Khương Niệm đà lấn tới hôn thêm cái nữa.
Thấy gân xanh trán Lục Duật căng lên, cúi đầu thoáng qua sự đổi cơ thể , cảm thấy đùa quá trớn , sợ tới mức vội vàng lùi về thớt bưng hai đĩa rau liền ngoài, từ bóng lưng đều thể thấy dáng vẻ chạy trốn chật vật .
Lục Duật:...
Anh nhắm mắt bình ngọn lửa , bưng nốt chỗ thức ăn còn chia hai bưng ngoài.
Bữa cơm Chu Tuấn và Lục Duật đều uống chút rượu trắng. Buổi tối giường, Khương Niệm xoay ôm lấy Lục Duật, về chuyện của Lưu Cường. Cô tố cáo Lưu Cường, những năm đầu minh bạch với Trịnh Hồng, giày vò Từ Yến nhẹ, hai năm nay lạnh nhạt với Từ Yến , dây dưa rõ với phụ nữ khác, bây giờ hành vi bỏ vợ bỏ con.
Hắn hiểu rõ tính khí của Từ Yến, cho nên dẫn dắt Từ Yến chủ động đề nghị ly hôn, chủ động mang con , bản phủi sạch sẽ, khiến bắt bẻ sai.
Loại âm hiểm ghê tởm nhất.
Lục Duật hiếm khi thấy Khương Niệm tức giận ghét bỏ một như , vỗ vỗ lưng Khương Niệm, : "Những chuyện giao cho ."
Khương Niệm ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn : "Anh tố cáo Lưu Cường? ly hôn với Từ Yến nhất định nghĩ kỹ tất cả đường lui ."
Lục Duật : "Những chuyện kiểu gì cũng sẽ để dấu vết." Dừng một chút tiếp: "Sẽ khác tố cáo ."
Nói xong chặn cái miệng mở của Khương Niệm.
Khương Niệm giãy giụa một chút, đôi mắt sáng lấp lánh trừng , tìm khe hở mới : "Anh gì thế?"
Lục Duật : "Tiếp tục chuyện xong trong bếp."
Khương Niệm:...
Cô ý đồ ngăn cản : "Trương Tiếu và Chu Tuấn ở phòng bên cạnh đấy."
Lục Duật khẽ: "Yên tâm, động tác nhỏ, bọn họ thấy ."
Khương Niệm:?.
Sáng sớm hôm Lục Duật gửi điện báo cho công xã bên Từ Yến, gửi điện báo khẩn, nhanh thì chừng hai ngày là thể nhận hồi âm.
Chu Tuấn bảy ngày nghỉ, ở bên bốn ngày. Khương Niệm đổi đa dạng cơm cho bọn họ, coi như để Chu Tuấn giải tỏa cơn thèm ăn. Chu Tuấn chuyến tới mang theo ít đồ, còn gà rừng và thỏ rừng bố săn núi.
Trương Tiếu nữa, vẫn luôn ở khu nhà dưỡng t.h.a.i trông con, một năm nay cũng quen với các quân soái ở khu nhà . Cô với Khương Niệm, gia đình chuyển nhà chị Phùng bây giờ cũng chuyện gì nữa, phó đoàn trưởng đưa , bây giờ tình cảm hai vợ chồng , qua với Trương Tiếu cũng thiết.
Ngày Chu Tuấn Lục Duật nhận điện báo từ bên Từ Yến, điện báo thời đại tính phí theo chữ, bên chỉ một câu: Từ Yến mang theo hai đứa con cùng một đàn ông lính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-429.html.]
Khương Niệm nghĩ cả ngày cũng nghĩ Từ Yến cùng đàn ông nào.
Sẽ là Lưu Cường hối cải để mới, về đón con Từ Yến chứ?
Buổi tối khi Lục Duật về, Khương Niệm hỏi : "Anh xem đàn ông sẽ là ai? Là Lưu Cường ?"
Lục Duật : "Ngày mai hỏi Chu Tuấn, hôm nay về bộ đội, chắc là ."
Bởi vì nhớ thương chuyện của Từ Yến, buổi tối Khương Niệm ngủ cũng ngon, đứt quãng gặp ác mộng, mơ thấy Từ Yến khi về nhà đẻ thì gả cho lão quang côn, lão quang côn bán Lưu Kiến Thành và Lưu Kiến Võ , đối với Từ Yến đ.á.n.h thì mắng bắt nạt, trời sáng tỉnh, tức đến mức hận thể bây giờ xe lửa qua đó đ.á.n.h cho Lưu Cường một trận.
Lục Duật nhịn khẽ: "Tức giận thế ? Buổi tối mơ cũng đang mắng Lưu Cường."
Khương Niệm ngẩn : "Em mớ ?"
Lục Duật : "Ừ, mắng khá dữ đấy."
Khương Niệm:...
Lục Duật dậy xong bữa sáng, ăn cơm xong thì , gọi điện thoại cho bộ đội bên , gọi Chu Tuấn tới hỏi tình hình của Lưu Cường và Từ Yến mới đến đoàn. Buổi trưa về cửa nhà Khương Niệm quấn lấy hỏi, Lục Duật : "Không Lưu Cường đón Từ Yến, Lưu Cường trả nhà ở khu nhà , nhà bên phê cho nhà khác ."
Thấy Khương Niệm mất hồn mất vía, Lục Duật an ủi : "Thời gian sẽ nhờ ngóng nơi của Từ Yến."
Từ Yến ly hôn với Lưu Cường thì thuộc về hộ khẩu thành phố, cô mang theo hai đứa con cùng một lính, Lữ Quốc Sinh tết chuyển nghề đến đồn công an nhậm chức công tác hộ khẩu, chắc thể tìm giúp đỡ tra xem hộ khẩu của Từ Yến bây giờ rơi .
Lục Duật chuyện với Khương Niệm, Khương Niệm mới coi như yên tâm một chút.
Ngày hôm Lục Duật gọi điện thoại cho nhân viên trực tổng đài, chuyển tiếp đến đồn công an Lữ doanh trưởng nhậm chức, ngay tại huyện thành bên cạnh thành phố Nguyên, cách khu thị trấn hai tiếng xe. Bên Lữ Quốc Sinh xuống nông thôn điều tra công tác hộ khẩu nhân khẩu , hơn nửa tháng mới thể về.
Thời gian Khương Niệm vẫn luôn ở nhà thêu tranh, tranh thêu là bức tranh nước ngoài . Lục Duật thời gian cũng khá bận, thường xuyên sớm về trễ, lúc hai ngày cũng về nhà một . Thư Tuyết thường xuyên tới tìm Khương Niệm, cô bây giờ cũng ở nhà thêu tranh, điều tạm thời thêu đều là tranh thêu nhỏ, dùng khung thêu cố định thể khắp nơi xâu cửa.
Chủ nhật Điền Mạch tới một chuyến, bảo Khương Niệm và Lục Duật buổi tối đến nhà họ ăn cơm. Lục Duật bận thời gian, Khương Niệm cầm một hộp mạch nhũ tinh qua đó. Khoáng phó đoàn trưởng cũng nhà, Điền Mạch , đoàn ba gần đây quả thực khá bận.
Khoáng Thiến pha cho Khương Niệm một ly mạch nhũ tinh, cô bé so với nửa năm càng hoạt bát hơn, ngọt ngào: "Thím Khương."
Khương Niệm : "Cảm ơn cháu." Lại hỏi: "Cháu bây giờ học tập thế nào ?"
Trên mặt Khoáng Thiến chút kiêu ngạo nhỏ: "Cháu bây giờ là lớp trưởng trong lớp, thầy giáo hôm nay còn khen cháu mặt cả lớp đấy."