Đường Trạch mang một chai rượu trắng đến, mấy uống hai ngụm cho ấm , năm nay chia tay, năm nào mới thể gặp .
Trong lúc ăn cơm, Tống Bạch luôn kiềm chế bản Khương Niệm, và Lục Duật, Đường Trạch luôn về những chuyện trong những năm .
Khương Niệm ăn mấy miếng rau, thỉnh thoảng liếc ly rượu trong tay Lục Duật, Lục Duật cô, khóe môi nở nụ : “Còn uống ?”
Đường Trạch: …
Tống Bạch: …
Khương Niệm vội vàng lắc đầu: “Em uống.”
Cô chỉ ly rượu trong tay Lục Duật, trong đầu lóe lên những mảnh ký ức rời rạc khi say rượu tối qua, còn những lời cô với Lục Duật, cụ thể gì cô rõ lắm, nhưng tóm chắc lời ý gì, ý trong mắt Lục Duật, trong lòng Khương Niệm chút chột .
Sau khi ăn uống no say, Tống Bạch và họ một lúc .
Lục Duật dọn dẹp bát đũa, đun nước nóng cho Khương Niệm tắm, trong thời gian Khương Niệm dám ngẩng đầu, trong lòng chột , thỉnh thoảng quan sát sắc mặt Lục Duật, xem thần sắc gì khác , Lục Duật thản nhiên cô: “Nước nóng ?”
Khương Niệm lắc đầu.
Dọn dẹp xong mười hai giờ, mãi đến khi Lục Duật giường, Khương Niệm mới trở trong vòng tay , quan sát thần sắc của Lục Duật, nhỏ giọng hỏi: “Tối qua khi em say, linh tinh gì ?”
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Khương Niệm, Lục Duật ho nhẹ một tiếng: “Những gì cần đều hết .”
Khương Niệm:?
Cô mím môi, trong lòng chút chắc chắn, luôn cảm thấy phạm vi của câu của Lục Duật rộng, cô sợ khi uống rượu thật, lai lịch của và thiết lập thế giới là một cuốn sách, thế là do dự một lúc mới dám hỏi: “Em gì?”
Lục Duật : “Em là Khương Niệm, Khương Niệm thật sự hoán đổi cơ thể với em.”
Khương Niệm:!
Cô siết c.h.ặ.t ngón tay, mắt gần như trợn tròn: “Còn, còn gì nữa ?”
Nói năng cũng lắp bắp.
Lục Duật : “Thế giới chúng đang ở là thiết lập của một cuốn sách.”
Khương Niệm: …
Cô ngơ ngác Lục Duật, cứng rắn : “Em còn chuyện của … và Tôn Oánh?”
Quả nhiên, đáy mắt Lục Duật sự nghi ngờ, gật đầu, tiếp: “Đều hết , em đập đầu tường tự t.ử là xuyên về.”
Khương Niệm: …
Nhìn dáng vẻ bình tĩnh gợn sóng của Lục Duật bây giờ, Khương Niệm khó thể tưởng tượng tâm trạng của Lục Duật tối qua khi cô những điều , cô im lặng một lúc, thấy Lục Duật phản ứng gì, bản nhịn tò mò: “Anh hỏi em những chuyện khác ? Ví dụ như kết cục của cuốn sách thế nào? Sự phát triển của và Tôn Oánh, còn …”
Môi chặn một cách chắc chắn, Khương Niệm hôn đến suýt thở nổi, não cũng chút đoản mạch, khi Lục Duật buông cô , còn kịp hồn, Lục Duật đang đè lên áp xuống, đàn ông giữ lấy eo của cô, hôn lên xương quai xanh của cô, giọng khàn ghê gớm: “Điều quan tâm là tương lai của hai chúng , còn những gì em , đối với đều tồn tại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-413.html.]
Khương Niệm:?
Áo lót đẩy lên, Khương Niệm kinh ngạc : “Đợi !”
Đáp cô là nụ hôn nóng bỏng của Lục Duật.
Khương Niệm: …
Sự phát triển đúng?
Trong tình huống bình thường, nếu nam chính trong sách sống trong một cuốn sách nên tò mò ? Tò mò về sự phát triển tương lai của , tò mò về cấu trúc của cuốn sách, đến lượt Lục Duật tỏ thờ ơ với những điều ?
“Niệm Niệm”
“Còn một chuyện nữa.”
Khương Niệm Lục Duật ôm lật lên , hai tay chút mềm nhũn chống lên vai , ý thức cũng chút mơ hồ: “Chuyện gì?”
Lục Duật : “Lại mơ thấy một ‘Khương Niệm’ khác, đừng chuyện với cô .”
Bộ não chậm chạp của Khương Niệm lập tức tỉnh táo, hàng loạt hành động của Lục Duật, cô kịp hỏi ý nghĩa là gì, hành hạ đến suýt ngất .
Khương Niệm: …
Đến khi ngủ cô vẫn hỏi câu đó, ngược lời của Lục Duật ngừng vang lên trong đầu.
— Lại mơ thấy một ‘Khương Niệm’ khác, đừng chuyện với cô .
Rốt cuộc cô với Lục Duật bao nhiêu bí mật ?
Sao ngay cả chuyện mơ cũng sót một chữ?
Sáng sớm mùng ba Tết, Lục Duật dậy , xong bữa sáng mới gọi Khương Niệm dậy, hai ăn xong dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chăn đệm cũng gấp gọn gàng, lúc mới đeo ba lô rời , lúc Lục Duật với Tống Bạch, bảo Tống Bạch khi nào rảnh thì gửi chăn đệm và chậu trong phòng đến Thành phố Nguyên, những thứ đó đều là Khương Niệm dùng qua, để .
Anh dậy sớm đến hợp tác xã cung tiêu mua nhiều đồ đặt lên bàn, bàn để một tờ giấy, cảm ơn sự chăm sóc của Tống Bạch và Đường Trạch mấy ngày nay.
Tống Bạch mua vé tàu hỏa xong, mua vé tàu lúc mười hai giờ trưa, Khương Niệm lên tàu, qua cửa sổ xe thấy Tống Bạch và Đường Trạch bên ngoài, ánh mắt Tống Bạch vẫn luôn cô, Khương Niệm lờ cũng khó, cô cứng rắn đối diện với đôi mắt đen láy của Tống Bạch, vẫy tay, qua một lớp kính : “Tạm biệt.”
Đáy mắt Tống Bạch lộ ý , cũng vẫy tay với cô.
Lục Duật đặt hành lý xong, bên cạnh Khương Niệm, chặn tầm của Tống Bạch, cũng vẫy tay với Tống Bạch và Đường Trạch, tay nắm tay Khương Niệm véo một cái, khi tàu khởi động Lục Duật mới cầm bình nước quân dụng lấy nước nóng, Khương Niệm ngoài cửa sổ, sa mạc Gobi mênh m.ô.n.g gió gào thét, thể thấy cát bụi bay lơ lửng trong trung.
Khương Niệm một ngủ sợ, buổi tối Lục Duật sẽ ôm cô ngủ.
Giường hẹp, hai đều cần nghiêng, Khương Niệm ngẩng đầu ngũ quan của Lục Duật ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo, nhỏ giọng hỏi: “Anh căng thẳng ?”
Dù cũng sắp gặp ruột của , cho dù là hận, xa cách mười mấy năm gặp chắc cũng căng thẳng.