Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 351

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:25:56
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi món cuối cùng lò, bên ngoài cũng truyền đến tiếng bước chân.

Cửa phòng mở , bước đầu tiên là Lục Duật, theo là Trần Nghiêu và Dư Lương đang treo tay, còn Tưởng Chu. Lục Duật bếp, sát bên cạnh Khương Niệm, đưa tay ôm vai cô khẽ nắn: “Mệt ?”

Khương Niệm : “Không mệt.”

Chỉ là một bữa cơm thôi mà, mà mệt.

“Chà, chị dâu, mùi cơm thơm thật đấy!”

Giọng Trần Nghiêu từ ngoài bếp truyền , Khương Niệm : “Ăn cơm thôi.”

Lục Duật bưng thức ăn ngoài, Trần Nghiêu cũng giúp một tay. Khương Niệm cầm đũa , thấy Cố Thời Châu, nghi hoặc hỏi một câu: “Cố chính ủy ạ?”

Lục Duật đón lấy đũa trong tay cô, nắn nắn đầu ngón tay cô: “Ra ngoài .”

Dư Lương ngửi mùi cá: “Chị dâu, món cá thơm thật.”

Tưởng Chu : “Còn thịt gà nữa.”

Ba đang bàn luận về các món ăn, đón lấy đũa Lục Duật đưa bắt đầu ăn. Khương Niệm bên cạnh Lục Duật, gắp một miếng rau thì Lục Duật : “Con gái giáo sư Lăng đến , Cố Thời Châu gặp cô .”

Người đầu tiên Khương Niệm nghĩ đến chính là phụ nữ thấy bên ngoài doanh trại hôm nay.

Cũng cuối cùng phản ứng tại cảm thấy đường nét khuôn mặt cô quen quen, thì vài phần giống giáo sư Lăng.

Thấy đáy mắt Khương Niệm hiện lên vẻ ngỡ ngàng, Lục Duật hỏi: “Sao thế?”

Khương Niệm thấp giọng : “Hôm nay em và Quan Lộ trạm thực phẩm thấy cô . Lúc đầu cảm thấy mặt cô quen quen, hóa là con gái giáo sư Lăng.”

Thảo nào khí chất thư sinh, quen bố Quan Lộ. Quan Lộ thành phần bố hai nhà , e là bố Quan Lộ cũng giống như lão giáo sư đưa cải tạo .

Khương Niệm ăn một miếng rau, phát hiện ánh mắt Lục Duật thêm vài phần thâm ý.

Cô ngẩn một chút, chớp chớp mắt: “Sao thế ?”

Người đàn ông một cái: “Không gì.”

Khương Niệm:...

cô cứ cảm thấy trong nụ của Lục Duật mang theo vài phần khó lường.

Dư Lương thương cổ tay , chỉ thể dùng tay trái cầm đũa, gắp nửa ngày miếng rau nào, bèn đá Tưởng Chu một cái: “Đút cho miếng thịt gà coi.”

Tưởng Chu:...

Cậu ghét bỏ cầm đũa của Dư Lương gắp mấy miếng thịt gà đút miệng , Dư Lương lúc mới thỏa mãn gật đầu: “Ngon thật.”

Trần Nghiêu cũng đút cho Dư Lương mấy miếng thịt, Dư Lương mới thôi kêu ca nữa.

Ăn cơm xong bọn Trần Nghiêu đều về cả, Lục Duật bảo Khương Niệm nghỉ ngơi, thu dọn bát đũa bếp rửa sạch. Khương Niệm ở bên ngoài lau bàn, quét nhà sạch sẽ thì Lục Duật ôm lấy từ phía , cằm đàn ông tựa lên vai cô: “Niệm Niệm.”

Giọng trầm thấp lộ vài phần từ tính quyến luyến, mà tim Khương Niệm run lên.

Cô nghiêng đầu, sườn mặt góc cạnh rõ ràng của Lục Duật, lờ mờ linh cảm Lục Duật chuyện .

Người đàn ông mắt cô: “Vợ của giáo sư Lăng qua đời sáu năm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-351.html.]

Khương Niệm ngẩn , xoay trong lòng Lục Duật, ngẩng đầu : “Sao ?”

Lục Duật : “Thời Châu .”

“Ồ.”

Khương Niệm nghĩ đến khuôn mặt đầy sương gió của lão giáo sư, chút đau lòng ông. Nếu là sáu năm , đúng năm lão giáo sư đưa xuống chuồng bò, vợ ông cũng vì biến cố mà qua đời ?

Ngay lúc cô đang suy nghĩ những điều , đỉnh đầu truyền đến giọng của Lục Duật: “Niệm Niệm, vợ của giáo sư Lăng vốn giỏi nấu nướng, tay nghề bánh của em là ai dạy?”

Khương Niệm:?

Thôi xong!

Lộ tẩy ...

Khương Niệm chớp mắt, chớp mắt, cứng đờ tại chỗ, nửa ngày trời sững sờ câu nào.

Lục Duật chằm chằm Khương Niệm, ý bên môi dần thu .

Về những bí mật Khương Niệm, đây hỏi nhiều, tìm hiểu nhiều, nhưng sự khác thường của Khương Niệm ở quê và sự bất thường tối qua khiến trong lòng chút bất an. Anh Khương Niệm rốt cuộc che giấu bí mật gì, để tìm cách giúp cô, để cô thể mãi mãi ở bên cạnh .

Thế là hỏi một câu: “Tài nấu nướng của em là ai dạy?”

Khương Niệm:...

Cô mím c.h.ặ.t môi, dám mắt Lục Duật, tự học, cảm thấy cái cớ thực sự quá vụng về, nghĩ nghĩ cũng đối phó thế nào.

Lục Duật nâng cằm Khương Niệm lên, ép cô ngẩng cao cổ, đối diện với ánh mắt bức của chỗ trốn tránh: “Khương Niệm, cho .”

Giọng trầm thấp, mang theo sức cám dỗ, Khương Niệm kể hết chuyện tỉ mỉ cho .

“Em——”

Khương Niệm há miệng, lời nghẹn ở cổ họng thế nào.

Nói cô là của thế kỷ mới? Nói bọn họ hiện đang sống trong một cuốn sách, đều là nhân vật giấy, là nam chính của cuốn sách , Tôn Oánh là nữ chính, Khương Niệm thật sự ngay từ đầu nên c.h.ế.t , là cô chiếm lấy xác Khương Niệm sống ?

Chính cô còn cảm thấy khó tin, khiến Lục Duật tin ?

Khương Niệm mím môi, cuối cùng chỉ nặn một câu: “Em thiên phú dị bẩm, tự học thành tài.”

Lục Duật:...

Anh dở dở , cảm thấy cái miệng nhỏ của Khương Niệm thật sự kín.

Khương Niệm hai tay chống lên n.g.ự.c Lục Duật đẩy mạnh một cái: “Thời gian còn sớm nữa, mau đến đoàn , em thêu tranh .”

Thấy cô kháng cự thổ lộ sự thật, Lục Duật buông cô , xoa đầu cô một cái: “Anh về muộn chút nhé.”

Mãi đến khi Lục Duật Khương Niệm mới thở phào nhẹ nhõm. Cô về phòng ghế đẩu, bức tranh thêu thành hình mắt, phiền não vò đầu bứt tai. Những chuyện cứ chực chờ nơi cửa miệng, nhưng thế nào.

Nói cô còn sợ Lục Duật coi cô là kẻ điên.

Nhất là thời đại kiêng kỵ nhất những chuyện , Lục Duật là quân nhân căn chính miêu hồng (lý lịch trong sạch, tư tưởng vững vàng), thể tin những chuyện ?

 

 

Loading...