Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 912: Biển Cả Là Cái Chi Chi?

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:45:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Hiểu Mộ Mộ húc tỉnh.

 

Cô mơ màng mở mắt, thấy con gái đang húc tới húc lui trong lòng , giọng khàn khàn mang theo ý : "Con gái, uống sữa?"

 

Mộ Mộ bây giờ đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, cái miệng nhỏ bĩu , túm lấy áo cô bắt đầu húc.

 

Nhìn đáng yêu vô cùng.

 

Phó Hiểu ôm cô bé lòng, dịu dàng dỗ dành một hồi.

 

"Bảo bối Mộ Mộ... đói đúng ?"

 

Tay nhỏ của Mộ Mộ bám lấy cổ cô, hừ hừ hừ hừ: "Mẹ..."

 

"Ừ ừ, ở đây, ui chao, bố và trai thấy nữa... bọn họ ở nhỉ? Chúng tìm bọn họ ?"

 

Phó Hiểu đợi cô bé phản ứng, bế cô bé ngoài, trẻ con gắt ngủ, dời sự chú ý của nó một chút.

 

Ra đến bên ngoài, thấy biển rộng, bộ dạng ỉu xìu của Mộ Mộ sự đổi, mắt nhỏ sáng lên.

 

về phía hai boong tàu: "Hai bố con gì thế..."

 

Triêu Triêu đầu vẫy tay với bọn họ: "Mẹ... biển cả..."

 

Thẩm Hành Chu xách thằng bé lùi một bước, cách boong tàu xa hơn chút: "Mộ Mộ dậy ..."

 

"Vâng, đang gắt ngủ..."

 

Anh vươn tay đón lấy Mộ Mộ: "Nào, bố bế..."

 

Phó Hiểu : "Anh trông chừng hai đứa nó chút, em chút đồ ăn cho Mộ Mộ..."

 

Cô cúi đầu Triêu Triêu: "Triêu Triêu đói ?"

 

Thẩm Hành Chu mở miệng : "Anh pha cho nó cốc sữa... nhưng chắc là ăn no..."

 

"Được, em thêm chút nữa, trông chừng bọn nó, bảo Triêu Triêu tránh xa boong tàu ..."

 

"Ừm, yên tâm."

 

Ngồi boong tàu, kéo Triêu Triêu xuống phía , Thẩm Hành Chu ôm Mộ Mộ để cô bé hướng mặt biển: "Bảo bối Mộ Mộ, đây là gì ?"

 

"Con bít..."

 

Triêu Triêu kích động nắm lấy tay Mộ Mộ, chia sẻ kiến thức học với cô bé.

 

"Em gái... đây là biển cả..."

 

Vẻ buồn ngủ mặt Mộ Mộ tan biến, ngây ngô chớp chớp mắt: "Anh hai, biển cả là cái chi chi?"

 

"Biển cả chính là nơi nước nhiều..."

 

Thẩm Hành Chu nghiêng boong tàu, khuôn mặt lười biếng đều là ý .

 

Phó Hiểu bưng hai bát trứng hấp , vui vẻ thôi, "Triêu Triêu, ai với con thế?"

 

Triêu Triêu chỉ chỉ Thẩm Hành Chu: "Bố..."

 

Thẩm Hành Chu nhận lấy một cái bát từ trong tay cô: "Nếu thì giải thích với nó thế nào là biển cả?"

 

Lúc đó nghĩ lâu, mới một đáp án như .

 

Phó Hiểu nhịn tiếng: "Ha ha, khụ khụ, dù đáp án đúng, điều chuyện dạy con vội, đút cơm ."

 

Trong mắt Thẩm Hành Chu tràn ngập ý , cầm thìa từng chút từng chút đút cho con gái: "Nào Mộ Mộ há miệng..."

 

Cô kéo Triêu Triêu đối diện , cầm thìa đút cho thằng bé: "Triêu Triêu cũng ăn thêm chút nữa... đợi xuống tàu bảo bố đưa chúng ăn thịt thịt."

 

Triêu Triêu híp mắt: "Thịt thịt..."

 

"Ừ ừ, xuống tàu là ăn... bảo bố móc tiền, mời Triêu Triêu ăn thật nhiều đồ ngon."

 

Phó Hiểu trong lúc đút cơm nghiêng đầu Thẩm Hành Chu một cái: "Ông xã, hai đứa nhỏ dấu hiệu say sóng."

 

Thẩm Hành Chu nhướng mày cô: "Ừm, tinh thần lắm, Triêu Triêu cứ xuống mãi, hoa cả mắt, nó một chút cảm giác ch.óng mặt cũng ."

 

"Hì hì, con trai em thật lợi hại..."

 

Triêu Triêu thấy khen , mắt híp , còn hì hì.

 

"Hì hì."

 

Nhìn hai con hì hì, Thẩm Hành Chu dịu dàng vươn tay xoa xoa đầu cô: "Em đói ?"

 

Phó Hiểu lắc đầu: "Em đói..."

 

"Xuống tàu đưa em ăn đồ ngon..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-mat-gia-dinh-cuc-pham/chuong-912-bien-ca-la-cai-chi-chi.html.]

Thẩm Hành Chu tự nhiên sẽ từ chối, mỉm gật đầu: "Muốn ăn gì?"

 

"Cá nướng... thịt lát luộc," miệng nhạt mấy ngày , ăn chút gì cay cay.

 

"Cay quá đấy."

 

Nghe thấy chữ cay, trong miệng Triêu Triêu phát tiếng "hít hà hít hà".

 

Trứng hấp đút xong , Phó Hiểu đặt bát sang một bên, cầm khăn giấy lau khóe miệng cho thằng bé: "Tiểu Triêu Triêu, con cay là cảm giác gì a."

 

Chưa từng cho hai đứa nó ăn ớt mà.

 

Thẩm Hành Chu khẽ : "Lần chúng uống rượu, nó l.i.ế.m một miếng..."

 

"Anh..."

 

Anh bất đắc dĩ : "Tên nhóc lấy ngón tay chọc trong rượu tự l.i.ế.m l.i.ế.m... nhất thời trông ..."

 

Phó Hiểu trừng mắt : "Hừ."

 

Cúi đầu ôm lấy Triêu Triêu một trận giáo huấn: "Triêu Triêu, rượu bố uống đó, con uống, trẻ con uống rượu cao lớn ..."

 

Không cao lớn ?

 

Triêu Triêu dọa , gật đầu thật mạnh: "Dạ..."

 

Dọa trẻ con xong, cô túm lấy Thẩm Hành Chu giáo d.ụ.c một trận: "Em với , nó bé tí thế đụng rượu."

 

Thẩm Hành Chu híp mắt, khóe miệng cong lên nụ nhạt, vòng qua eo cô mặc cho nắm đ.ấ.m của cô rơi .

 

"Thẩm Hành Chu, còn ... con ruột còn để ý đúng ."

 

Thấy cô cuống lên, vội vàng xin tha: "Anh sai ... thật sự sai , nhất định chú ý..."

 

"Anh còn dám ?"

 

"Không, ."

 

Thẩm Hành Chu ôm cô lòng, nhướng mày khẽ, giọng điệu bất đắc dĩ: "Bảo bối, con trai em tinh như khỉ , đôi khi trông cũng bình thường mà."

 

Phó Hiểu đầu khẽ hừ: "Nói cho cùng vẫn là để tâm."

 

Anh về phía Triêu Triêu đang đối diện khanh khách, nheo mắt : "Anh nhất định sẽ giáo d.ụ.c đồng chí Thẩm Triêu Triêu."

 

"Hả?"

 

Thẩm Triêu Triêu thấy tên , ngước mắt qua: "Mẹ, gọi Triêu Triêu oa?"

 

Phó Hiểu : " , gọi con, đây bế..."

 

Triêu Triêu và Mộ Mộ cùng nhào lòng cô, cô ôm hai cục bông mềm mại thành một đoàn.

 

Thẩm Hành Chu quét mắt phương xa, thấy phía ít tàu hàng, lên tiếng cắt ngang màn nô đùa của ba con: "Hiểu Hiểu, khoang thuyền ..."

 

Phó Hiểu cũng thấy cảnh tượng xếp hàng phía , dắt hai đứa trẻ dậy khoang thuyền.

 

Thẩm Hành Chu dậy, chỉnh vạt áo nhăn, về phía vị trí nhất của boong tàu, tìm lái tàu: "Phía tình hình thế nào..."

 

"Không , Thẩm tổng, bảo em hỏi ."

 

Đợi một lát, thuyền nhỏ .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

 

"Phía chiếc tàu xảy vấn đề, dẫn đến tất cả tàu phía đều đang xếp hàng."

 

Thẩm Hành Chu nhíu mày: "Người lục soát là ai?"

 

Người nọ : "Không , của chúng là ca nô, thể đường bên cạnh, giấy chứng nhận là ."

 

"Ừm, thì vòng ."

 

Người lái tàu bẻ lái, vòng sang đường biển khác .

 

Thẩm Hành Chu khoang thuyền: "Vừa nãy cua gấp, ch.óng mặt chứ..."

 

Phó Hiểu bên giường, một tay ôm một đứa, đang kể chuyện cho chúng , lắc đầu: "Đổi đường ?"

 

"Ừm, phía tắc ghê lắm..."

 

Thấy bọn họ đều ảnh hưởng, Thẩm Hành Chu : "Mấy con cứ đây, ngoài trông chừng chút..."

 

"Vâng ."

 

Ra đến boong tàu , tầm mắt quét qua đường vận chuyển hàng hải cách đó xa.

 

Nhìn thấy ký hiệu quen thuộc, ánh mắt Thẩm Hành Chu khựng .

 

"Dựa đó..."

 

 

Loading...