Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:30:04
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bà la hét cái gì đấy?”

Tống phó đoàn trưởng gân cổ hỏi một câu, đổi là tiếng gầm của Phùng Mai: “Ông quản la hét cái gì!”

Tống phó lữ trưởng: “…”

Bà vợ ngốc ăn nhầm t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?

Lục Duật thấy , rót cho Tống phó lữ trưởng một cốc nước , đó liếc Lữ Quốc Sinh. Lữ Quốc Sinh hiểu ý, kể tóm tắt chuyện của và Từ Yến cùng Lưu Cường một lượt. Tống phó lữ trưởng xong lắc đầu: “Tạo nghiệp mà.”

Bữa cơm tất niên tối nay là bữa náo nhiệt nhất nhà Phùng Mai. Thức ăn do Khương Niệm nấu, Từ Yến và Phùng Mai phụ giúp. Trong nhà thoang thoảng mùi thức ăn thơm phức. Người lớn một mâm, trẻ con một mâm. Tống phó đoàn trưởng bảo Tống Hướng Đông mua ba cân rượu ngon.

Cơm ăn một nửa, Phùng Mai đột nhiên một câu: “Từ Yến, là để Kiến Nghiệp và Kiến Võ theo họ Lữ doanh trưởng . Bọn trẻ ngoài cũng hỏi cùng họ với bố.”

Từ Yến sững sờ, những chuyện từng nghĩ tới.

Ngược Lữ Quốc Sinh nốc một ngụm rượu, Từ Yến gì. Năm nay cũng từng nhắc đến chuyện với , nhưng sợ Từ Yến đồng ý, cũng sợ hai đứa trẻ bài xích, cho nên vẫn luôn giấu trong lòng, định đợi Từ Yến tự .

Nhận ánh mắt của Lữ Quốc Sinh, Từ Yến ngẩng đầu , sang Khương Niệm bên cạnh, như hỏi ý kiến Khương Niệm. Khương Niệm : “Làm theo trái tim mách bảo.”

Từ Yến Lữ Quốc Sinh, do dự một chút hỏi : “Có ?”

Lữ Quốc rót một ly rượu nốc cạn, vui vẻ : “Đợi chúng về sẽ đổi họ trong hộ khẩu của Kiến Nghiệp và Kiến Võ.”

“Nào nào nào, uống rượu!”

Tống phó lữ trưởng nâng ly rượu lên hô một tiếng. Lục Duật và Lữ Quốc Sinh cũng nâng ly rượu lên, ba cạn một .

Buổi tối ngủ, năm đứa trẻ ngủ ở nhà hàng xóm. Lục Duật, Tống phó lữ trưởng và Lữ Quốc Sinh ngủ ở gian ngoài. Ba Khương Niệm ngủ ở gian trong. Phùng Mai trải chăn xong, : “Khương Niệm, bây giờ tướng ngủ của em thế nào ? Buổi tối còn đ.á.n.h ?”

Khương Niệm: “…”

Cô mím môi : “Chắc là đỡ hơn ạ.”

Phùng Mai lúc trong lòng càng chắc chắn. Từ Yến tò mò hỏi: “Sao ?”

Phùng Mai thần bí : “Tối nay em sẽ thôi.”

Khương Niệm: “…”

Trải qua một đêm ngủ yên giấc, sáng hôm Từ Yến tò mò hỏi Phùng Mai: “Tối qua chuyện gì ngốc nghếch chị?”

Phùng Mai cũng khá bất ngờ, hỏi Khương Niệm: “Tướng ngủ của em hơn nhiều , Lục Duật sửa cho em ?”

Khương Niệm nghĩ nghĩ, : “Có khả năng ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-443.html.]

Mỗi tối ngủ đều Lục Duật ôm lòng, tay chân đều giữ c.h.ặ.t trong lòng, liên tục mấy năm, tướng ngủ hình như quả thực chút đổi.

Ở nhà Phùng Mai đến mùng bốn, mùng năm nhóm Lục Duật mới . Trước khi , Lục Duật và Lữ Quốc Sinh lén nhét năm mươi đồng và năm cân tem thịt tủ nhà Tống phó đoàn trưởng. Thời đại lương thực trong nhà đều tính theo đầu , mấy ngày nay thịt ăn chắc cũng ngốn hết tem thịt nửa năm của nhà Tống phó đoàn trưởng .

Ngày chia tay, Phùng Mai và hai đứa trẻ đều đỏ cả mắt.

Lưu Kiến Nghiệp, Lưu Kiến Võ và Lữ Chí Quân cũng . Trước đây ở chung một khu gia quyến, ngày nào cũng cùng học tan học, bây giờ mấy năm mới gặp một . Tống phó lữ trưởng đưa nhóm Lục Duật ga xe lửa. Mấy bắt chuyến xe lửa sáu giờ chiều. Lữ Kiến Nghiệp bên cửa sổ cảnh tuyết bên ngoài. Lữ Quốc Sinh thấy, bước tới cạnh bé: “Đang nghĩ gì ?”

Lữ Kiến Nghiệp bóng Lữ Quốc Sinh phản chiếu cửa sổ xe, đầu : “Bố, con và Kiến Võ đều mang họ Lữ ạ?”

Lữ Quốc Sinh nét mặt Lữ Kiến Nghiệp, đoán trong lòng đứa trẻ nghĩ gì, gật đầu: “Ừ, đều mang họ Lữ , con bằng lòng ?”

Lữ Kiến Nghiệp lập tức : “Bố, con bằng lòng.”

Cái họ ‘Lưu’ đè nặng đầu bé nhiều năm . Những năm qua đau khổ vượt qua, bé ghét Lưu Cường, chán ghét họ ‘Lưu’. Tuy và bố ruột ly hôn, nhưng cái họ ‘Lưu’ vẫn như cơn ác mộng lúc nào cũng đè nặng lên bé. Bây giờ thì , sự tồn tại duy nhất khiến bé chán ghét cũng sắp biến mất .

Từ nay về , trong thế giới của bé sẽ còn bóng dáng của đó nữa.

Từ Yến giường dỗ Lưu Kiến Võ ngủ, hai bố con chuyện ngoài khoang xe, sang Khương Niệm, : “Từ nhỏ đến lớn Kiến Nghiệp bao giờ chuyện vui vẻ với Lưu Cường như .”

Khương Niệm : “Không , đều qua .”

Đêm khuya, xe lửa dần yên tĩnh . Khương Niệm tiếng xe lửa xình xịch dần chìm giấc ngủ say. Vốn tưởng là một giấc mơ kỳ quái hoang đường, ngờ mơ thấy nhà ở thế kỷ mới. Cô vội vã chạy cửa, liếc nhà đang ăn cơm chuyện ở bàn ăn phòng khách, vội vàng chạy lên lầu tìm ‘Khương Niệm’, bức thiết tất cả chuyện liên quan đến Lục Duật.

Cửa phòng của ‘Khương Niệm’ vẫn khóa. Cô xuống lầu cạnh bố đợi ‘Khương Niệm’ về. Bây giờ duy nhất thể giải đáp thắc mắc cho cô chỉ ‘Khương Niệm’ mà thôi.

Thời gian trong mơ khái niệm, Khương Niệm cũng bao lâu. Thức ăn bàn mãi mãi bốc khói nghi ngút, chủ đề nhà bàn luận mãi mãi là chuyện ăn của quán cơm và quy hoạch thành phố năm nay, đều là những lời đó.

“Khương Niệm, tỉnh .”

Bên tai truyền đến một giọng trầm thấp đầy từ tính.

Là Lục Duật.

Khương Niệm tỉnh , cô tin chắc nhất định thể đợi ‘Khương Niệm’ về.

giọng bên tai vẫn tiếp tục: “Đừng ngủ nữa, tỉnh .”

Trong giọng mang theo chút gấp gáp.

Khương Niệm cố gắng để bản chìm giấc mơ, đợi thêm chút nữa, ‘Khương Niệm’ sắp về thì ? Cô nửa tỉnh nửa mê, ý thức cũng mơ hồ, lờ mờ cảm thấy hổ khẩu truyền đến một cơn đau nhói. Giấc mơ lập tức biến mất mắt, đó là chuyến xe lửa vỏ xanh cũ kỹ.

 

 

Loading...