Khương Niệm bình cơn giận, hỏi Chu Tuấn: "Con thuộc về ai, Từ Yến ?"
Cô lo lắng Từ Yến vết xe đổ của kiếp , nếu như Từ Yến trở về nhà đẻ, cô nhất định nghĩ cách cứu Từ Yến khỏi hố lửa.
Chu Tuấn còn , Trương Tiếu mở miệng , cô tức giận : "Hai đứa bé đều theo chị dâu Từ, Lưu doanh trưởng thế mà thật sự cần con, đưa cho chị dâu Từ một khoản tiền liền đưa chị về nhà đẻ . Chuyện về chúng em cũng , ngờ Lưu doanh trưởng là như !"
Khương Niệm chút yên, nghĩ đến trong sách khi Từ Yến ly hôn trở về nhà đẻ, cô gả cho lão quang côn trong thôn, kết cục bi t.h.ả.m, cô bây giờ hận thể chạy đến ga tàu hỏa xông về tìm Từ Yến. Từ khi cô xuyên đến nơi , ngay từ đầu đối xử thật lòng với cô chính là chị Phùng và Từ Yến, cô thể trơ mắt Từ Yến rơi hố lửa mà khoanh tay .
Bộ đội bên nửa năm nay xảy ít chuyện.
Lữ doanh trưởng xuất ngũ chuyển nghề , cả nhà nửa tháng rời khỏi bộ đội về quê, Lữ doanh trưởng bây giờ việc ở đồn công an, vẫn quản chuyện hộ khẩu, tiền lương cũng khá. Lữ Chí Quân cũng chuyển đến trường tiểu học bên đó.
Nghe Trương Tiếu , Lư Tiểu Tĩnh cũng sắp kết hôn , ngày định một tháng .
Khương Niệm chút kinh ngạc: "Thật ?"
Trương Tiếu : "Đương nhiên là thật, đằng trai là công nhân xưởng cơ khí, là đời vợ hai, mang theo một bé trai, thành thật. Vợ của bệnh mất, mang theo con sống bốn năm mới nghĩ đến chuyện tìm nữa. Chị Địch xưởng cơ khí lén ngóng , quả thực tật gì, cùng một giuộc với Hồ Chung Minh."
Khương Niệm : "Đó là chuyện ."
Trương Tiếu : "Trước khi em đến thành phố Nguyên Lư Tiểu Tĩnh đến bộ đội tìm em, bảo em nhắn cho chị một câu, lúc cô kết hôn chị về, nếu sẽ xong với chị ."
Nói xong bật thành tiếng.
Khương Niệm cũng : "Chị nhất định về."
Lục Duật buổi trưa thời gian về, Chu Tuấn chạy ngoài xem bộ đội bên . Nhạc Xảo và Quan Lộ vác bụng bầu tới, hai thấy con của Trương Tiếu đều thích, vui vẻ ôm qua ôm . Trương Tiếu đều sợ hai bà bầu ngã con, mắt tròn xoe chằm chằm, thấy các cô vặn eo một cái cô đều thót tim theo một cái.
Chắc là ôm qua ôm phiền , thằng bé gân cổ lên lớn, Nhạc Xảo : "Người lớn, giọng còn vang."
Trương Tiếu : "Thằng nhóc đói ."
Nhạc Xảo các cô đến chiều thì , lúc trời tờ mờ tối, Lục Duật và Chu Tuấn cùng về. Khương Niệm cơm tối, Lục Duật chuyện với Chu Tuấn ở gian ngoài, Trương Tiếu bế con ở phòng bếp cùng Khương Niệm, ngửi mùi thơm trong nồi, : "Vẫn là chị Khương nấu cơm thơm, em ở nhà thế nào cũng mùi vị của chị."
" chị Khương." Trương Tiếu : "Em suýt chút nữa quên mất, chị dâu Trần bảo em mang cho chị chút đồ, nhờ chị giúp đưa cho chị gái chị ."
Khương Niệm : "Hôm nay còn sớm nữa, ngày mai chúng đưa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-428.html.]
Trương Tiếu mím môi, thấp giọng hỏi: "Chị Khương, bên quan hệ của chị và đoàn trưởng Lục ?"
Tay múc thức ăn của Khương Niệm khựng : "Không , bọn chị ."
Cô rửa nồi, tiếp tục xào món khác: "Bên nhiều lời tiếng về chị và Lục Duật ?"
Trương Tiếu dỗ dành con, giấu giếm Khương Niệm, thật: "Vâng, nhiều nhất chính là Khang Tú, vì chuyện chị dâu Từ còn tát Khang Tú mấy cái, cho Khang Tú còn một chị đ.á.n.h một , dù chị đầy sức lực. Hôm chị dâu Từ rời khỏi bộ đội, Khang Tú mắng chị dâu Từ ở khu nhà nhiều nhất, em lúc đó còn đ.á.n.h với cô một trận."
Nói đến đây Trương Tiếu ngại ngùng một cái: "Em từ nhỏ cũng từng đ.á.n.h bao giờ, ngờ đầu tiên động thủ đ.á.n.h là ở bộ đội."
Khương Niệm càng càng đau lòng cho Từ Yến, cho dù cô ở bên nữa, Từ Yến vẫn đang bảo vệ cô, thậm chí vì cô tiếc đ.á.n.h với Khang Tú.
Cô nén nước mắt nơi đáy mắt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh : "Tiếu Tiếu, em bế con ngoài , món cay sặc, đừng sặc đứa bé."
Đợi khi Trương Tiếu ngoài, Khương Niệm đổ ớt trong chảo dầu, nước mắt cũng cùng rơi xuống.
Cơm nước xong Lục Duật bưng cơm , thấy đôi mắt đỏ hoe của Khương Niệm, bước chân bỗng nhiên khựng , đầu ngón tay nhẹ nhàng lau qua mí mắt của Khương Niệm: "Sao ?"
Lông mi Khương Niệm run lên, ngẩng đầu Lục Duật: "Từ Yến ly hôn với Lưu Cường , Lưu Cường chỉ đ.á.n.h cô , ngay cả con cũng cần, đưa cả ba con ."
Cô nhịn thành tiếng, nhào trong lòng Lục Duật nức nở, nghĩ đến cảnh ngộ của Từ Yến là đau lòng: "Em sợ Từ Yến sẽ vết xe đổ của kiếp . Lục Duật, em tìm Từ Yến, em giúp cô ."
Lục Duật ôm lấy Khương Niệm, vỗ vỗ tấm lưng đơn bạc của cô: "Anh nhà đẻ Từ Yến ở công xã nào, ngày mai gửi điện báo cho đại đội bên Từ Yến hỏi thăm tình hình của cô , của công xã nhận điện báo sẽ rõ tình hình của Từ Yến."
Khương Niệm , trong lòng mới dễ chịu hơn chút.
Lục Duật lau nước mắt mặt cô: "Đừng nữa, nếu ngày mai mắt sưng lên đấy."
Trương Tiếu nửa ngày thấy Khương Niệm và Lục Duật , hướng về phía phòng bếp trêu ghẹo một câu: "Đoàn trưởng Lục, chị Khương, hai ở luôn trong bếp ?"
Chu Tuấn : " đấy, hai chuyện gì mà chúng em thể thế?"
Lục Duật xoa xoa đầu Khương Niệm, với bên ngoài: "Đang chuyện riêng với vợ ."
Khương Niệm nín mỉm , đưa tay ôm lấy cổ Lục Duật, kiễng chân hôn môi , nhưng cô thấp quá với tới, liền hôn lên yết hầu Lục Duật một cái. Yết hầu đàn ông mạnh mẽ lăn lộn vài cái, nén d.ụ.c vọng đang bùng lên trong cơ thể, chút uy h.i.ế.p cảnh cáo: "Đừng hôn lung tung."