Cũng đúng, khi tàu hỏa địa phận Tân Cương, cũng là mười giờ sáng trời mới sáng hẳn, bảy giờ tối trời mới tối.
Trong phòng ấm áp, thấy bóng dáng Lục Duật, Khương Niệm mặc áo len và quần, phòng ngoài thấy tiếng mở cửa, Lục Duật xách một chiếc ấm hoa văn , thấy Khương Niệm mặc quần áo mới với bên ngoài một câu: “Các .”
Khương Niệm sững sờ, tò mò nghiêng đầu , thì thấy Tống Bạch và Đường Trạch bưng hộp cơm .
Lục Duật xách ấm rót cho Khương Niệm một ly sữa mặn: “Anh thấy hôm qua em thích uống cái , bảo Tống Bạch mang cho em một ấm.”
Đường Trạch : “Em dâu, bọn đến nhà ăn lấy một ít cơm, em ăn .”
Khương Niệm : “Cảm ơn.”
Cô rửa mặt xong mới bàn ăn cơm, trong lúc ăn cơm hỏi Tống Bạch: “Anh hợp tác xã cung tiêu ở ?”
Tống Bạch ngẩng đầu, ánh mắt dừng khuôn mặt trắng như tuyết của Khương Niệm vài giây mới thu : “Em mua gì?”
Khương Niệm : “Em mua một ít gia vị và rau thịt để nấu ăn ở đây, Tết nhất thể cứ ăn ở nhà ăn mãi , em một ít cơm tất niên, cùng đón một cái Tết vui vẻ.”
Tống Bạch : “Được.”
Đường Trạch : “Em dâu , thì khách sáo nữa, vẫn còn nhớ tay nghề nấu ăn của em dâu đấy.”
Khương Niệm : “Vậy em sẽ nhiều một chút.”
Lục Duật gắp cho Khương Niệm hai miếng thịt, : “Hôm nay bên ngoài gió lớn, nếu em ngoài thì mặc dày một chút, chúng cùng hợp tác xã cung tiêu, nếu ngoài thì ở nhà, mua gì cứ với , sẽ mang về hết.”
Khương Niệm : “Chúng cùng .”
Cô còn xem phong cảnh ở căn cứ nữa, tối qua về quá muộn, xung quanh tối om thấy gì.
Lục Duật : “Được.”
Ăn cơm xong Khương Niệm mặc áo bông, bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo bông dày, đội mũ bông cùng Lục Duật ngoài, bên ngoài gió lớn, gió lạnh thổi vù vù, quất mặt như d.a.o cắt, Khương Niệm tâm trạng ngắm cảnh căn cứ, suốt quá trình dám ngẩng đầu, ngẩng đầu mũ bay lên, Lục Duật đưa tay định đè giúp cô, cô kéo cánh tay xuống.
Cô mặc dày như còn lạnh chịu nổi, huống chi tay Lục Duật đặt đầu cô.
Cô Lục Duật, Tống Bạch và Đường Trạch ba , bên ngoài chỉ mặc một chiếc áo khoác quân đội, đầu cũng đội mũ, ba trong gió lạnh vẫn bình tĩnh chuyện, như lạnh , Khương Niệm lạnh đến răng va lập cập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-410.html.]
Không hổ là bơi mùa đông, xương cốt đúng là chịu lạnh.
Khương Niệm hối hận vì ngoài, cô về chui chăn ấm, Lục Duật như thể suy nghĩ của cô, gần như ngay khi cô nghĩ xong, Lục Duật : “Anh đưa em về, em mua gì cứ với , sẽ mang về hết, em đừng để cảm lạnh.”
Khương Niệm liên tục gật đầu: “Về thôi.”
Nói xong đè mũ chạy về, Lục Duật bật , bước dài đuổi theo, Đường Trạch cũng chọc , đầu thấy ánh mắt của Tống Bạch vẫn luôn chằm chằm bóng lưng của Khương Niệm, khẽ thở dài, đưa tay vỗ vai Tống Bạch: “Đừng nữa, đỡ tự thêm phiền não.”
Tống Bạch nỡ thu ánh mắt, cuối cùng khi Lục Duật ôm Khương Niệm về phòng, mới cụp mắt xuống, xoa mặt, với Đường Trạch: “ sợ ít vài , cả đời sẽ cơ hội gặp nữa.”
Đường Trạch Tống Bạch là trọng tình trọng nghĩa, đặc biệt là trong chuyện tình cảm, thằng nhóc một khi động lòng thì khó rút .
Lần nhận điện báo của Lục Duật, Khương Niệm cũng sẽ đến, Tống Bạch ngày nào cũng đếm ngày trôi qua, lính trong đoàn thấy Tống Bạch đều cảm thấy giống bình thường, tuy rằng bình thường cũng , nhưng lúc cần nghiêm khắc vẫn nghiêm khắc, nhưng mấy trong đoàn huấn luyện đạt, chỉ mắng vài câu cho qua, mấy doanh trưởng còn chạy đến đây hỏi Tống đoàn trưởng dạo .
Đường Trạch chỉ , ám .
Một năm nay mai mối cho Tống Bạch, ngay cả lữ trưởng cấp cũng mai mối cho Tống Bạch, cuối cùng đều từ chối, khi nhà ở trong căn cứ phê duyệt, Tống Bạch tự đến hợp tác xã cung tiêu mua chăn bông dọn dẹp phòng sạch sẽ, mua chậu tắm, khăn mặt và bàn chải đ.á.n.h răng, đều mua hai phần, rõ ràng phần là của Lục Duật, vẫn vui vẻ mệt mỏi.
Cái vẻ ân cần của trong đoàn thấy, nhiều còn tưởng vợ sắp đến.
Đường Trạch nắm lấy vai Tống Bạch, cứng rắn xoay , sắc mặt suy sụp của Tống Bạch, lạnh giọng : “Cậu như nghĩ đến Lục Duật ? Khương Niệm kết hôn với Lục Duật , là vợ chồng, là một đôi, còn ý đồ đắn với vợ của Lục Duật, xem Lục Duật là em ? Cậu để em chúng đối mặt với ?!”
Tống Bạch : “ ý nghĩ gì khác với cô .”
Anh giằng khỏi sự kìm kẹp của Đường Trạch, cảnh tuyết trắng xóa phía , giọng chắc nịch: “ chỉ xem cô là chị dâu, tự chừng mực.”
Nói xong bước dài .
Có một câu Đường Trạch , nhưng trong lòng Tống Bạch hiểu rõ, Lục Duật vẫn từ bỏ ý định với Khương Niệm, cùng là đàn ông, ham chiếm hữu mãnh liệt trong mắt Lục Duật đối với Khương Niệm, cũng chuyện cướp vợ của em.
Đường Trạch thấy Lục Duật từ trong phòng , đợi đến đuổi theo Tống Bạch đến hợp tác xã cung tiêu.
Bên ngoài gió lạnh gào thét, Khương Niệm bên lò sưởi, gì thoải mái hơn, cô cho Lục Duật những gia vị, nguyên liệu và dụng cụ nấu ăn cần thiết, gần đến giờ cơm trưa Lục Duật và Đường Trạch về, Đường Trạch Tống Bạch việc ngoài một chuyến, tối mới về .
Buổi trưa Khương Niệm mì tương và dưa muối, Đường Trạch ăn đầy hai bát lớn, ăn xong với Khương Niệm: “ ở đây nửa năm, đầu tiên ăn cơm ngon như , em dâu, bây giờ chỉ mong em ở thêm vài ngày, để hưởng phúc thêm vài ngày.”