Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:25:51
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc vẫn là ban ngày, hơn nữa đang là giờ cơm trưa, Lục Duật cũng ăn cơm.

Khương Niệm nhỏ giọng : “Canh xương vẫn còn, em xào thêm cho hai món nữa, ăn chút cơm .”

Lục Duật cúi đầu: “Anh đói.”

Chỗ quá gần cửa , Khương Niệm sợ bên ngoài thấy động tĩnh, thấp giọng : “Chúng về phòng .”

Giọng Lục Duật khàn trông thấy: “Được.”

Qua lâu , Lục Duật bỗng nhiên hỏi một câu: “Những ngày ở nhà, em nấu cơm cho Cố Thời Châu mấy ?”

Khương Niệm:?

Đầu óc đang hỗn độn bỗng nhiên tỉnh táo vài phần, cô mở đôi mắt mơ màng đôi mắt đen láy của Lục Duật. Trán lấm tấm mồ hôi mỏng, gân xanh cổ nổi lên, thở cũng khác hẳn lúc bình tĩnh.

Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt càng thêm sâu thẳm: “Mấy ?”

Khương Niệm : “Chỉ thôi. Chị Điền nhờ em, bảo em giúp để ý Cố Thời Châu và Dư Lương một chút. Em nghĩ hai họ thương ở tay, nên nấu chút canh xương, ít bánh đưa sang, cũng tiện thể cảm ơn Cố Thời Châu mấy ngày nay tưới nước nhổ cỏ cho đất phần trăm.”

Cô mang theo vài phần tò mò đôi mắt ngày càng tối sầm của đàn ông: “Anh... ghen ?”

Giọng đàn ông khàn đặc: “Phải, ghen .”

Kể từ cô xuất viện đó, đây là đầu tiên Lục Duật mất kiểm soát.

Anh đắp chăn cho Khương Niệm: “Nghỉ ngơi cho khỏe, nấu cơm.”

Khương Niệm kéo góc chăn che kín mặt, giọng từ trong chăn truyền : “Em ăn mì sợi.”

Lục Duật : “Được.”

Anh dậy kéo rèm cửa, mở cửa sổ , gió thổi , dần dần xua tan mùi vị ám trong phòng.

Lục Duật nấu cơm xong, bế Khương Niệm: “Ăn cơm thôi.”

“Vâng.”

Khương Niệm ôm lấy vai Lục Duật, cằm lười biếng tựa lên vai , nghiêng đầu râu ria lởm chởm cằm Lục Duật, đưa tay cạo cạo, đ.â.m ngón tay ngứa, cô : “Nên cạo râu .”

Trong cổ họng Lục Duật tràn tiếng : “Ăn cơm xong sẽ cạo.”

Anh ôm Khương Niệm lên ghế, bưng bát đến mặt cô. Khương Niệm ăn một bát mì xuống bụng là no , Lục Duật ăn ba bát. Sau khi rửa bát đũa xong, phòng tắm cạo râu, lúc trở về là Lục Duật với khí chất lạnh lùng nghiêm nghị như .

Anh bế Khương Niệm lên: “Ngủ thêm một lát , đến đoàn, tối sẽ về.”

Khương Niệm thấy ngứa ngáy trong lòng, gật đầu: “Vâng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-347.html.]

Cô phát hiện khi Lục Duật trở về, bản cứ như tàn phế bất tiện , ăn cơm gì cũng Lục Duật bế. Người đàn ông đặt cô lên giường, đắp chăn mùa hè cho cô xong mới .

Buổi chiều Hà Nguyệt qua chơi, Khương Niệm đang ngủ mơ màng, lúc lồm cồm bò dậy mới cảm thấy xương cốt rã rời. Cô lấy quần áo sạch trong tủ mặc mới khỏi phòng.

Hà Nguyệt thấy mái tóc rối của Khương Niệm thì : “Đang ngủ trưa ?”

Khương Niệm tự nhiên: “Vâng, mới dậy.”

Hà Nguyệt thấy cổ áo cài kín của Khương Niệm chút dấu vết, là của hai đứa con mà mặt cũng tiền đồ đỏ lên một cái. Chuyện Lục đoàn trưởng trở về các cô đều , cô vợ nhỏ xinh thế ở nhà, là đàn ông xa về ai mà chẳng ôm ấp.

lảng sang chuyện khác: “Mẹ bảo ao cá trong thôn bà sắp nước, ngày mai thể bắt cá, đến hỏi cô . Nếu thì chúng cùng , cá của đại đội rẻ hơn ở trạm thực phẩm, chúng tiện thể mua vài con về ăn.”

Khương Niệm nhớ năm ngoái từng bắt cá cùng Từ Yến và Phùng Mai, bèn : “Đi chứ.”

Cuối cùng Hà Nguyệt rủ thăm Khoáng Tú, Khương Niệm cùng cô . Lúc cô đóng cửa định thì Hà Nguyệt ngăn , đối phương chút ngại ngùng : “Cô cài cúc cổ áo .”

Khương Niệm ngẩn :?

Cô mở cửa nhà, đến gương thử, ngay giữa hõm cổ một vết bầm xanh tím.

Khương Niệm:...

Cô mím c.h.ặ.t môi, chút hờn dỗi cài cúc cổ áo , vặn che kín mít.

Khương Niệm nghi ngờ Lục Duật cố ý, nếu cách chuẩn xác khéo như ?

Nghĩ đến ánh mắt của Hà Nguyệt, Khương Niệm cũng thấy ngượng. Cô vỗ vỗ mặt, lúc ngoài thì sắc mặt Hà Nguyệt khôi phục như bình thường. Hai đến nhà Điền Mạch thăm Khoáng Tú.

Từ hôm qua Điền Mạch vẫn luôn túc trực bên con bé, còn bà cụ ở nhà, tình trạng của Khoáng Tú hơn nhiều, một ghế đẩu cũng dám chuyện với Khoáng Thiến. Thấy Khương Niệm và Hà Nguyệt đến, con bé chỉ cúi đầu gì, cũng trốn .

Hôm nay trời nóng, hai đứa trẻ mặc áo ngắn tay, cánh tay lộ ngoài đều là vết bầm tím do véo, Hà Nguyệt mà tức sôi m.á.u: “Bà già đúng là gì!”

Khương Niệm cũng thấy , bà thật xứng , bà nội. May mà Khoáng phó đoàn trưởng tống tiễn bà , nếu chuyện Khoáng Tú nhảy lầu một sẽ hai, căn bản phòng .

Từ nhà Điền Mạch , Khương Niệm ghé qua trạm thực phẩm. Lục Duật về, tối nay cô sẽ xào thêm hai món, Lục Duật ngoài hai mươi ngày gầy , cô tẩm bổ cho nhiều một chút.

Hà Nguyệt cùng Khương Niệm đến trạm thực phẩm, Khương Niệm cắt một cân thịt, mua mấy dẻ sườn, đó đến trạm rau mua ít rau củ. Hà Nguyệt : “Nhà cô khách ?”

Khương Niệm nghĩ một chút: “Đến lúc đó gọi Cố chính ủy và Trần doanh trưởng bọn họ đến nhà ăn bữa cơm. Lúc Lục Duật ở nhà đều là bọn họ giúp tưới nước nhổ cỏ, dù cũng mời ăn bữa cơm để cảm ơn cho đàng hoàng.”

Hà Nguyệt : “ đấy.”

Các cô từ trạm rau , lúc đến bên ngoài doanh trại thì thấy một phụ nữ trung niên đang ở cổng. Ăn mặc chút giản dị, tóc buộc gáy rủ xuống, đeo một cái túi vải nhỏ. Khương Niệm mặt bà thấy quen quen, nhất thời nhớ là ai, mãi đến khi Hà Nguyệt huých vai cô nhỏ là ruột của La Tiểu Duyệt thì cô mới phản ứng .

La Tiểu Duyệt trông giống La Thừa Nghĩa, mà giống con bé.

 

 

Loading...