Người trong ga tàu hỏa nhiều, Lục Duật nhanh mua vé liền nắm tay Khương Niệm về phía phòng chờ, lúc ngang qua cửa sổ kính thấy Đỗ Giang vẫn ở bên ngoài. Khương Niệm thấy Đỗ Giang hút xong một điếu châm thêm một điếu, bên tai truyền đến giọng khàn khàn của Lục Duật: "Bà giấu giếm chú Đỗ mười tám năm."
Khương Niệm ngẩn , kinh ngạc ngẩng đầu Lục Duật, một lúc lâu mới phản ứng : "Anh... Chú Đỗ mười tám năm nay đều sự tồn tại của ?!"
Lục Duật thu hồi ánh mắt, bình tĩnh "Ừ" một tiếng.
Khương Niệm:...
Nhớ tới đó xe ngựa Lục Duật hỏi chú Đỗ, lúc đầu khi ở bên Thẩm Ái sự tồn tại của , chú Đỗ . Lúc đó trong lòng cô thực là Lục Duật khó chịu, Lục Duật oán hận bọn họ, hai vì ở bên mà bỏ rơi còn nhỏ tuổi, bao nhiêu năm như cũng đến tìm . Tạm đến lập trường của chú Đỗ, chỉ riêng là Thẩm Ái thất bại .
Trước mắt lời Lục Duật , Khương Niệm chỉ cảm thấy Thẩm Ái càng xứng Lục Duật.
Nghĩ đến hai ngày nay Thẩm Ái đối mặt với Lục Duật tỏ vẻ áy náy và hối hận, cô bỗng nhiên cảm thấy Thẩm Ái đạo đức giả đến cực điểm. Bà cả đời với ba đàn ông. Một là bố đẻ Lục Duật, vì để sống sót mà lợi dụng ông , khi sinh con cho ông bỏ mặc lo. Hai là Đỗ Giang, giấu giếm quá khứ của bà , bà mang tâm lý thế nào sống với Đỗ Giang mười mấy năm, khi bà đối mặt với Đỗ Lương, từng nghĩ tới Lục Duật cô khổ nơi nương tựa ?
Ba là với Lục Duật, sinh mà dưỡng, bỏ rơi mười mấy năm quan tâm hỏi han, đợi trưởng thành Lục Duật gọi bà một tiếng .
Bà dựa cái gì?
Nếu như năm đó Lục Duật gặp là bố con Hứa Thành, nếu như ... lúc đó c.h.ế.t , Thẩm Ái từng nghĩ tới những điều ?
Khương Niệm cảm thấy bà nhất định từng nghĩ tới, một ích kỷ như , nghĩ tới vĩnh viễn chỉ bản .
Sau khi lên tàu hỏa, buổi tối Khương Niệm sợ hãi, Lục Duật ôm cô ngủ, hai chen chúc một cái giường chật hẹp. Khương Niệm gối lên cánh tay Lục Duật, dùng sức ôm lấy vòng eo rắn chắc mạnh mẽ của đàn ông, trong giọng tràn đầy đau lòng: "Lục Duật, ăn gì? Về nhà em cho ."
Lục Duật xoa xoa gáy Khương Niệm, hôn lên tóc cô một cái: "Vẫn là mì tương trộn."
Khương Niệm : "Được, về nhà em cho một nồi lớn."
Nói xong tự nhịn , thấy tiếng trầm thấp truyền đến từ đỉnh đầu, Khương Niệm ngẩng đầu liền chạm mi mắt tràn đầy ý của Lục Duật. Hai ngày nay ở bên cô từng thấy Lục Duật lộ nụ thật lòng, Lục Duật dùng cằm cọ cọ trán trơn bóng của Khương Niệm: "Ngốc ?"
Mắt Khương Niệm đỏ lên, nước mắt cũng khống chế chảy , cô mím môi, nghẹn ngào : "Em đau lòng cho ."
"Lục Duật, em đau lòng cho ."
Khương Niệm trực tiếp cảm nhận của , cô may mắn tác giả cuốn sách sắp xếp cho Lục Duật là nhà họ Hứa, đối mặt là bố con nhà họ Hứa trung thành thiện lương .
Lục Duật hôn lên khóe mắt Khương Niệm, thấp giọng : "Không , đều qua ."
Thấy Khương Niệm càng dữ dội hơn, Lục Duật một cái, nhéo nhéo thịt mềm gáy cô, bên tai cô: "Anh bây giờ em, tương lai còn con của chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-424.html.]
Khương Niệm liên tục gật đầu: "Vâng."
Tàu hỏa chạy bốn ngày mới đến thành phố Nguyên, hai xe chạy về bộ đội. Lục Duật dùng hết ngày nghỉ cả năm những ngày tết , chủ nhật năm nay cũng nghỉ, đến bộ đội là đoàn báo cáo. Anh đưa Khương Niệm về nhà , hành lý cất xong mới xoay rời .
Hà Nguyệt ở đối diện, thấy tiếng động đối diện chạy , vặn đụng Lục Duật, Lục Duật gật đầu một cái: "Chị Hà."
Hà Nguyệt : "Vừa về ?"
Lục Duật: "Vâng." Nói tiếp: "Khương Niệm đang ở trong nhà."
Hà Nguyệt vui vẻ nhà tìm Khương Niệm, với cô những chuyện thú vị trong khu nhà mấy ngày nay, đều là mấy chuyện bát quái lông gà vỏ tỏi. Một lát Phương Hạ và Phương Quốc về Hà Nguyệt liền vội về nhà nấu cơm. Buổi chiều Quan Lộ và Nhạc Xảo tới, Quan Lộ gầy, bụng cũng nhỏ một chút, ngược Nhạc Xảo chút khoa trương , bụng lớn, đường đều đỡ bụng, Khương Niệm cũng chút sợ hãi, thế mà Nhạc Xảo còn cô lên xuống lầu còn nhanh nhẹn, tin bây giờ một vòng cho cô xem.
Khương Niệm:...
Cô ngăn Nhạc Xảo : "Em tin."
Sợ muộn một bước Nhạc Xảo thật sự một vòng.
Nhạc Xảo chị Lan và chị Điền đều trong bụng cô mang hai đứa, chỉ là là sinh đôi là long phụng t.h.a.i thôi.
Hai ở chỗ Khương Niệm cả buổi chiều, trời tờ mờ tối Lôi doanh trưởng tới gõ cửa, chào hỏi Khương Niệm xong mới : " tới đón Tiểu Xảo."
Khương Niệm và Quan Lộ ăn ý , Nhạc Xảo còn chút ngại ngùng, ngoài miệng mắng Lôi doanh trưởng hai câu. Nhạc Xảo một lúc Quan Lộ cũng về. Khương Niệm buổi tối mì tương trộn, mãi đến muộn Lục Duật cũng về, sáng sớm hôm lúc Khương Niệm dậy sờ bên cạnh giường, là lạnh.
Chẳng lẽ cả đêm về?
Khương Niệm mặc quần áo ngoài, thấy bàn gian ngoài đặt đồ ăn, đĩa đè một tờ giấy.
—— Anh việc , dậy thì ăn sáng .
Khương Niệm mím môi một cái, rửa mặt xong bàn ăn sáng, đang chuẩn phòng bếp rửa bát đũa, liền thấy tiếng gõ cửa. Người tới là cảnh vệ viên bên ngoài bộ đội, : "Đồng chí Khương, bên ngoài tìm cô, là chủ nhiệm Cát của tú trang quốc doanh, tìm cô việc gấp."
Đây là đầu tiên Cát Mai gấp gáp đến bộ đội tìm cô như , Khương Niệm đặt bát xuống liền theo cảnh vệ viên chạy ngoài.
Khương Niệm chạy khỏi bộ đội, thấy Cát Mai mặc áo dày, hai tay đút trong túi bên trong bộ đội, thấy cô xong, vươn hai tay chạy tới: "Khương Niệm, cuối cùng em cũng về ."