Khương Niệm : "Cảm ơn chị Cát."
Cát Mai : "Khách sáo với chị gì."
Rời khỏi tú trang, Khương Niệm chạy chậm đến mặt Lục Duật, Lục Duật nắm lấy tay cô: "Bàn xong ?"
Khương Niệm gật đầu: "Vâng."
Cô tưởng là sắp thể về , Lục Duật : "Chúng xem một bộ phim, đợi đến giờ cơm trưa thì đến tiệm cơm Hồng Tinh gặp một ."
Khương Niệm sửng sốt: "Gặp ai?"
Lục Duật nắn nắn đầu ngón tay cô, dắt cô về phía rạp chiếu phim: "Đường Trạch đến ."
Phim vẫn là phim cũ, Khương Niệm và Lục Duật ở phía . Ánh sáng trong rạp chiếu phim mờ ảo, Lục Duật mổ nhẹ lên môi cô một cái, cánh tay luồn qua eo ôm lấy cô. Hai má Khương Niệm nóng lên, liếc xung quanh, phát hiện những cặp vợ chồng trẻ cũng cùng , nhân lúc ai, còn hôn lên mặt vợ nhỏ một cái.
Sắp đến giờ cơm trưa, Lục Duật đưa Khương Niệm đến tiệm cơm Hồng Tinh, vị trí chọn ở gian cách vách cạnh cửa sổ. Khương Niệm mới phát hiện, ngoài Đường Trạch , còn Cố Thời Châu. Cánh tay trái của vẫn đang treo, thấy trán Cố Thời Châu rịn một lớp mồ hôi mỏng, Khương Niệm tưởng cánh tay đau, liền nhiều lời hỏi một câu: "Cánh tay Cố chính ủy vẫn còn đau ?"
Cố Thời Châu : "Không đau nữa."
Lục Duật dắt Khương Niệm đối diện hai họ, ngón tay thô ráp dùng sức nắn nắn đầu ngón tay mềm mại của Khương Niệm. Khương Niệm đầu liếc Lục Duật, thấy hàng lông mày đàn ông lạnh lùng, sắc mặt bình tĩnh gợn sóng, cứ như nắn cô là .
Khương Niệm:...
Nghĩ đến Lục Duật hỏi cô nấu cơm cho Cố Thời Châu mấy , thế là giữa trán khẽ nhướng lên một cái, lẽ nào ghen ?
"Em dâu, lâu gặp."
Ánh mắt Đường Trạch đảo qua Lục Duật và Khương Niệm vài giây, mặt lộ ý : "Chúc và Lục Duật tân hôn hạnh phúc."
Khương Niệm Đường Trạch, mím môi một cái: "Cảm ơn."
Đường Trạch : "Lúc hai kết hôn đang huấn luyện tân binh ở nơi khác, về kịp."
Lục Duật : "Không , dạo thế nào?"
Đường Trạch bưng ly rượu mặt lên uống một ngụm, giữa hai hàng lông mày lộ vài phần suy sụp: "Khá ."
Hôm qua lúc rời khỏi thành phố bên thì thấy Tôn Oánh và Ngô Hữu Sơn. Tôn Oánh cả gầy một vòng, sắc mặt tiều tụy khó coi, trong lòng ôm một đứa trẻ, phía là Ngô Hữu Sơn theo.
Đường Trạch rót một ly rượu, một ngụm nốc cạn.
Anh bận tâm trong lòng Tôn Oánh Lục Duật, bởi vì hiểu hai khả năng, nhưng ngờ Tôn Oánh khi kết hôn cùng Ngô Hữu Sơn loại chuyện đó. Nay cô đến bước đường , cũng là sự lựa chọn của chính cô thôi.
Thấy Đường Trạch còn rót rượu, Lục Duật đưa tay đè chai rượu : "Tối nay , vẫn là đừng uống nữa."
Đường Trạch cúi đầu, giọng chút khàn: "Ly cuối cùng."
Cố Thời Châu liếc Đường Trạch, thấy Lục Duật thu tay về, cầm lấy chai rượu rót một ly, cũng rót cho Lục Duật một ly: "Cạn một ly ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-357.html.]
Khương Niệm mím mím môi, nghĩ đến Đường Trạch cũng xin Tân Cương, thế là hỏi một câu: "Anh sắp Tân Cương ?"
Đường Trạch nuốt ngụm rượu cay nồng xuống, liếc Khương Niệm khuôn mặt trắng trẻo, đáy mắt vài phần ý : "Ừ, bạn với Tống Bạch."
Nhắc đến Tống Bạch, Khương Niệm im bặt.
Cô cúi đầu yên lặng gắp thức ăn, ngón tay đột nhiên nắn một cái, thế là đầu Lục Duật, đàn ông sắc mặt như thường chuyện với Đường Trạch.
Khương Niệm:...
Lần nắn cô gì?
Chuyến tàu tối nay của Đường Trạch, từ thành phố Nguyên đến Tân Cương tàu hỏa bốn ngày, đường gian nan, khá là khó chịu.
Ăn cơm xong Đường Trạch xách túi hành lý ga tàu hỏa, Khương Niệm và Lục Duật cùng Cố Thời Châu xe về quân khu. Chân về đến nhà, chân Khương Niệm Lục Duật bế trong phòng. Cô giật , hai tay theo bản năng ôm lấy cổ Lục Duật, đôi mắt đen nhánh của đàn ông, : "Sao ?"
Lục Duật vùi hõm cổ cô, trong thở mang theo chút rượu nhàn nhạt: "Vừa nãy lúc ăn cơm cứ luôn nghĩ đến Tống Bạch?"
Khương Niệm:?
Cô chớp chớp mắt, Lục Duật ngẩng đầu lên, ngưng thị cô, mím môi một cái: "Chỉ là Đường Trạch nhắc đến, liền nghĩ một chút xem ở bên Tân Cương thế nào thôi."
Cô đột nhiên phát hiện, Lục Duật hình như ghen.
Trước đây thật sự nhận .
Lục Duật gì nữa, yên lặng ôm cô. Khương Niệm ôm lấy vòng eo săn chắc của Lục Duật, : "Anh say ?"
Lục Duật : "Không ."
Buổi chiều Hà Nguyệt đến một chuyến, gọi Khương Niệm đất phần trăm một chuyến, mấy loại rau đều mọc hái . Khương Niệm đất phần trăm một vòng, hái mấy quả dưa chuột và cà chua về. Trong đoàn buổi tối đột xuất việc, Lục Duật trời tối , là nửa đêm, mãi đến đêm khuya mới về.
Hai ngày nay cần thêu tranh, Khương Niệm ngược cũng rảnh rỗi. Lúc Quan Lộ đến tìm cô, cô sẽ sang chỗ Quan Lộ một lát, lúc còn cố ý mang theo vở và b.út. Hôm nay Quan Lộ dạy cô là một bài thơ, còn dạy cô một .
Lúc hoàng hôn Khương Niệm mới về, đặt vở và b.út lên bàn nấu cơm.
Không bao lâu bên ngoài truyền đến tiếng Phương Hạ và Phương Quốc học về. Lúc trời nhá nhem tối, Lục Duật về. Mở cửa nhà thì thấy chiếc bàn kê sát tường đặt vở và b.út, bước tới cầm cuốn sổ lên lật từng trang. Trang đầu tiên nét chữ xiêu vẹo, trang thứ hai khá hơn một chút, mãi đến hai trang , nét chữ dần dần ngay ngắn.
Tuy là , nhưng cũng thể xem .
Hàng lông mày Lục Duật khẽ nhướng lên, cầm b.út đồ theo nét chữ đó, thần sắc nơi đáy mắt dần dần sâu thêm, bao lâu đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t tràn một nụ .
Đồ ngốc .
Hiểu mà giả vờ hiểu, cũng khó cô . Một chữ , từ lực hạ b.út và lực thu b.út là thể .