Thập Niên 70: Mỹ nhân mềm mại trong niên đại văn - 283

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:09:19
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“ Mở sách giáo khoa , chúng học tới ngữ điệu...” Thịnh Ngọc Châu dạy tỉ mỉ, nhưng nội dung giảng dạy căn bản hề trong sách giáo khoa.

Mẹ nó, đây là học bù ? Vì giống nội dung bọn họ học ở trường?

Ở trường, giáo viên đều dạy theo sách giáo khoa, vì hiểu, thích học hành, cho nên càng ngày càng rỗng kiến thức, bây giờ Thịnh Ngọc Châu dạy cũng hiểu , nên càng học tiếp.

Nguyệt

“Nhàm chán quá...”

“Còn tưởng gia sư dạy bù lợi hại lắm chứ, cùng lắm chỉ cái mã bề ngoài, bên trong cũng là bao cỏ mà thôi.”

“Có lẽ do LâM An Ca sẵn năng khiếu tiếng Anh .”

“Không thấy thể học kiến thức gì...”

Nam sinh ké bên ngoài bắt đầu lén lút chuyện, càng ngày càng thích cách Thịnh Ngọc Châu dạy học, sách giáo khoa Tiếng Anh cũng bỏ sang bên cạnh, bắt đầu tập trung chuyện phiếm.

“ Các bạn học, các chuyện nhỏ tiếng chút, ?”Thịnh Ngọc Châu đầu, về phía đám nam sinh , mở miệng phê bình.

Nhìn khuôn mặt mỹ diễm đến cực điểm , đám nam sinh đều nhịn thầm đỏ mặt, tim cũng đập nhanh hơn vài nhịp.

“Đương, đương nhiên là ...”

“ Xin, xin ...”

Đầu nam sinh vội vàng xin Thịnh Ngọc Châu, vì thẹn thùng mà chuyện cũng trở nên lắp bắp.

“Cảm ơn.”

Thịnh Ngọc Châu chỉ nhẹ nhàng đảo mắt qua. Đám nam sinh hiểu sự đời càng thẹn thùng.

Chủ yếu vì cô quá xinh .

Lúc ánh mắt bọn họ còn vẻ khinh thường như ban nãy , chủ yếu vì Thịnh Ngọc Châu quá xinh , ngắm cô một lúc cũng hết giờ. Sau khi tan học, đám nam sinh phát hiện , cái gì bọn họ cũng , xinh .

Thịnh Ngọc Châu thèm để ý, thật giảng bài tốn công sức đó, cô còn đang tự hỏi nên tiếphay đây. Từ khi tổng biên tập tạp chí tăng giá dịch tài liệu cho Thịnh Ngọc Châu, cô bắt đầu phiêu .

Cộng thêm tiền phiên dịch thêm cho cc xúc tiến đầu tư, nhà đầu tư nước ngoài hào phóng, giúp cô kiếm nhiều hơn dạy bổ túc nhiều.

Bây giờ Lục Dữ còn tới thủ đô , Thịnh Ngọc Châu dành thời gian cuối tuần ở bên , dù ăn buôn bán là yêu đương, cô đều dính lấy .

Giữa trưa, khi Thịnh Ngọc Châu tiếp tục dạy bù nữa, thím Cúc trợn tròn mắt, vẻ mặt thể tin nổi; “ Vì ? Không vẫn đang dạy ?”

“Thím, cháu nghĩ hiện tại An Ca thể theo kịp chương trình học ở trường , cần lãng phí tiền như nữa, thím xem đúng ?”

Thịnh Ngọc Châu tỏ vẻ đây đều là cho thìm mà thôi.

“Thật An Ca thông minh, chỉ là tìm bí quyết học tập mà thôi. Những phương pháp học tập cháu dạy đủ để An Ca lấy thành tích .”

“Trong thời gian , cảm ơn thím chăm sóc cháu.”

Thím Cúc luống cuống:” Có vì hôm nay mấy thằng nhóc thối đến học ké ? Thím chỉ nghĩ, dù cũng là dạy học, dạy cho một dạy cho vài cũng gì khác ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-mai-trong-nien-dai-van/283.html.]

Gần đây ở bên Thịnh Ngọc Châu, thành tích học tập của An Ca tăng lên nhiều, tình tình cũng tự tin hơn hẳn, ngoài cũng còn nhút nhát như xưa nữa...

Thật thím Cúc vô cùng lòng với giáo viên dạy bù Thịnh Ngọc Châu , chỉ là, khi nọ, nhất thời nóng đầu kịp suy nghĩ mới đồng ý.

“Không vì chuyện , thật , trường cháu sắp thi giữa kỳ , hơn nữa trong trường học còn nhiều công việc ,khả năng cháu sẽ thời gian rảnh.” Thịnh Ngọc Châu nhẹ nhàng .

Vì tiền dạy thêm nhận đến ngày mai , nên Thịnh Ngọc Châu lấy một tờ 10 đồng, đưa qua cho thím Cúc.

“Ngày mai cháu việc gấp ngoài một chuyến, nên sẽ tới nữa.” Cô còn tìm Lục Dữ, hơn nữa cô thấy bán đồ với Lục Dữ vui hơn ở đây giảng bài nhiều.

Thím Cúc sững sờ, nhưng đợi bà kịp gì thêm, Thịnh Ngọc Châu bỏ tiền lên bàn, dậy về .

“Ngọc Châu! Ngọc Châu!”Thím Cúc vội vàng đuổi theo, nhưng mà khuyên hết nước hết cái vẫn khuyên Thịnh Ngọc Châu .

Thím Cúc cho rằng Thịnh Ngọc Châu đang  giận  chuyện cho khác học ké, hiện tại trong lòng đang hối hận thôi, nhưng còn cách nào khác, chỉ thể oán giạn đám xúi giục , đương nhiên cũng oán hận Thịnh Ngọc Châu lòng hẹp hòi.

 

Thịnh Ngọc Châu về nhà , đáng tiếc cô nấu ăn, nếu , cô thể mang đồ ăn cho em Lục Dữ .

Buổi chiều, Thịnh Ngọc Châu tới nhà trọ, vì tâm lý tương thông mà khi cô đến nơi, Lục Dữ với Lục Thu Hạo cũng về.

Khi thấy hai em, Thịnh Ngọc Châu vui mừng chạy đến:” Em còn tưởng rằng hai vẫn về chứ.”

Thấy Thịnh Ngọc Châu tới, Lục Thu Hạo cũng vui, khi cô mở miệng hỏi, ở đầu bên , giọng Lục Thu Hạo cũng vang lên:” Anh trai khả năng chiều nay chị Ngọc Châu sẽ đến, nên chúng em về sớm.”

Lúc ánh mắt Thịnh Ngọc Châu mới sang Lục Dữ, trong mắt chứa đựng ý , ánh hoàng hôn, khuôn mặt xinh càng mê hơn. Sắc mặt Lục Dữ cũng trở nên dịu dàng.

“Lục Dữ, chúng hiểu thật đấy.”

Thịnh Ngọc Châu vui vẻ , chân bước đến mặt Lục Dữ, ý mặt giấu cũng thể giấu nổi.

“ Ừ.” Hai tai Lục Dữ đỏ lên, ngược ngừng, nhưng vẫn nhịn về phía Thịnh Ngọc Châu.

Lâu gặp, gặp còn ôm một cái, nhưng mà Lục Thu Hạo ở bên cạnh, Lục Dữ cũng thể gì.

“Ăn cơm ?” Thịnh Ngọc Châu Lục Dữ đang nghĩ gì.Cô quan tâm hỏi.

“Vẫn .” Lục Thu Hạo đáp lời , trai khả năng chị Ngọc Châu sẽ tới, chờ chị Ngọc Châu ăn cơm cùng .

“Đi thôi, chúng ngoài ăn né.” Thịnh Ngọc Châu co rằng Lục Dữ với Lục Thu Hạo định nấu ăn ở nhà, nên rủ hai :” Chúng ngoài ăn .”

Thịnh Ngọc Châu từng tới tiệm cơm quốc doanh ở thủ đô , cảm thấy món thịt kho tàu ở nơi đó khá ngon.

“Ừ.” Lục Dữ phản đối đề nghị của Thịnh Ngọc Châu, vội bảo Lục Thu Hạo nhà cất đồ, cùng ngoài.

Phía bên , vì hôm nay xe của viện nghiên cứu bận việc khác, nên cha Thịnh đành chậm rãi đạp xe về, nhưng mà đường về nhà bọn họ thấy hình ảnh nên thấy...

Mẹ Thịnh nghển cổ, chỉ hướng nào đó, giọng kinh ngạc thể tin nỏi:”Kia là ...Kia chẳng là Ngọc Châu nhà chúng ? Người thanh niên bên cạnh con bé là ai?”

 

Loading...