Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 391

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:27:20
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tuấn đến bệnh viện thành phố thăm Trương Tiếu, hôm nay đúng lúc cùng Lục Duật và Khương Niệm. Từ khu nhà , đường ánh mắt các quân tẩu Khương Niệm ít nhiều đều mang theo chút đàm tiếu. Sắc mặt Khương Niệm bình thường, hề để tâm đến ánh mắt của những .

Ngược Lục Duật bên cạnh nắm lấy tay cô, nắn nắn lòng bàn tay cô, rũ mắt cô: “Không cần để ý đến bọn họ.”

Khương Niệm ngẩng đầu Lục Duật: “Em .”

Cô căn bản bận tâm những gì, ngôn luận của bọn họ cũng tổn thương cô.

Rời khỏi bộ đội, ba đến huyện thành lên xe chạy đến thành phố, chuyến xe mất bốn tiếng đồng hồ. Khương Niệm lên xe mơ màng ngủ, lúc sắp đến nơi mới dần tỉnh táo . Lục Duật vén lọn tóc xõa bên tai cô tai: “Chúng sắp đến .”

Khương Niệm lười biếng tựa vai Lục Duật: “Vâng.”

Đến thành phố đúng lúc kịp bữa trưa. Khương Niệm bảo Lục Duật đến tiệm cơm quốc doanh mua cơm mang đến bệnh viện, chuyên mua những món Trương Tiếu thể ăn . Cô hứa khi sẽ cùng Trương Tiếu ăn một bữa cơm. Mẹ Chu Tuấn cũng ở bệnh viện, thấy Lục Duật và Khương Niệm đến đều chút câu nệ.

Khương Niệm : “Thím, thím ăn cơm ạ?”

Mẹ Chu Tuấn đáp: “Vẫn .”

Khương Niệm : “Bọn cháu mua chút đồ ăn, cùng ăn một chút .”

Chu Tuấn bê chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường bệnh qua, bốn chen chúc cùng ăn tạm bữa trưa. Trương Tiếu về phía Khương Niệm, nhỏ giọng hỏi: “Hai về tổ chức tiệc rượu ?”

Khương Niệm gật đầu: “Tổ chức .”

Mẹ Chu Tuấn ít , lúc ăn cơm nhiều nhất cũng chỉ hai câu, đều là bảo Trương Tiếu ăn nhiều một chút.

Trương Tiếu Khương Niệm và Lục Duật , nỡ mà nhè. Mẹ Chu Tuấn : “Trong tháng ở cữ , sẽ hại mắt đấy.”

Trương Tiếu vẫn nhịn , Chu Tuấn cũng hết cách, chỉ thể ở bên cạnh dỗ dành cô , Khương Niệm cũng . Cô vẫy tay với Trương Tiếu, cùng Lục Duật rời khỏi bệnh viện đến tú trang. Sau khi thăm Lư Tiểu Tĩnh và Địch Bội Bội, hai vội đến ga xe lửa, mua vé xe lửa lúc bốn giờ chiều về quê.

Dưới yêu cầu của Khương Niệm, Lục Duật chỉ mua một vé giường . Khương Niệm ngủ cùng Lục Duật. Vừa lên xe Khương Niệm giường, Lục Duật cầm bình tông quân dụng lấy nước. Một lát , giường đối diện hai phụ nữ dẫn theo một bé trai hơn hai tuổi đến. Hai phụ nữ đó trông giống như hai con, mặt vài phần tương tự.

Bé trai giường , thấy Khương Niệm đối diện, mở to đôi mắt tròn xoe cô. Khương Niệm đang ngoài cửa sổ, khóe mắt liếc thấy, bèn đầu chạm ánh mắt của bé trai, khóe mắt cong lên một cái.

“Khanh khách”

Bé trai vui vẻ thành tiếng, còn ngại ngùng trốn lưng .

Hai phụ nữ thấy đều bật . Người phụ nữ lớn tuổi ngoài cùng liếc Khương Niệm, cảm thấy cô gái trông thật xinh , da dẻ trắng trẻo, đôi mắt cũng sáng ngời. Ánh mắt Khương Niệm dời , chạm ánh mắt của phụ nữ trung niên sang, lịch sự mỉm một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-391.html.]

“Mẹ”

Giọng bé trai non nớt. Khương Niệm thằng bé một cái, thằng bé nghiêng đầu, tuổi còn nhỏ mà sống mũi cao thẳng, xương mày nhô . Có một khoảnh khắc, Khương Niệm cảm thấy đứa bé dường như từng quen . Cô nhớ mặt , bình thường gặp qua một là sẽ chút ấn tượng, nhưng trong trí nhớ của cô, từng gặp qua đứa bé bao giờ.

Không lâu Lục Duật cầm bình nước , bên cạnh cô vặn nắp bình, rót một ít nước nóng nắp đưa cho Khương Niệm: “Uống chút cho nhuận họng.”

Khương Niệm nhận lấy nắp bình uống hai ngụm, thấy tiếng của bé, ngẩng đầu qua, Lục Duật cũng thấy, ngước mắt sang phía đối diện, khi thấy bé, đôi mày đang giãn chợt nhíu c.h.ặ.t , Khương Niệm uống nước xong đưa nắp bình cho Lục Duật, thấy nhíu mày, cô ngẩn một chút.

Trong mắt Khương Niệm, Lục Duật ở bên ngoài ít khi để lộ cảm xúc như .

Lẽ nào cũng thấy đứa bé đối diện quen mặt?

“Còn uống ?”

Lục Duật thu tầm mắt, nhận lấy nắp bình Khương Niệm đưa tới.

Khương Niệm lắc đầu: “Không uống nữa.”

Sau khi tàu chạy, trong toa cũng dần náo nhiệt, bé lên tàu lâu thì ngủ, Khương Niệm bên trong, Lục Duật ở mép giường, khẽ kéo tay áo , đàn ông cảm nhận lực kéo, đầu cúi xuống Khương Niệm đang chớp chớp mắt, lòng mềm nhũn, đưa tay sờ má cô: “Sao ?”

Khương Niệm liếc hai phụ nữ đối diện, phụ nữ trung niên cầm bình giữ nhiệt ngoài, của ở mép giường ăn bánh ngô hấp, cô dường như cảm nhận ánh mắt của Khương Niệm, ngẩng đầu lên chạm mắt Khương Niệm, khi ngẩn một chút liền : “Cô ăn ? vẫn còn mấy cái bánh ngô hấp.”

Khương Niệm lắc đầu: “Không cần , cảm ơn.”

Cô cũng trả lời Lục Duật, chỉ một câu: “ ngủ một lát .”

Lục Duật : “Được.”

Khương Niệm ngủ một giấc bốn tiếng, bên ngoài trời tối hẳn, trong toa tàu truyền đến tiếng khúc khích của bé, cô mơ màng mở mắt, đầu giường đối diện, bé đang vịn thang giường bên cạnh chơi đùa, đôi mày và mắt khi lên khiến cô càng cảm thấy hình như gặp ở đó.

Lục Duật lấy từ trong túi một gói bánh quy và bánh ngọt: “Ăn chút gì .”

Khương Niệm gật đầu, dậy ngoài rửa mặt mới , lên giường thấy bé cầm một miếng bánh quy ăn vui vẻ, khi thấy Khương Niệm, còn chút ngại ngùng một cái.

Cô ăn chút cơm tối, bảo Lục Duật ngủ một lát, Lục Duật : “ buồn ngủ.”

Từ Thành phố Nguyên về quê tàu cả đêm, đến nửa đêm Khương Niệm ngủ , mãi đến khi trời tờ mờ sáng mới Lục Duật gọi dậy, cô tỉnh táo một lúc, đợi tàu dừng hẳn mới cùng Lục Duật xuống xe, khi , Lục Duật bảo hai con đợi ở cổng ga tàu, lát nữa sẽ qua.

 

 

Loading...