Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 360

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:26:05
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé liếc Khương Niệm, nhanh ch.óng chạy mất.

Khương Niệm mím môi bóng lưng La Tiểu Duyệt chạy xa, lập tức khu nhà. Cảm thấy hôm nào cần nhắc nhở Quan Lộ vài câu, bảo cô chú ý La Tiểu Duyệt một chút. Cô bây giờ đang mang thai, lúc chỉ sợ vạn nhất.

Quan Lộ m.a.n.g t.h.a.i mấy ngày nay luôn ở nhà, mỗi đợi La Tiểu Duyệt học xong đều đến tìm Khương Niệm, dạy cô chữ, trò chuyện với cô. Quan Lộ cảm thấy chuyện với Khương Niệm sẽ khiến thoải mái, giống như tìm nơi gửi gắm tâm hồn, những chủ đề ăn ý.

Quan Lộ cầm cốc tưới chút nước bình, những bông hoa cỏ héo úa, : "Hai ngày nữa hái chút hoa cỏ."

Khương Niệm thấy cô xong ôm miệng chạy phòng tắm nôn mửa, lập tức cảm thấy tạm thời sinh con cũng khá , nếu cứ nôn mửa như , cô cũng chút chịu nổi.

Trời nhá nhem tối, Lục Duật về.

Khương Niệm chạy về nhà thì đụng Lục Duật mở cửa , thấy thần sắc căng thẳng, hỏi một câu: "Anh ?"

Nhìn Khương Niệm lành lặn mắt, Lục Duật thầm thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay cô trong: "Không , thấy em ở nhà, định ngoài tìm em."

Bây giờ ngược là Khương Niệm nắn nắn ngón tay Lục Duật, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn : "Em ở nhà Quan Lộ mà."

Giơ giơ cuốn sổ và cây b.út trong tay lên: "Hôm nay thêm ít chữ."

Lục Duật liếc giấy và b.út trong tay cô, đáy mắt hiện lên ý : "Hôm nay học mấy chữ?"

Khương Niệm khẽ ho một tiếng: "Học một bài văn."

"Ồ?"

Giữa hàng lông mày Lục Duật giấu vài phần trêu chọc khó nắm bắt: "Tiến bộ nhanh."

Khương Niệm mím môi một cái, đặt vở và b.út lên tủ, phòng tắm rửa sạch tay bếp nấu cơm. Lục Duật cầm tạp dề , lúc Khương Niệm , vòng cô giữa bàn và đầu ngón tay , cúi đầu hôn lên lông mi Khương Niệm, giọng mang theo vài phần khàn khàn khó kiềm chế: "Anh vẫn đói."

Lông mi Khương Niệm run lên, cúi đầu chiếc tạp dề trong tay Lục Duật, khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng.

Anh, lấy chiếc tạp dề .

Căn bản để Khương Niệm phản ứng, Lục Duật nắm lấy cổ tay cô mặc tạp dề cho cô, hai tay lướt qua khuỷu tay cô, từ phía buộc tạp dề . Dây buộc của tạp dề siết lấy vòng eo nhỏ nhắn càng thêm thon thả, đôi mắt đen thẳm của Lục Duật dần dần đặc quánh tối sầm .

Anh nâng eo Khương Niệm lên, mổ một cái lên môi cô, ngón tay luồn qua chân tóc cô, giữ lấy gáy cô, giọng khàn khàn lợi hại: "Chúng về phòng."

Tim Khương Niệm đập nhanh, hai tay đặt lên vai Lục Duật, ngón tay nhịn cuộn .

Dưới lòng bàn tay là cơ bắp căng cứng của đàn ông, lạnh cứng như sắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-360.html.]

Lục Duật bế cô kéo rèm cửa sổ , căn phòng vốn mờ tối lập tức trở nên đưa tay thấy năm ngón. Không thấy Lục Duật, giác quan của Khương Niệm nháy mắt phóng đại. Cô mím môi, trong căn phòng yên tĩnh thể rõ tiếng hít thở của Lục Duật, quấn lấy thở của cô, khiến khuôn mặt cô càng thêm ửng đỏ.

Đến cuối cùng, chiếc tạp dề hờ hững vắt .

Lông mi Khương Niệm khẽ run, khóe mắt ửng đỏ, đôi mắt cũng kích thích rịn những giọt lệ ướt át.

Cánh tay thon thả đặt chăn đệm, cổ tay trắng trẻo vắt một sợi dây buộc màu đỏ. Lục Duật hôn lên hàng lông mi ướt sũng của cô một cái, bế cô phòng tắm, một lúc mới đặt cô lên giường: "Em nghỉ ngơi , nấu cơm."

Trong phòng bật bóng đèn, Khương Niệm nắn nắn vòng eo nhức mỏi, xoay thế mà mơ màng ngủ . Cũng ngủ bao lâu Lục Duật bế lên, đàn ông phả nóng bên tai cô, : "Ăn cơm thôi."

Khương Niệm:...

Cô buồn ngủ quá.

Khương Niệm cố gắng mở mắt , ăn tối xong trong n.g.ự.c Lục Duật, lúc đang ngủ ngon giấc, ngoài hành lang đột nhiên vang lên giọng của Nhạc Xảo: "Quan Lộ, cô ?!"

"La Tiểu Duyệt, mày cố ý ?!"

Nhạc Xảo xong, Lôi doanh trưởng vội vàng cản cô : "Nó vẫn là một đứa trẻ, hiểu gì chứ."

Khương Niệm lập tức mở mắt , cơn buồn ngủ cũng tan biến. Lục Duật ôm lấy vai cô, thấy cô mở mắt , hôn lên lông mi cô một cái: "Không ngủ nữa ?"

"Em ngoài xem ."

Cô xoay dậy mặc quần áo chạy ngoài, Lục Duật dậy theo cô. Hai ngoài phòng, thấy Hà Nguyệt cũng . Hà Nguyệt dụi dụi mắt, : "Cũng nữa." Sau đó tới.

Quan Lộ vịn tường đó, tay ôm bụng, mặt chút đau đớn. La Tiểu Duyệt sát tường, rụt vai lóc, giống như chịu uất ức lớn lắm. Nhạc Xảo chống tay ngang hông trừng mắt La Tiểu Duyệt, Lôi doanh trưởng kéo cánh tay lôi trong nhà. La Thừa Nghĩa cầm áo khoác từ trong nhà khoác lên Quan Lộ, bế Quan Lộ ngoài.

La Tiểu Duyệt đưa tay kéo vạt áo La Thừa Nghĩa, những giọt nước mắt từng chuỗi từng chuỗi rơi xuống: "Bố ơi, con cố ý, con cũng dì Quan sẽ dọa, con chỉ là trêu dì Quan vui thôi. Bố ơi, nếu bố tức giận thì đ.á.n.h con , đừng để ý đến con."

La Thừa Nghĩa nhíu mày La Tiểu Duyệt: "Con về phòng ở , bố đưa dì Quan của con đến trạm y tế ."

La Tiểu Duyệt buông tay, giống như thấy dáng vẻ đau đớn của Quan Lộ, vẫn ngừng xin La Thừa Nghĩa. Nhạc Xảo thấy bộ dạng của La Tiểu Duyệt liền tức giận, một tay hất Lôi doanh trưởng , chỉ La Tiểu Duyệt bắt đầu mắng: "Mày gọi đó là trêu Quan Lộ vui ? Có ai cầm cái mặt nạ đỏ dọa c.h.ế.t trêu vui ? Tao thấy mày chính là cố ý, mày còn nhỏ tuổi mà tâm địa độc ác thế, mày—"

"Nhạc Xảo!"

Giọng La Thừa Nghĩa nghiêm , bảo Nhạc Xảo ngậm miệng.

Lôi doanh trưởng bịt miệng Nhạc Xảo, lôi cô về phòng. Nhạc Xảo tức giận đá đạp Lôi doanh trưởng, còn tay véo, véo Lôi doanh trưởng đau đến mức hít khí lạnh, cố sức lôi cô phòng đóng cửa .

 

 

Loading...