Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng - Chương 202: Ba mẹ giá lâm

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:19:57
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tú Lan ở cửa, giận dữ trừng mắt Ninh Thanh Viễn, theo bản năng cúi xuống cởi giày ném về phía .

 

“Thằng ranh con, lừa mày bao nhiêu năm nay, nào cũng bảo là em gái , còn bắt em gái mày gánh tội bao nhiêu năm, mày hổ .”

 

Ninh Thanh Viễn dựa ký ức cơ bắp né tránh chiếc giày bay tới một cách điêu luyện, miệng tự giác xin tha: “Mẹ, ơi, đừng giận, con xin , xin em gái, là con sai, con sai .”

 

“Tú Lan, đừng giận, cái thằng ranh con đúng là thiếu đòn.” Ninh Hải từ bên ngoài , đỡ Vân Tú Lan đang một chân vì thiếu giày, đôi mắt cặp kính lóe lên hàn quang: “Thằng ranh con, nhặt giày về cho mày mau.”

 

“Ba.”

 

Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Trí ngạc nhiên vui mừng gọi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chỉ Ninh Thanh Viễn ủ rũ gọi tiếng ba , co rúm nhặt chiếc giày đất lên, cúi đầu tới, hai tay dâng lên.

 

Ninh Hải con gái rượu vui vẻ đáp một tiếng, đầu liền trừng mắt thằng con trai thiếu đòn Ninh Thanh Viễn một cái, lấy giày tay cúi xuống cho Vân Tú Lan.

 

Vân Tú Lan thì một tay vịn Ninh Hải, một tay chút khách khí véo tai đứa con trai mặt xoay một vòng mới buông tay, đồng thời miệng còn : “Lần còn để mày lấy danh nghĩa em gái chuyện xem đ.á.n.h cho mày trận .”

 

Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Trí đồng cảm , hề tiến lên xin tha giúp.

 

Tống Giai Nhân cảnh tượng mắt khó khăn nuốt nước bọt, ngước mắt Ninh Thanh Trí như hỏi: Cái gọi là hiền lành á?

 

Lời của vẫn còn văng vẳng bên tai, Ninh Thanh Trí sờ mũi, ngượng ngùng, tiếng động bên tai cô: Đây là tai nạn, đừng để ý.

 

Ai bảo lão nhị tự vạch áo cho xem lưng, lời khéo ba sủng con gái trọn, đương nhiên là thể nhịn .

 

Ninh Thanh Viễn che cái tai véo đỏ ửng nhỏ giọng phản bác: “Mẹ, đó là hồi nhỏ hiểu chuyện sợ đ.á.n.h thôi, giờ thì thế nữa , bảo vệ em gái còn kịp chứ.”

 

“Thế thì .”

 

Vân Tú Lan phất tay bảo tránh , đừng lượn lờ mặt bà, chuyện coi như bỏ qua.

 

Sau đó bà đầu tươi rói cửa vẫy tay: “Tiểu Quý , mau đây, giúp các bác xách nhiều đồ như , phiền cháu quá.”

 

“Không phiền ạ, việc nên mà.”

 

Người bước rõ ràng là đồng chí Quý rời một lúc, tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ hành lý đặt xuống.

 

“Cảm ơn cháu, Tiểu Quý.” Ninh Hải cũng gật đầu cảm ơn Quý Diễn Minh.

 

“Lão Quý, cảm tạ cảm tạ.” Ninh Thanh Trí phản ứng tới vỗ vai đồng chí Quý, cảm ơn theo cách của chiến hữu.

 

Quý Diễn Minh đặt đồ xuống, cả nhà họ vất vả lắm mới gặp chắc chắn nhiều chuyện để , thức thời bảo: “Không gì, cứ chuyện , cháu việc tìm viện trưởng, lát nữa tìm .”

 

Nói xong liền chào hỏi lớn cáo từ rời .

 

“Cậu Tiểu Quý thật đấy! Lần may nhờ cứu em gái các con.” Vân Tú Lan theo bóng lưng rời của đồng chí Quý cảm thán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-202-ba-me-gia-lam.html.]

 

“Cũng tạm.” Ninh Hải liếc con gái, mạnh miệng .

 

Ninh Tịch Nguyệt nhiệt tình chạy tới mỗi tay kéo một : “Ba , hai tới đây, con còn bảo lát nữa gọi điện thoại cho hai đấy.”

 

Vân Tú Lan dùng ngón tay ấn nhẹ trán Ninh Tịch Nguyệt, oán trách lão đại lão nhị:

 

“Mấy đứa nhóc vô lương tâm các con, thế mà giúp cả giấu cho và ba con . Nếu gọi điện cho cả vô tình tình hình thì các con còn định giấu chúng đến bao giờ.”

 

“Con sai .”

 

Ba em ngoan ngoãn mặt Vân Tú Lan một nữa đồng thanh cúi đầu nhận sai.

 

Muốn ưu điểm thống nhất của ba em chính là mặt ba luôn điều, bất kể thế nào cứ nhận sai , đặc biệt là mặt thì càng nhận sai, nếu ba lưng sẽ tay.

 

Đấy, ba nhận sai, hỏa khí trong lòng Vân Tú Lan lập tức tan biến, nhưng bà , chỉ áp dụng thái độ ngó lơ, hai thằng con trai cùng với cô con gái cưng nhất đều ngó lơ tuốt. Hôm nay nhất định cho ba đứa nhóc nhớ đời, còn học đòi giấu giếm nữa chứ.

 

Vân Tú Lan đầu, thèm ba , vòng qua ba sảng khoái tới nắm lấy tay Tống Giai Nhân.

 

“Cháu là Giai Nhân , trông xinh xắn quá.”

 

Tống Giai Nhân cảnh tượng gia đình vui vẻ cho ngẩn ngơ, hồn ngoan ngoãn chào hỏi: “Cháu chào hai bác ạ, cháu là Tống Giai Nhân, đối tượng của Trí.”

 

Thực thích bầu khí gia đình nhẹ nhàng vui vẻ thế , qua là gia đình tràn đầy tình yêu thương, một hồi như nỗi lo lắng trong lòng cô chẳng còn bao nhiêu, ngược mong chờ cuộc sống chung .

 

“Cháu ngoan, vất vả cho cháu thời gian qua chăm sóc thằng Trí .” Vân Tú Lan nắm tay Tống Giai Nhân ân cần .

 

Tống Giai Nhân lắc đầu tranh công, tự nhiên hào phóng đáp: “Bác gái, cháu vất vả ạ, chăm sóc Trí là việc cháu nên . Muốn vất vả thì là Thanh Viễn và Nguyệt Nguyệt vất vả hơn, hai em vẫn luôn túc trực ở đây chăm sóc.”

 

“Đều là trẻ ngoan cả.” Trong mắt Vân Tú Lan ánh lên nụ hài lòng, ấn tượng đầu tiên về Tống Giai Nhân cũng tệ, tham công, chuyện cũng keo kiệt.

 

Trong khi Vân Tú Lan tiếp tục trò chuyện tìm hiểu tình hình với Tống Giai Nhân.

 

Ninh Thanh Trí và Ninh Thanh Viễn huých nhẹ Ninh Tịch Nguyệt giữa, ba động tác nhỏ hiệu cho , ý tứ truyền đạt qua cử chỉ là: Em gái, chỉ em lên mới giải quyết .

 

Ninh Tịch Nguyệt đẩy , mắt rưng rưng chớp chớp lên án hai ông “tàn nhẫn”.

 

Hai em nghiêng đầu, từ chối giao tiếp bằng mắt.

 

Ninh Hải nổi nữa, hung hăng lườm hai em một cái, bưng một ly đưa cho Ninh Tịch Nguyệt đang sức diễn, hiệu cô bưng cho Vân, ông ở đây hòa giải viên .

 

Ninh Tịch Nguyệt cảm động ba Ninh, nhỏ giọng : “Cảm ơn ba, vẫn là ba nhất.”

 

“Ừ, , ba giúp con.”

 

Ninh Hải dẫn con gái về phía Vân Tú Lan đang chuyện, giúp con gái hòa giải.

 

Ninh Tịch Nguyệt giấu tay lưng, lặng lẽ dấu tay “V” (chiến thắng) với cả hai phía .

Loading...