Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều - Chương 28: Xem Mắt, Ai Xem Mắt?

Cập nhật lúc: 2026-02-01 07:20:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến nhà, Khương Thanh Nhượng còn kiểm tra em gái một lượt từ xuống , lo lắng hỏi: “Thằng nhóc đó gì em chứ?”

Khương Thanh Nhu khen Khương Thanh Nhượng một trận: “May mà hai về kịp, nếu nắm đ.ấ.m của giáng mặt em ! Anh hai em lợi hại nhất!”

Khương Thanh Nhượng gãi đầu, ngượng ngùng : “May mà đến đúng lúc.”

Khương Thanh Nhu thuận đà : “ thế đúng thế, tên Khương Chính đúng là gì, em thấy lảng vảng cửa nhà mấy cũng gì, dù cũng lén lút, chẳng giống chuyện gì cả.”

Khương Thanh Nhượng càng càng tức: “Không là định đến nhà ăn trộm đấy chứ?!”

Khương Thanh Nhu vội gật đầu: “Em thấy khả năng lắm!”

Khương Thanh Nhượng định xông ngoài: “Cái thằng ngu , dần cho nó một trận nữa mới !”

“Ấy! Anh hai!” Khương Thanh Nhu vội vàng gọi Khương Thanh Nhượng .

Vừa nãy khu tập thể vắng nên Khương Thanh Nhu mới để mặc Khương Thanh Nhượng đ.á.n.h , giờ mà khác ngoài Khương Phi thấy thì rắc rối to.

Đừng để đến lúc đó cả gán thêm cái tội danh gì.

Khương Phi thì , cô vốn dĩ chẳng định giả vờ gì mặt Khương Phi, cứ công khai mà .

Hơn nữa chứng, chứng cứ, chứng minh thế nào?

Khương Thanh Nhu thì sợ, chứ Khương Thanh Nhu bây giờ thì , chẳng chỉ là cái miệng thôi ?

Nói dối chớp mắt ai mà chẳng .

lời nhắc nhở vẫn , Khương Thanh Nhu vẻ lo lắng Khương Thanh Nhượng: “Anh hai, thấy Khương Chính như đáng sợ ? Trộm đồ thì em dám nhưng nếu trộm thì...”

“Hắn trộm em?! Đm! Thằng khốn nạn!” Khương Thanh Nhượng xông ngoài.

Khương Thanh Nhu vội vàng kéo tay Khương Thanh Nhượng .

Cô thầm nghĩ, hai bốc đồng thế , lợi dụng mới lạ.

Nếu cô là Khương Phi, chẳng cũng sẽ tay từ chỗ hai ?

cô vẫn hết lời khuyên nhủ:

“Chúng bằng chứng, đ.á.n.h là chúng sai , hơn nữa chuyện mỗi một lý, cả nhà họ thích nhất là cãi cùn cũng , đến lúc đó nếu lên đồn, lo lắng chẳng vẫn là nhà .”

Lời khiến mặt Khương Thanh Nhượng đỏ lên, gãi đầu : “Đâu dễ lên đồn thế?”

Khương Thanh Nhu lời tác dụng : “Anh hai, nếu thấy lảng vảng cửa, nhớ đuổi , ? Còn để bố ít tiếp xúc với nữa.”

“Tại ?” Khương Thanh Nhượng ngơ ngác.

Khương Thanh Nhu dứt khoát : “Bố mềm lòng, thì nhiều mưu mô, đừng để đến lúc đó lừa.”

Khương Thanh Nhượng vốn định một ông già thì gì mà lừa nhưng nghĩ đến cảnh Khương Chính giơ nắm đ.ấ.m với Khương Thanh Nhu, Khương Thanh Nhượng cảm thấy lẽ những chuyện Khương Chính dám lưng ít .

Anh gật đầu đồng ý.

Sau đó lấy từ trong túi một bọc giấy dầu: “Nhìn xem, mang gì ngon về cho em !”

Khương Thanh Nhu thấy, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-duoc-si-quan-cung-chieu/chuong-28-xem-mat-ai-xem-mat.html.]

Thôi xong.

Vừa nãy bảo đ.á.n.h , giờ là đồ “chôm” từ hợp tác xã về ?

Anh cả chính trực, chỉ cần nhà xảy chuyện, tuyệt đối sẽ tự chuyện gì quá đáng.

Bố lớn tuổi , trong lòng cũng chừng mực.

Chỉ hai bốc đồng lỗ mãng, dễ nắm thóp.

từ từ.

Khương Thanh Nhu chớp mắt, nghiêng đầu hỏi: “Anh hai, đây là cái gì thế ạ?”

Khương Thanh Nhượng mở khoe: “Đây là món ăn vặt mới của hợp tác xã bọn , gọi là bánh vừng, em nếm thử xem!”

“Vẫn là hai nhất! hai, cái trả tiền ?” Khương Thanh Nhu vui vẻ trong chốc lát đó lộ vẻ lo lắng.

Khương Thanh Nhượng còn tưởng Khương Thanh Nhu sợ tiêu tiền lung tung, bèn vỗ n.g.ự.c : “Không tốn một xu! Toàn là đồ vụn vặt tốn tiền gì chứ!”

Khương Thanh Nhu đẩy bánh vừng về phía Khương Thanh Nhượng, cái miệng nhỏ nhắn cong lên: “Thế em ăn .”

“Sao thế? Có thấy vụn quá ? Lần mang cho em miếng nguyên nhé!” Khương Thanh Nhượng vẫn hiểu chuyện dỗ dành.

Khương Thanh Nhu đầu mắt đỏ hoe: “Anh hai, lấy đồ ở hợp tác xã như thế nữa! Hôm nay chúng mới đ.á.n.h Khương Chính, thể chuyện giống như Khương Chính từng đây .”

thẳng thừng, Khương Thanh Nhượng chút khó xử, mặt mũi nhịn nhưng cũng dám mắng em gái, chỉ cứng cổ : “Mấy cái mang về thì cũng vứt , lấy chẳng là lãng phí ?”

Khương Thanh Nhu :

“Anh hai, là lãnh đạo, nhỡ đàm tiếu thì ? Em sợ lắm, hơn nữa là... Anh hai, em vì cái nhỏ mà mất cái lớn, chút bánh vừng sánh với tương lai của hai chứ?”

Giọng mềm mại ngọt ngào của em gái khiến tim Khương Thanh Nhượng như tan chảy, Khương Thanh Nhu đang lo lắng điều gì, Khương Thanh Nhượng cam đoan: “Em yên tâm, nhân viên của đều là tin cậy , ...”

Em gái nãy mắt còn long lanh ngấn nước giờ ngẩng đầu hung dữ : “Dù cũng ! Anh hai, nếu còn như nữa, em sẽ gọi hai nữa!”

“Gọi Khương Phương là hai.” Khương Thanh Nhu còn bồi thêm một câu chọc tức.

Khương Thanh Nhượng lập tức: “Thế thì , lấy nữa, em mà dám gọi nó là hai, lập tức... đ.á.n.h cho nó một trận!”

Khương Phương là hai của Khương Phi cũng coi như là bình thường duy nhất trong nhà đó, đối xử với Khương Thanh Nhu cũng nhưng Khương Thanh Nhượng Khương Phương thuận mắt nên Khương Thanh Nhu dứt khoát khích một câu.

Nghe đến đây Khương Thanh Nhu yên tâm , cô ngáp một cái xua tay : “Vậy , em nghỉ đây, sáng dậy sớm buồn ngủ quá.”

Nói về phòng .

Khương Thanh Nhượng lúc mới nhớ hỏi chuyện xem mắt hôm nay nhưng Khương Thanh Nhu chân phòng, Khương Thanh Chỉ chân nhà.

Anh thấy bọc giấy dầu bàn, đôi mày sắc bén nhíu , định dạy dỗ Khương Thanh Nhượng thì Khương Thanh Nhượng cướp lời :

“Đây là cuối cùng, bao giờ lấy nữa!”

Sau đó nhanh nhảu hỏi: “Anh, buổi xem mắt của Nhu Nhu hôm nay thế nào? Em thấy vẻ thuận lợi lắm.”

Lúc mấy chữ “ thuận lợi lắm”, giọng điệu Khương Thanh Nhượng kìm cao lên, vẻ vui.

Câu lọt ngay tai Khương Viễn và Tề Phương đang theo , râu Khương Viễn rung lên: “Ai xem mắt? Ai cho Nhu Nhu xem mắt?!”

 

Loading...