Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:29:35
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng khàn khàn, mấy phần tương tự với sa mạc Gobi hoang vắng lúc .

Tay Đỗ Giang cầm dây cương siết c.h.ặ.t thêm vài phần, hút xong một điếu t.h.u.ố.c châm thêm một điếu nữa. Lục Duật giục ông, xe ngựa yên tĩnh một hồi lâu mới truyền đến giọng của Đỗ Giang.

"Bà nội cháu chỉ một trai, năm đó trong nhà ầm ĩ ghê lắm. Ông cố ngoại cháu trọng nam khinh nữ, chỉ ông cháu là cần bà nội cháu. Bà cố ngoại cháu vì chuyện còn từng đòi tự t.ử cũng ông cố ngoại cháu đổi ý định. Cuối cùng là bà cố ngoại cầu xin chị dâu thứ hai của bà , hy vọng lúc bà về Tân Cương thì mang theo bà nội cháu, bà nội cháu lúc mới nhặt một cái mạng. Sau bà nội cháu sinh cháu, mười mấy năm mang theo cháu về quê thăm bà cố ngoại. Trong cái nhà đó, duy nhất bà nội cháu nhớ mong chính là của bà ."

"Hai con về đến nơi mới phát hiện cái thôn đó mùa hè lũ lụt cuốn trôi cả nhà cửa ruộng vườn, trong nhà cũng . Bà nội cháu giấy giới thiệu, ngay cả chỗ ở cũng , hai hồng vệ binh đuổi theo đến lạc . Sau cháu một ông bác cứu mang về thôn Hồng Câu, đúng lúc bố cháu trúng. Mẹ cháu khi đó còn chỗ để , chọn gả cho bố cháu, hy vọng bố cháu giúp bà tìm bà nội cháu. Bố cháu giữ lời hứa, những năm đó vẫn luôn tìm kiếm, nhưng đều tin tức."

Đỗ Giang gạt tàn t.h.u.ố.c, liếc Lục Duật: "Lục Duật, cháu chuyện sai lầm lớn nhất đời chính là bỏ cháu."

Ông day day mũi, sa mạc Gobi hoang lương thêm gì nữa.

Môi mỏng của Lục Duật mím c.h.ặ.t, hai tay tùy ý đặt đầu gối bỗng nhiên cuộn c.h.ặ.t . Khương Niệm mà thổn thức thôi, cô nghiêng đầu Lục Duật, đường viền hàm của đàn ông căng c.h.ặ.t, đuôi lông mày và đuôi mắt cũng tràn ngập một vẻ u ám đen kịt. Khương Niệm đang nghĩ gì, chỉ lúc trong lòng hẳn là đang cuộn trào sóng gió.

Đừng là Lục Duật, cô là một ngoài cũng cảm thấy cảnh ngộ của bà nội và Lục Duật khiến đau lòng.

Trong cái thời đại gian khổ hơn đó, một đôi con lưu lạc khắp nơi, Lục Duật thể sống sót là một kỳ tích.

Chỉ là cô nhịn nghĩ, năm đó tại Lục Duật bỏ Lục Duật mà ?

Là vì tìm chú Đỗ ?

Những năm từng nghĩ tới việc về thăm Lục Duật một ?

Khương Niệm đau lòng Lục Duật, m.ô.n.g nhích về phía , tay từ chăn bông thò nắm lấy vạt áo lưng Lục Duật kéo kéo. Thấy Lục Duật đầu , Khương Niệm ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên trấn an với . Đỉnh mày đang nhíu c.h.ặ.t của Lục Duật giãn vài phần, lộ với cô một nụ nhạt.

Khương Niệm từng nghĩ đến việc hỏi Đỗ Giang xem Lục Duật lúc đầu vì bỏ rơi , nhưng lời vẫn là hỏi Lục Duật thì hơn.

Thế là cô hỏi một câu khác: "Chú Đỗ, Lục Duật ở Tân Cương còn nào ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-415.html.]

Mắt Đỗ Giang đỏ, rít mạnh một t.h.u.ố.c đó mới ném đầu lọc , giọng thô ráp khàn: "Bà hai của Thẩm Ái sinh con, năm đó bà nội Lục Duật coi như là con thừa tự danh nghĩa bà hai của bà . Hai ông bà mất từ những năm , sân viện bên cạnh đại đội trưng dụng ."

Khương Niệm về phía Lục Duật, giờ khắc nên Lục Duật thật sự t.h.ả.m, là nên mắng tác giả cuốn sách , thiết lập thế của Lục Duật bi t.h.ả.m như . Anh bây giờ chẳng khác gì trẻ mồ côi, tuy rằng một ruột, nhưng ngăn cách giữa hai quá sâu, khúc mắc mười mấy năm một chốc một lát là giải khai .

Suốt dọc đường Lục Duật thêm câu nào nữa. Con đường lâu, đường nhỏ quanh co khúc khuỷu, chỉ là một con đường đất mãi đến điểm cuối. Mãi cho đến khi thấy hai bên đường rải rác những ngôi nhà đất, Đỗ Giang mới : "Còn một tiếng nữa là đến nơi."

Lúc là sáu giờ chiều, mặt trời ngả về phía tây.

Nửa bầu trời đỏ rực, gió lạnh thổi đau cả mặt. Con đường mất một ngày, từ địa giới hoang vu bóng trong thôn trang, Khương Niệm thêm một nhận thức về Tân Cương.

Sa mạc Gobi ở đây lớn, lớn đến mức con trở nên nhỏ bé và bất lực môi trường tự nhiên.

Nếu ném cô một ở chỗ , cô nhất định sẽ .

Khương Niệm hai bên đường xe lừa qua, còn lùa đàn cừu, dần dần thở cuộc sống. Người thỉnh thoảng qua hai bên đường sẽ chào hỏi Đỗ Giang, với ông hai câu. Khi xe ngựa sắp đến nơi, Lục Duật hỏi một câu: "Chú Đỗ, lúc đầu bà ở bên chú, chú sự tồn tại của cháu ?"

Đỗ Giang vung roi ngựa : "Biết."

Sau khi đến nơi, Đỗ Giang rẽ vài cái cua, phía là một con đường đất nhỏ, hai bên mấy ngôi nhà đất sát mà cách một đoạn ngắn, khác với những ngôi nhà xếp thành hàng ở thành phố Nguyên. Mỗi nhà mỗi hộ đều nuôi vài con cừu và gà vịt. Cách đó xa một ngôi nhà, bên ngoài cửa một đang , mặc áo khoác màu xanh lam đậm, tóc b.úi đầu gọn gàng. Ở xa rõ dung mạo, nhưng từ dáng khí chất của đó, một cảm giác nhàn nhã hiếm thấy.

Khương Niệm phát hiện ánh mắt Lục Duật chằm chằm phụ nữ trung niên cách đó xa. Mí mắt cô giật một cái, đó chẳng lẽ chính là của Lục Duật?

Giây lát Đỗ Giang liền : "Lục Duật, đó chính là cháu."

Ông chỉ về phía ngoài cửa nhà đó, từ bên trong một con trai, nhỏ hơn Lục Duật một chút, đến bên cạnh phụ nữ câu gì, Khương Niệm liền thấy bà một cái. Xe ngựa đến gần, mãi đến khi tới cửa Khương Niệm mới rõ ngũ quan của bà . Là một phụ nữ , lông mày thanh tú, da dẻ trắng hơn thường một chút, đặc biệt là đôi mắt , con ngươi đen, lẽ những năm đầu trải qua gian khổ nên ánh sáng trong mắt nhạt nhiều.

 

 

Loading...