Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 342

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:25:46
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoáng Thiến lắc lắc cánh tay Khoáng Tú, : “Chị, chị vẽ một cái cho thím Khương xem .”

Điền Mạch thấy Khương Niệm đùa, cũng : “Tú, thím Khương bảo con vẽ thì con vẽ .”

Khoáng Tú dần dần d.a.o động, ngẩng đầu Khương Niệm, chạm ánh mắt Khương Niệm, theo bản năng tránh , Khương Niệm : “Thím Khương cứ xổm ở đây động đậy.”

Giọng cô dịu dàng dễ , Khoáng Tú cuối cùng cũng dám cô, cô bé thở nhanh hơn một chút, tuy ngũ quan Khương Niệm, nhưng ánh mắt vẫn luôn né tránh ánh mắt Khương Niệm, dám thẳng khác, một lúc cúi đầu, cầm b.út xoay đưa lưng về phía mấy cúi đầu bắt đầu vẽ.

Khương Niệm cô bé thích lộ diện tầm mắt , cũng sợ khác chú ý , chỉ co ro trong góc mà cho là an , Khoáng Thiến và Điền Mạch quen , lúc Khoáng Tú yên lặng vẽ tranh cũng sán xem náo nhiệt.

Khoáng Tú vẽ một lúc đầu Khương Niệm một lúc, mặt Khương Niệm treo nụ , ánh mắt nhu hòa, Khoáng Tú mấy , đến cuối cùng dám chạm mắt với Khương Niệm, cô bé vẽ nửa tiếng đồng hồ, đó xoay đưa quyển vở biên độ nhỏ cho Khương Niệm.

Khương Niệm nhận lấy quyển vở vẽ xem, trong lòng lập tức sinh vài phần chấn động.

Khoáng Tú tuy vẽ đặc biệt truyền thần, nhưng tối ưu hóa ngũ quan và ưu điểm của cô , nét vẽ quả thực thể khinh thường, Điền Mạch cúi đầu , kinh thán : “Mẹ ơi, vẽ giống thế á!”

Khoáng Thiến tự hào Khoáng Tú: “Chị cháu vẽ lắm.”

Lúc Khương Niệm ngước mắt thấy Khoáng Tú căng thẳng cúi đầu, giống như đang đợi đáp án của cô, cô : “Vẽ khá, thím Khương thích.”

cô bé thở phào nhẹ nhõm từ đôi vai đang co ro.

Khương Niệm với Điền Mạch: “Thím Điền, Tú thiên phú về phương diện , cứ để cháu nó phát huy , khai thác tiềm năng của cháu nó, đợi Tú lớn hơn chút nữa, nắm vững nét vẽ thành thạo hơn, tương lai thể là vinh dự và bát cơm cả đời của cháu nó đấy.”

Điền Mạch sững sờ: “Hả? Cái thứ còn thể ăn cơm á?”

Khương Niệm : “Chỉ cần để Tú phát huy tiếp, đây sẽ là tài sản lớn nhất trong đời cháu nó.”

dậy phòng lấy tranh thêu trải phẳng lên bàn, với Điền Mạch: “Người vẽ bản vẽ chính là dựa tay nghề kiếm tiền, cháu tin với nét vẽ của Tú, đợi tương lai lớn hơn chút nữa, cũng thể tiếp xúc với nghề .”

Điền Mạch bản vẽ bàn, là bức tranh vẽ hai cha con, truyền thần lắm, bà Khoáng Tú, thấy con gái len lén ngẩng đầu cũng bức tranh bàn, trong lòng dần dần chút kích động, đôi mắt khô khốc cũng cảm thấy nóng hổi, bà đầu Khương Niệm, : “Nếu Tú thật sự thể dựa cái kiếm tiền, bảo nó nhận cô nuôi, dưỡng già cho cô.”

Khương Niệm:...

Lời cảm ơn thực cần thiết lắm.

Sau khi bọn Điền Mạch , Khương Niệm cầm quyển vở xem, đợi Khoáng Tú lớn hơn chút nữa, cô thông qua Cát Mai để Khoáng Tú tiếp xúc với nghề vẽ mẫu , lẽ tương lai Khoáng Tú thật sự thành tựu phương diện .

Buổi trưa Khương Niệm định chút cơm đơn giản ăn qua loa, Hà Nguyệt đối diện bảo Phương Hạ qua gọi cô sang ăn chút cơm, cô đang do dự nên , Hà Nguyệt đến , kéo cô luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-342.html.]

Hà Nguyệt buổi trưa xào thêm một món, buổi trưa Phương doanh trưởng về, thấy Khương Niệm, chút ngại ngùng : “Thời gian bận quá lo chuyện tưới nước rau, ngại quá.”

Khương Niệm : “Không ạ.”

Cô cũng ngại, dù đều việc riêng.

Hà Nguyệt sợ Khương Niệm nghĩ nhiều, bổ sung: “Thời gian lão Phương bận thật, buổi trưa lúc cũng thời gian về.”

Cái Khương Niệm , mỗi Phương doanh trưởng về động tĩnh cũng nhỏ, hơn nửa tháng nay, Phương doanh trưởng về quả thực ít, vốn dĩ cô nghĩ đến những chuyện , cũng để ý, kết quả hai vợ chồng đều đang giải thích chuyện , còn chuyên môn gọi cô qua ăn cơm, ngược Khương Niệm chút lúng túng.

Phương Hạ và Phương Quốc ăn cơm xong thì học, Phương doanh trưởng cũng vội vàng chạy đến trong đoàn, Hà Nguyệt rửa xong bát đũa, với Khương Niệm: “Chúng chuyến đất phần trăm , hai hôm chị xem, đất nhà chúng đều mọc cỏ , nhổ cỏ , nếu rau lớn .”

Khương Niệm : “Vậy em bộ quần áo.”

mặc chiếc áo vá nữa, một bộ áo sơ mi quần dài màu nâu nhạt, cầm cái xẻng nhỏ cùng Hà Nguyệt đất phần trăm.

Từ khi Lục Duật , Khương Niệm nửa tháng đất phần trăm .

Hai vòng qua từ bên hông nhà ăn, thấy binh lính lục tục từ nhà ăn về trong đoàn, một màu xanh quân đội, quân khu bên thành phố Nguyên lớn, quy hoạch bên trong cũng rộng rãi hơn bên , trường học cách đất phần trăm xa, giáo viên cũng đều là đặc biệt tìm trong bộ đội.

Đất nhà Hà Nguyệt và đất Khương Niệm cách hai nhà, đến đầu ruộng Hà Nguyệt, liền Hà Nguyệt : “Ơ, Cố chính ủy ?”

Khương Niệm sững sờ, ngẩng đầu sang, hiện tại trời nóng, Cố Thời Châu mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên, lộ cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, xách hai thùng nước đến trong ruộng, trật tự tưới nước cho ruộng rau.

Hà Nguyệt : “Lục đoàn trưởng thật đấy, lúc sắp xếp cho em thỏa đáng, cái gì cũng để em lo, em lão Phương nhà chị xem, cùng là đàn ông, chênh lệch lớn thật.”

Khương Niệm một cái: “Em qua xem chút.”

Hà Nguyệt : “Đi .”

Khương Niệm chạy chậm đến đầu ruộng, đúng lúc gặp Cố Thời Châu từ trong ruộng , đàn ông thấy Khương Niệm thì sững sờ một chút, chút bất ngờ sẽ gặp cô ở bên .

Anh cao lớn, Khương Niệm ngẩng đầu : “Cố chính ủy, cảm ơn .”

Trên mặt Cố Thời Châu treo ý : “Tiện tay thôi, Trần Nghiêu hôm nay bận, đổi thành đến tưới nước.”

 

 

Loading...