Khương Niệm dựa ván cửa, cảm thấy tất cả những chuyện quá huyền ảo.
Hứa Thành và 'Khương Niệm' cùng xuất hiện ở thế giới thế kỷ mới, hai chỉ gặp , dáng vẻ giống như đang yêu đương.
Khương Niệm nhịn xuống mở cánh cửa , một lúc eo siết c.h.ặ.t, môi đau xót, khung cảnh mắt cô trong khoảnh khắc biến đổi thành cách bài trí nhà Đỗ Giang, bên tai truyền đến giọng trầm thấp của Lục Duật: "Lại mơ thấy Hứa Thành ?"
Khương Niệm ngẩn một lúc, mãi đến khi mắt xuất hiện khuôn mặt lạnh lùng của Lục Duật mới hồn, kể chuyện trong mơ đúng sự thật cho Lục Duật, đuôi lông mày đàn ông nhướng lên một cái: "Cô đưa Hứa Thành về nhà ?"
Khương Niệm gật đầu: "Vâng, cảm giác hai sắp chuyện vui ."
Lục Duật một cái, ôm lấy Khương Niệm. Khương Niệm hỏi: "Anh xem hai họ đến thế giới của em?"
Cô bây giờ đầy bụng nghi hoặc, dù Lục Duật tất cả bí mật của cô, đầu óc thông minh, hỏi chắc thể chút manh mối.
Lục Duật : "Có lẽ là ý trời ."
Khương Niệm:?
Lục Duật tiếp: "Nếu ý trời, cũng sẽ gặp em."
Khương Niệm:...
thể , tự nhiên thấy khá cảm động.
Cô mím môi một cái, ngẩng đầu hôn lên cằm Lục Duật một cái, tiếp tục hỏi: "Anh xem vì em luôn mơ thấy trở về nhà ?"
Lục Duật giữ c.h.ặ.t vai Khương Niệm, đỉnh mày nhíu khó phát hiện.
Khương Niệm luôn mơ thấy nhà của cô , lẽ liên quan đến việc trọng sinh.
Bởi vì trọng sinh về năm năm dẫn đến thế giới trong sách khởi động một nữa, chỉ cần đến thời điểm c.h.ế.t, Khương Niệm sẽ luôn liên hệ với bên . Bây giờ chỉ đợi hai năm , nếu như ngày đó còn trùng khớp với quỹ đạo kiếp , lẽ Khương Niệm sẽ cắt đứt liên hệ với bên .
Lục Duật rũ mắt Khương Niệm, Khương Niệm thông minh, nhiều chuyện chỉ cần một chút là hiểu. Trong chuyện để cô xảy chút sai lầm nào, một khi sai một bước đều là nỗi đau khổ thể vãn hồi.
"Niệm Niệm."
Lục Duật mổ nhẹ lên môi cô một cái, trong giọng thêm sự nghiêm cẩn và nghiêm túc hiếm thấy: "Em và cô giữa hai một loại từ trường thấy đang liên kết, mơ thấy cô và Hứa Thành nữa, nhất định theo lời , đừng chuyện với họ, thể trốn thì trốn , tránh gặp mặt bọn họ."
Thấy Lục Duật giống đùa, trong lòng Khương Niệm cũng bắt đầu đ.á.n.h trống, nhớ tới mấy trong mơ cô nhận điện thoại của Hứa Thành thì xuất hiện sự bất thường, vội vàng gật đầu: "Em ."
Trời tờ mờ sáng, bên ngoài truyền đến tiếng chuyện khe khẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-419.html.]
Là giọng của Đỗ Giang và Thẩm Ái, hai đang bàn bạc hôm nay món gì ngon cho Lục Duật và cô.
Giọng mơ màng của Đỗ Lương cắt ngang bọn họ, mang theo vẻ m.ô.n.g lung tỉnh ngủ: "Bố, hôm chúng đội xin một cái đùi cừu, hôm nay còn xin thêm một cái đùi cừu nữa ? Đó là hai cái đùi đấy, bằng công điểm ba tháng của con . Bọn họ nếu ở đây một năm nửa năm, chúng còn ăn xin ?"
Đỗ Giang tát một cái gáy Đỗ Lương: "Một ngày đ.á.n.h con là con lung tung!"
Đỗ Lương:...
Cậu kéo chăn vật xuống giường: "Con nữa." Dừng một chút vén chăn Thẩm Ái: "Mẹ, tối qua ? Con đều thấy tiếng , con thấy đối với thái độ cứ nóng lạnh, với cũng , cũng đừng quá khó chịu, hỏng vẫn là tự chịu đau."
Thẩm Ái bên mép giường, đưa tay xoa xoa đầu Đỗ Lương, trêu ghẹo : "Chỉ Tiểu Lương thương nhất."
Đỗ Giang : "Tiểu Ái, bà nấu cơm , đến đại đội một chuyến."
Thẩm Ái Đỗ Lương, do dự một chút : "Đại Giang, thì đừng đội nữa, hôm qua còn thừa chút canh thịt, trưa nay mua ít bột mì tinh chế cán mì sợi cho chúng nó ăn."
Nói xong bà ho khan vài tiếng, sắc mặt cũng lắm. Đỗ Giang thấy thế qua vỗ vỗ lưng bà: "Có bệnh cũ tái phát ?"
Thẩm Ái : " ."
Đối với bà đây đều là bệnh cũ , cũng là khổ nạn bà gặp đường từ thành phố Vân rời , một đến Tân Cương năm đó, để mầm bệnh cả đời, dẫn đến việc bà bây giờ thể gặp gió lạnh, gặp gió lạnh là ho khan, việc cũng . Bố Đỗ Giang mất sớm, gánh nặng trong nhà đều rơi ông, chỉ dựa một ông kiếm công điểm nuôi sống cả một gia đình lớn, Tiểu Lương lớn lên thể giúp đỡ việc, trong nhà lúc mới nhẹ nhàng chút.
Bên ngoài dần dần yên tĩnh trở , Khương Niệm chớp chớp mắt, ngẩng đầu về phía Lục Duật, đàn ông ngoài cửa sổ, đang nghĩ gì.
Cô Lục Duật lẽ cả đêm ngủ. Khương Niệm từ giường bò dậy mặc quần áo, trong lúc xoay Lục Duật cũng dậy , mặc quần áo nhanh, hai ba cái là mặc xong, lúc giày với Khương Niệm: "Ngày mai chúng thôi."
Khương Niệm gật đầu: "Được."
Cô cũng để Lục Duật ở bên , cho dù Thẩm Ái là ruột của , nhưng đó là từng bỏ rơi , chia cách với mười mấy năm. Cái nhà là Thẩm Ái xây dựng , bà chồng và con của , cái nhà sớm chiều ở chung mười mấy năm, Lục Duật thể hòa nhập , ở chỗ ngược sẽ khiến trong lòng Lục Duật càng khó chịu hơn.
Lúc hai Đỗ Lương mới dậy, gấp chăn xong, lúc khiêng ván gỗ thấy Lục Duật và Khương Niệm, một cái : "Dậy ."
Lục Duật gật đầu: "Ừ, dậy ."
Thẩm Ái thấy động tĩnh, xách phích nước từ phòng bếp chạy : "Ở đây nước nóng, hai đứa rửa mặt đ.á.n.h răng , lát nữa là ăn cơm ."
Sau khi hai rửa mặt xong thì Đỗ Giang cũng từ bên ngoài về, trong tay xách một cái đùi cừu. Khương Niệm ngẩn một chút, cô ngờ chú Đỗ cuối cùng vẫn mua đùi cừu. Lục Duật giống như đoán , cũng quá kinh ngạc, khi Đỗ Giang gọi một tiếng chú Đỗ.