Lục Duật:...
Anh một cái: "Không ."
Khương Niệm thở phào nhẹ nhõm, còn khá sợ nếu Lục Duật tìm Cố Thời Châu luyện tập , cô còn mặt mũi nào gặp Cố chính ủy nữa.
Người lòng cứu cô, kết quả tự rước lấy rắc rối cho .
Lục Duật đạp xe đạp đèo Khương Niệm từ bộ đội đến trạm thực phẩm. Dọc đường các quân tẩu đều hâm mộ Khương Niệm. Trong khu nhà mấy nhà xe đạp chứ, đếm đếm , cả khu nhà chống đỡ c.h.ế.t cũng quá bốn chiếc xe đạp, hơn nữa chiếc của Lục đoàn trưởng còn là mới tinh.
Lục đoàn trưởng tuổi còn trẻ lên Đoàn trưởng, chỉ thương vợ, còn mua cho vợ đồng hồ, xe đạp và máy khâu, ngay cả việc ở đất phần trăm cũng để vợ , cái gì cũng là tự tay . Người đàn ông như thắp đèn l.ồ.ng cũng khó tìm.
Có ai mà hâm mộ Khương Niệm chứ?
Lục Duật và Khương Niệm đến trạm thực phẩm thì gặp Trần Nghiêu và Dư Lương. Cánh tay Dư Lương khỏi , chỉ là thời gian vẫn thể dùng sức, còn tĩnh dưỡng một thời gian nữa. Hai cắt hai cân thịt, mua một con cá và một con gà, còn mua mấy dẻ sườn. Nhìn thấy Khương Niệm, Trần Nghiêu vui vẻ gọi một tiếng: "Chị dâu!"
Dư Lương cũng gọi một tiếng chị dâu.
Đợi Lục Duật dừng xe vững vàng Khương Niệm mới nhảy xuống, hỏi: "Các mua những thứ gì?"
Trần Nghiêu : "Đang chuẩn đến nhà chị đây."
Mua nhiều đồ như , còn Khương Niệm thấy ngại ngùng. Trần Nghiêu : "Bọn em thể nào cũng đến nhà chị ăn chực . Mấy thằng đàn ông bọn em ăn nhiều, lâu ngày chị dâu thấy phiền bọn em đều tự thấy phiền ăn ."
Dư Lương hùa theo : " ."
Lục Duật : "Để họ mua ."
Chuyến Khương Niệm mua gì cả, Lục Duật bế lên ghế . Trần Nghiêu một cái, nhịn trêu chọc: "Chị dâu, chị cho vững đấy, đừng ngã xuống nữa."
Khương Niệm:...
là bình nào mở xách bình đó.
Lục Duật đưa Khương Niệm về nhà . Hai ở hành lang gặp Nhạc Xảo và Lôi doanh trưởng đang vẻ mặt vui mừng. Lôi doanh trưởng chào hỏi Lục Duật: "Lục đoàn trưởng."
Lục Duật gật đầu.
Khương Niệm : "Có chuyện gì mà vui thế?"
Nhạc Xảo khoác tay Lôi doanh trưởng, tay xoa xoa bụng, : " m.a.n.g t.h.a.i , mới kiểm tra ."
Khương Niệm cong mày, chúc mừng: "Chúc mừng cô nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-370.html.]
Trên mặt Nhạc Xảo đều là nụ hạnh phúc. Cô sang Khương Niệm: " , bao giờ cô mới m.a.n.g t.h.a.i ?"
Nụ mặt Khương Niệm cứng đờ trong chốc lát, còn kịp lên tiếng, Lục Duật ở bên cạnh : "Chúng tạm thời vội."
Nhạc Xảo còn gì đó, Lôi doanh trưởng kéo một cái: "Được , bác sĩ em nghỉ ngơi cho t.ử tế , chúng về nhà thôi."
Nhạc Xảo gật đầu: " đúng đúng, chúng về nhà."
Quan Lộ và Nhạc Xảo kẻ mang thai, Khương Niệm hâm mộ là giả. Cô thích Lục Duật, cũng một đứa con chỉ thuộc về cô và Lục Duật. Lục Duật ba năm mới sinh con, cô tuy tại , nhưng cũng Lục Duật lời thì nhất định nguyên nhân của . Cô phá vỡ nồi đất hỏi đến cùng khó xử.
Hành lang một bóng , Lục Duật nắm lấy tay Khương Niệm. Nhìn cô rũ hàng lông mi mím môi gì, nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Niệm, lúc cô nghi hoặc ngẩng đầu lên, thấp giọng : "Em sẽ trách chứ?"
Khương Niệm ý trong lời của , mím môi một cái: "Em nỗi khổ tâm riêng của . Hơn nữa, muộn ba năm mới con chúng còn thể sống thêm ba năm thế giới hai mà."
Hàng lông mày Lục Duật giãn , ngược còn nhíu c.h.ặ.t thêm vài phần. Anh đột nhiên xoay ôm lấy Khương Niệm, đôi cánh tay dùng sức, gần như khảm cô trong xương m.á.u của .
Có một chuyện thể miệng, ngược sẽ khiến cô cả ngày tâm thần yên.
Anh chỉ dùng bộ sức mạnh của chống đỡ một trời cho Khương Niệm, để cô vô lo vô nghĩ, phiền muộn bất cứ chuyện gì.
Khương Niệm nhạy bén cảm nhận trong lòng Lục Duật đang giấu giếm tâm sự. Chuyện cần đích , cô bước , cũng trộm trong lòng . Khương Niệm từng khoảnh khắc nào cảm thấy Lục Duật giống như lúc , sợ bọn họ chia xa. Cô thậm chí một loại ảo giác, Lục Duật dường như hy vọng thời gian cứ dừng ở những năm tháng .
"Á——"
Trong hành lang chợt truyền đến tiếng của Trần Bình và Nhậm doanh trưởng. Khuôn mặt già nua của Trần Bình đỏ bừng, cùng Nhậm doanh trưởng vội vàng đầu , chút ngại ngùng khi thấy hai đang ôm c.h.ặ.t lấy . Hai vợ chồng cũng thật là, về nhà ôm , thanh thiên bạch nhật ôm ở hành lang.
Bọn họ hổ, cô và lão Nhậm đều cảm thấy đỏ mặt.
Lục Duật buông Khương Niệm , tự nhiên khẽ ho một tiếng, chào hỏi Nhậm doanh trưởng và Trần Bình một tiếng, dẫn Khương Niệm đang đỏ bừng hai má về.
Trần Bình bóng lưng của bọn họ, thấp giọng một câu: "Hai vợ chồng trẻ tình cảm thật đấy, cũng bắt đầu ở bên từ lúc nào."
Nhậm doanh trưởng thấp giọng quát một câu: "Bà quản ở bên từ lúc nào gì, tóm bây giờ là hai vợ chồng, bà ở bên ngoài ngậm c.h.ặ.t miệng , đừng lung tung."
Trần Bình:...
Cô lườm Nhậm doanh trưởng một cái: "Chỉ ông giỏi, chỉ ông lợi hại, một câu ông thể cãi ba câu!"
Nhậm doanh trưởng...
Khương Niệm và Lục Duật về đến nhà bao lâu Trần Nghiêu bọn họ liền đến, ngay đó Cố Thời Châu cũng đến. Cánh tay của Cố Thời Châu cũng cần treo nữa, giống như Dư Lương, chỉ là cánh tay trái tạm thời thể dùng sức. Anh bước liếc Khương Niệm, ánh mắt đen nhánh lướt qua đôi má ửng đỏ của Khương Niệm, giữa hàng lông mày hiện lên ý : "Em dâu."