Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 789: Đến Tháng Tám

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:03:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn hai bọn họ ngoài, Phó Hiểu về phía Mục Liên Thận: "Bố, báo cáo lên thực sự chứ ạ?"

 

Mục Liên Thận cô: "Con đến Viện Nghiên Cứu báo cáo là báo cho Lục Viên?"

 

"Bất kể là ai, cũng một tiếng chứ ạ. Lúc đó ở cổng xưởng con đuổi theo trả trực tiếp cho ông , nhưng lúc đó đúng giờ tan tầm, đường đông , con sợ rõ ràng, nên nghĩ là..."

 

Ông giơ tay ngắt lời cô: "Con yên tâm, con sẽ hại con , nó nó giải quyết thì cứ giao cho nó..."

 

"Vâng, thôi ạ, con chỉ là cảm thấy quá phiền phức, thà giao trực tiếp cho cấp xử lý còn hơn."

 

Mục lão gia t.ử vỗ vỗ tay cô: "Con sợ phiền phức thì cứ giao mấy chuyện cho Thẩm Hành Chu, hoặc con xử lý."

 

"Vâng ." Phó Hiểu sán đến bên cạnh Phó Tĩnh Xu, ôm cánh tay bà .

 

Trên chiếc xe ở hướng khác.

 

Thẩm Hành Chu nghiêng đầu Phó Thiếu Ngu: "Định ?"

 

Phó Thiếu Ngu mỉm : "Diệp Bắc Uyên gần đây đang điều chỉnh bố cục, Lâm Gia bên xưởng d.ư.ợ.c, còn cả các bộ phận khác đều bắt đầu rục rịch . Nếu chỉ báo cáo lên, Lâm Gia cùng lắm là chịu cái kỷ luật, chẳng tác dụng gì lớn. định lớn chuyện, coi như để cho An An một sự yên về . Nếu con bé ngày nào cũng thí nghiệm vất vả như thế, còn đối phó với mấy kẻ , cũng đủ mệt..."

 

"Cậu thế ... cũng là để giúp Diệp Bắc Uyên ," Thẩm Hành Chu nhướng mày .

 

Anh gật đầu: "Cũng hẳn, chỉ là Lâm Gia tính kế lên đầu An An , chúng thể ?"

 

Thẩm Hành Chu gật đầu: "Cũng ."

 

thì tặng quà, kiểu tặng như thế, đưa cho Phó Hiểu ngay giữa chốn đông .

 

Chẳng là nghĩ cô sẽ trực tiếp trả ? Chuyện nếu kẻ ý đồ thấy, thì chẳng khác nào buộc Mục Gia và Lâm Gia với .

 

Phó Thiếu Ngu khẩy: "Bọn họ nghĩ chúng thể thoát khỏi cái bẫy , nhưng cứ thích ngược đấy. Hộp đồ , giữ , nhưng nghĩa là thể chuyển tặng..."

 

Thẩm Hành Chu với ánh mắt : "Tính cách và A Dục vẫn chút khác biệt..."

 

"Nếu là cả gặp chuyện , sẽ thế ?"

 

"Sẽ ..." Thẩm Hành Chu lắc đầu : "Anh sẽ đưa lựa chọn giống Hiểu Hiểu, trực tiếp báo cáo, hoặc là lúc đó sẽ nể nang gì mà từ chối thẳng thừng..."

 

"Về cũng sẽ đào sâu điều tra, nhưng giống ..."

 

Phó Thiếu Ngu tiếp lời : "Biết cách giày vò? Hay là so đo từng tí?"

 

Thẩm Hành Chu khẽ: "Là sấm rền gió cuốn. Anh ... như , mối đe dọa thì loại bỏ ngay lập tức."

 

Anh bật : "Cũng là Diệp Bắc Uyên một chuyện, mượn gió bẻ măng thôi..."

 

"Này, xem, tính cách cả khác biệt... sẽ vì bất đồng chính kiến mà trở mặt chứ?" Phó Thiếu Ngu như đùa.

 

Thẩm Hành Chu thấp: "Hai chỉ là tính cách khác , nhưng quan điểm đều giống ."

 

"Giống ở chỗ vì nước vì dân, giống ở chỗ đặt gia đình lên hàng đầu, chẳng qua cách bảo vệ khác mà thôi."

 

"Cậu cứ yên tâm , Hiểu Hiểu ở đây, các lúc nào cũng sẽ trở mặt , đoán hai cãi một câu cô cũng chịu ..." Thẩm Hành Chu khẽ thở dài: "Trừ khi..."

 

"Trừ khi trong hai ai định biến chất..."

 

Thẩm Hành Chu : " từng , nếu các ai sai đường, cô sẽ đ.á.n.h gãy một chân đó, kéo về nhà nuôi."

 

Phó Thiếu Ngu lớn: "Ha ha ha." là chuyện con bé thể .

 

Đang chuyện thì đến địa điểm .

 

Anh hất cằm với Thẩm Hành Chu: "Cùng xuống chứ?"

 

"Được, theo mở mang tầm mắt xem vợ đàm phán thế nào..."

 

Phó Thiếu Ngu mỉm xoay , gõ cửa bước ngôi nhà .

 

Thẩm Hành Chu ngẩng đầu biển nhà, nhướng mày theo trong...

 

Sau một hồi thăm dò và đàm phán căng thẳng điêu luyện, Phó Thiếu Ngu luôn chiếm thế chủ đạo.

 

Thẩm Hành Chu thầm trong lòng, chỉ thể và Mục Liên Thận hổ là cha con ruột, những lúc, hai vẫn giống .

 

Trên đường về, một câu: "Lúc tỏa uy nghiêm, giống hệt bố."

 

Phó Thiếu Ngu khó hiểu: " uy nghiêm ? chẳng vẫn luôn chuyện bình tĩnh với bọn họ ?"

 

Thẩm Hành Chu nhạt .

 

Có một loại khí chất là vô thức toát .

 

"Về thẳng nhà ?"

 

"Ừ, về đại viện, chuyện còn gọi điện thoại với Diệp Bắc Uyên một tiếng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-mat-gia-dinh-cuc-pham/chuong-789-den-thang-tam.html.]

 

Thẩm Hành Chu đ.á.n.h tay lái bằng một tay, rẽ sang con phố tiếp theo...

 

Thời gian trôi đến tháng Tám.

 

Hoa quế trong sân bắt đầu tỏa hương ngào ngạt.

 

Phó Hiểu ngửi thấy mùi hoa quế, tỉnh dậy từ trong giấc mộng, cọ cọ trong lòng Thẩm Hành Chu: "Thơm quá..."

 

Thẩm Hành Chu ôm cô c.h.ặ.t hơn: "Ừm."

 

Hai đều vội dậy, giường tán gẫu: "Trong thôn bây giờ chắc bắt đầu thu hoạch vụ thu nhỉ."

 

Anh khẽ : "Em yên tâm, cho giúp ."

 

"Vâng."

 

Khóe miệng Phó Hiểu cong lên, nũng nịu trong lòng : "Thật sự dậy..."

 

Thẩm Hành Chu xoay đè cô , đôi môi mỏng áp xuống, khẽ thì thầm: "Vậy hôn một lát..."

 

"Ưm... đ.á.n.h răng..."

 

Giữa những nụ hôn nồng nhiệt, : "Anh cũng đ.á.n.h, chúng ai cũng chê ai..."

 

Phó Hiểu bất lực để mặc .

 

Hai giường đùa giỡn một lúc, : "Anh bữa sáng, em ăn gì?"

 

Phó Hiểu đáp: "Nấu chút cháo trắng, thêm đĩa rau trộn ."

 

"Được."

 

Anh cúi đầu hôn lên trán cô: "Em cứ từ từ dậy, xuống bếp nấu cơm."

 

Phó Hiểu ườn giường một lúc, cảm thấy chắc xong bữa sáng, lúc mới xỏ giày phòng tắm.

 

Đợi vài phút, cô rửa mặt xong bước khỏi phòng tắm.

 

Đến nhà bếp, Thẩm Hành Chu đang trộn rau khẽ một tiếng: "Lại đây, bưng rau ngoài , múc cháo ..."

 

Ngồi bàn ăn, ăn món cải thìa trộn giòn tan, cô cúi đầu húp một ngụm cháo: "Hôm nay định gì?"

 

Thẩm Hành Chu gượng : "Bảo bối, hôm nay mời ăn bữa cơm, đều là mấy bạn quen , nhờ họ giúp việc, một thứ cần bàn bạc."

 

"Cần em cùng ?"

 

"Không cần ..."

 

Phó Hiểu xua tay: "Vậy , đưa em đến Viện Nghiên Cứu nhé."

 

"Em ký tên, lâu gặp thầy, đến trò chuyện với thầy một chút, tối nay em ngủ ở ký túc xá."

 

Thẩm Hành Chu xoa xoa tóc cô: "Được, tối đến ký túc xá tìm em. Yên tâm, sẽ uống ít rượu."

 

"Vâng, nhớ là ."

 

Anh áy náy cô: "Hiểu Hiểu, giao bớt những việc thể buông tay ngoài, mới thể dành nhiều thời gian bên em hơn... Cho nên một việc, giai đoạn đầu bắt buộc ..."

 

Phó Hiểu vỗ vỗ : "Em hiểu mà."

 

Làm kinh doanh chẳng là bận rộn , Thẩm Hành Chu đủ , bất kể muộn thế nào, buổi tối đều sẽ về nhà.

 

Nói cai t.h.u.ố.c lá, là thật sự từng hút t.h.u.ố.c mặt cô.

 

Tuy cô cũng ghét rượu, nhưng đàn ông bàn chuyện ăn, hình như tránh khỏi rượu bia.

 

Chỉ cần phát điên vì rượu, cô thể chấp nhận.

 

Sau bữa sáng, Phó Hiểu về phòng quần áo, cùng Thẩm Hành Chu khỏi cửa.

 

Cổng Viện Nghiên Cứu, dặn dò một hồi, Phó Hiểu vẫy tay trong, Thẩm Hành Chu cô lên lầu, lúc mới khởi động xe đầu rời .

 

Phó Hiểu tìm Lương Nguy Sơn, ký những giấy tờ cần ký, nhận thẻ nghiên cứu viên mới.

 

Lại đến chỗ ở của Diệp Trường Canh trò chuyện với ông lâu.

 

Đến giờ cơm trưa, cùng ông ăn một bữa cơm, giúp ông sắp xếp một tài liệu, xong mới về phía ký túc xá.

 

Phó Hiểu trở ký túc xá, bên mép giường ngẩn lâu.

 

Hồi lâu , cô nhếch môi nở một nụ nhạt...

 

"Thẩm Hành Chu, hình như em tìm quà sinh nhật tặng ."

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

 

 

Loading...