“ , còn mượn quần áo tương nữa, hỏi xem Hiểu Quyên thể cho các con mượn một bộ quần áo .”
Đây đều là những việc cần xong khi tương .
Tổng thể lúc tương mặc một bộ quần áo rách rưới, miếng vá chằng chịt bao nhiêu lớp .
Đáng tiếc, Giang Mỹ Thư lọt nửa câu , chỉ nửa câu đầu.
Giang Mỹ Thư lập tức tinh thần: “Sổ lương thực cùng sổ thực phẩm phụ đều đưa cho con.”
“Tiền ? Phiếu ?”
Bàn tay trắng nõn phấn nộn xòe , mười ngón thon dài, lấy một vết chai.
Nói thật, nguyên Giang Mỹ Thư trong nhà nuôi dưỡng thật sự . Đương nhiên, đây là nhờ chị gái Giang Mỹ Lan nàng gánh vác việc nặng nhọc.
Việc Giang Mỹ Thư , đều là Giang Mỹ Lan .
“Đều ở chỗ , cầm cầm , đúng là sinh hai cái oan gia đòi nợ mà.” Vương Tịch Mai thấp giọng mắng một câu.
Giang Mỹ Thư cũng tức giận, cầm sổ lương thực cùng tiền, liền cùng Giang Mỹ Lan khỏi cửa.
Giang Mỹ Lan chút bất đắc dĩ, lúc bước cửa, vỗ vai nàng một cái: “Trầm chút.”
Giang Mỹ Thư hất cằm lên: “Em .”
Vừa tới cửa, nàng lập tức thu vẻ hoạt bát nghịch ngợm ban nãy, hai vai mở , vận khí đan điền.
Giang Mỹ Thư cảm thấy thích hợp đ.á.n.h một bài Thái Cực quyền.
Bên ngoài giếng trời náo nhiệt lạ thường, nàng tức khắc càng thêm đoan trang vài phần.
Các nàng sống ở đại tạp viện, chia hai sân , tổng cộng mười ba hộ gia đình.
Giữa trưa thế ít đang rửa rau ở chỗ vòi nước giếng trời.
Nhìn thấy Giang Mỹ Thư cùng Giang Mỹ Lan .
Hà Hoa thẩm, nổi tiếng gió chiều nào theo chiều , tức khắc rửa rau nữa, lau tay tới, hướng về phía Giang Mỹ Thư vẻ mặt nịnh nọt hỏi: “Mỹ Lan a, cháu tương với Lương xưởng trưởng hả?”
Bà còn quên duỗi tay kéo lấy “Giang Mỹ Lan”, ý đồ .
Rốt cuộc, đại bộ phận trong đại tạp viện đều việc ở xưởng chế biến thịt. Nếu thể xuất hiện một vợ xưởng trưởng, bọn họ chẳng một bước lên trời ? Ngay cả mấy tên tổ trưởng nhỏ bên bắt nạt bọn họ, cũng cân nhắc xem trong viện bọn họ vợ xưởng trưởng ở đấy.
Làm bọn họ còn thể cáo trạng.
Lúc đó ngoài sống lưng đều thẳng thêm ba phần!
Nói thật, Giang Mỹ Thư vai thể gánh, tay thể xách, thanh danh trong đại viện thực sự lắm, mấy bà thím cũng chẳng mấy ai thích nàng.
Nàng cũng đều quen .
Không nghĩ tới thế nhưng còn ngày Hà Hoa thẩm nhiệt tình đối đãi như .
Giang Mỹ Thư dấu vết rụt tay về, nàng học theo dáng vẻ ngày thường của chị gái, đoan trang ừ một tiếng: “Bát tự còn một phết, Hà Hoa thẩm đừng bừa.”
Hà Hoa thẩm mắt sáng lên: “Vậy tức là chuyện xảy ?”
“Mỹ Lan a, cháu thành phu nhân xưởng trưởng, cũng thể quên đấy!”
Mọi như chúng tinh phủng nguyệt, vây quanh “Giang Mỹ Lan” ở giữa, còn “Giang Mỹ Thư” thì chẳng ai thèm ngó ngàng tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-me-ke-xinh-dep-bi-troi-buoc-he-thong-doc-ac/chuong-30.html.]
Cũng may “Giang Mỹ Thư” cũng thèm để ý.
Mặt “Giang Mỹ Lan” đến cứng đờ, nàng gật gật đầu: “Chuyện về để hãy , thím , cháu cùng em gái Cung Tiêu Xã đây, chuyện nhé.”
Ra khỏi đại tạp viện.
Giang Mỹ Thư xoa xoa mặt: “Tỷ, chị hoan nghênh ghê nhỉ?”
Giang Mỹ Lan buông tay: “Chị cũng nghĩ tới, em hoan nghênh đến thế.”
Nàng trong đám lâu như , thế mà chẳng ai thèm liếc nàng một cái.
Giang Mỹ Thư giơ tay nhéo eo nàng: “Hối hận ? Đem phận vạn mê cho em, chính nhận lấy cái vạn ghét?”
Nói nguyên Giang Mỹ Thư là vạn ghét, cũng xem như sai.
Giang Mỹ Lan: “Chị hối hận cái rắm, chị hận thể sớm một chút đổi với em, thì ‘Giang Mỹ Thư’ thoải mái như .”
Thế giới đều thanh tịnh.
“Quả nhiên, lười cái phúc của lười.”
Giang Mỹ Thư nghiến răng: “Chị phát hiện ? Bọn họ cũng nhận phận hai đứa đổi.”
“Xác thật .” Giang Mỹ Lan : “Đi nhà cô cô , hãy Cung Tiêu Xã.”
“Nếu Hiểu Quyên cùng Hiểu Cương cũng nhận chúng , thì hai đứa mới an hơn một chút.”
Giang Mỹ Thư ừ một tiếng: “Bất quá, em lo lắng Lương Thu Nhuận bình thường, nhỡ phân biệt chúng thì ?”
Lời dứt.
Giang Mỹ Lan liền phủ định ngay: “Không khả năng! Đời chị kết hôn với , bao giờ về nhà.”
Nga
Xong .
Lỡ miệng.
Vốn tưởng rằng em gái Giang Mỹ Thư sẽ hỏi nàng, kết quả đợi nửa ngày cũng chẳng thấy gì.
Giang Mỹ Lan thấy dễ chịu: “Em hỏi xem cái gì là trọng sinh ?”
Nàng ngược đuổi theo Giang Mỹ Thư.
Giang Mỹ Thư ngửi thấy mùi khoai lang nướng: “Chị đừng nữa, khoai nướng thơm thật đấy.”
Thơm ngọt ngào ngạt.
Câu dẫn đến mức giun đũa trong bụng cũng nuốt nước miếng.
Giang Mỹ Lan: “…”
Giang Mỹ Thư hỏi, Giang Mỹ Lan chút bất đắc dĩ: “Em thể đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn ?”
Lúc hoán .
Em gái ăn.
Nàng đều lỡ miệng trọng sinh, em gái vẫn chỉ ăn.