“ sai , Tiểu Giang ơi, em chỗ ... chỗ thiếu một mũi, mau tháo đan .” Triệu Tú Mai soi kỹ sản phẩm tay Giang Đường, vội vàng nhắc nhở.
Đan len cũng như huấn luyện quân sự, nóng vội, từng mũi từng mũi một, thiếu một mũi là hỏng cả.
Giang Đường lóng ngóng cầm que đan, tháo lui những mũi đan, tìm chỗ thiếu đan bù.
Nghe thì đơn giản nhưng Giang Đường vụng về, chân tay lóng ngóng.
Triệu Tú Mai che miệng trộm, hả hê : “Tiểu Giang , tay em thon dài thế cứ tưởng khéo léo lắm, ai ngờ cũng cái . Mấy chuyện khác chị bằng em chứ khoản đan lát thì chị chấp em một mắt.”
Ông trời công bằng thật, cho Giang Đường cái đầu thông minh nhưng quên cho đôi tay khéo léo.
Giang Đường loay hoay một hồi, mũi thiếu bù mà chỗ đan tuột thêm mấy mũi, len lỏng lẻo.
“Á...” Giang Đường nhíu mày, càng cuống càng rối, vội đưa cho Triệu Tú Mai: “Chị Triệu, cứu em với, hì hục hai tiếng đồng hồ mới tí tẹo , hỏng hết thì phí công.”
Triệu Tú Mai xòa: “Đừng cuống để chị sửa cho, chuyện nhỏ.”
lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, rầm rầm như phá nhà.
Triệu Tú Mai đặt đồ đan xuống, cùng Giang Đường ngẩng lên cửa, càm ràm: “Chắc là con ranh nhà chị , gõ cửa như đ.á.n.h trận thế , tí về chị mắng cho một trận mới .”
Nói Triệu Tú Mai định dậy mở cửa.
Giang Đường gõ cửa bọn trẻ con mà là màn kịch sắp bắt đầu.
Cô ấn vai Triệu Tú Mai xuống: “Chị Triệu, chị cứ đấy để em mở.”
Triệu Tú Mai ấn xuống, đành theo bóng lưng Giang Đường, lờ mờ cảm thấy Giang Đường lúc là lạ, giống ngày thường.
Giang Đường mở cửa, thấy bên ngoài một đám đông nghịt.
Có đội kiểm soát mặc quân phục, Lâm Tú Nhi và Diệp Vân Thư hùng hổ và cả Tống Viễn Dương cuối cùng với vẻ mặt lo lắng dù kịch bản.
Trong đám đông, lo lắng nhất là Hoàng Y Y, cô Giang Đường với ánh mắt bất an, chỉ chạy báo tin cho Giang Đường chuyện gì đang xảy để cô chuẩn tâm lý.
“Các đồng chí tìm ai?” Giang Đường hỏi.
Đội trưởng Trương đáp: “Đồng chí Giang, là đội trưởng đội kiểm soát, họ Trương, đến đây thi hành công vụ. Đây là nhà của cô và đoàn trưởng Phó ?”
Đội trưởng Trương khá lịch sự với Giang Đường, nể mặt Phó Tư Niên và cũng bằng chứng xác thực.
“Vâng, đây là nhà .”
“Nhóm nghiên cứu mất tài liệu mật, do đồng chí Giang đến đó trong thời gian gần đây nên cô thuộc diện tình nghi, chúng cần khám xét nơi ở của cô, mong cô hợp tác.”
Giang Đường chuẩn tâm lý nên bình thản đón nhận nhưng Triệu Tú Mai xong thì nhảy dựng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-hon-5-nam-khong-gap-my-nhan-dat-con-den-doanh-trai-tim-chong/chuong-160-toi-cung-vao-tim-cung.html.]
Triệu Tú Mai vứt luôn cuộn len xuống đất, lao ngoài như cơn lốc: “Cái gì? Cái gì? Các cái gì? Cô em Tiểu Giang trộm đồ của các á? Lại còn đòi khám nhà? Chuyện đoàn trưởng Phó ? Ai lệnh cho các thế?”
Giang Đường giữ tay Triệu Tú Mai , trấn an:
“Chị Triệu, em chị lo cho em nhưng đội trưởng Trương cũng chỉ theo lệnh thôi, đừng khó họ. Cây ngay sợ c.h.ế.t , em sợ kiểm tra . Đội trưởng Trương, các cứ kiểm tra thoải mái, trong nhà tuyệt đối tài liệu gì cả. Chỉ mong các đồng chí nhẹ tay một chút, đừng hỏng đồ đạc.”
Đội trưởng Trương ngạc nhiên, cứ tưởng cô vợ tiểu thư của đoàn trưởng Phó sẽ mẩy, ai ngờ hiểu chuyện thế , thái độ ăn đứt cô Lâm Tú Nhi ban nãy.
“Đồng chí Giang yên tâm, chúng là đội kiểm soát chứ thổ phỉ, chỉ nhiệm vụ thôi.”
Đội trưởng Trương gật đầu với Giang Đường dẫn quân nhà, bắt đầu lục soát kỹ lưỡng.
“Hờ.” Một tiếng khẩy vang lên, Diệp Vân Thư mỉa mai: “Hay cho câu cây ngay sợ c.h.ế.t . Giang Đường, mong là lát nữa cô vẫn mạnh miệng như thế!”
Lúc , Diệp Vân Thư giấu nổi vẻ đắc ý của kẻ chiến thắng như thể chắc chắn Giang Đường sẽ gặp họa.
Lâm Tú Nhi cũng hùa theo: “Giang Đường, chắc chắn là cô! Chính là cô! Cô cố tình tiếp cận đàn Tống để trộm tài liệu! Hôm nay tìm bằng chứng thì đàn Tống sẽ thấy rõ bộ mặt thật của cô!”
Hoàng Y Y len qua hai họ, chạy đến bên Giang Đường, lo lắng hỏi:
“Giang Đường, là để chị gọi đoàn trưởng Phó về nhé? Có ở đây em cũng đỡ sợ hơn.”
“Không cần gọi Phó Tư Niên .” Giang Đường an ủi : “Em chuyện đó thì sợ gì cả, đừng lo.”
Lâm Tú Nhi dè bỉu: “Hừ, đến nước còn già mồm. Chồng cô là đoàn trưởng thì , đây là tài liệu mật, đến Phó Tư Niên cũng bao che nổi . Giang Đường, hôm nay cô c.h.ế.t chắc !”
Mười phút , tiếng lục lọi trong nhà ngớt dần, đội trưởng Trương dẫn quân .
Lâm Tú Nhi háo hức hỏi đầu tiên: “Đội trưởng Trương, thế nào ? Tìm thấy ? Tài liệu ở trong tay cô đúng ?”
Đội trưởng Trương lắc đầu: “Chúng tìm thấy tài liệu nào cả.”
“Không thể nào!”
“Không thể nào!”
Hai giọng đồng thanh vang lên, một là Lâm Tú Nhi, hai là Diệp Vân Thư.
Lâm Tú Nhi là vì ghét Giang Đường nên cô bắt; còn Diệp Vân Thư là vì tức tối, rõ ràng hôm qua cô lén nhét tài liệu nhà , bọn kiểm soát ăn hại mà tìm ?
Diệp Vân Thư vội : “Chắc chắn các tìm kỹ, gầm giường, trong tủ, các ngóc ngách tìm hết ?”
Vừa , Diệp Vân Thư đẩy Lâm Tú Nhi một cái.
Lâm Tú Nhi đẩy lên phía , lớn tiếng: “Chắc chắn là tìm sót ! Không thể ! Để tìm! chắc chắn sẽ tìm !”
Đà lao lên sẵn , Lâm Tú Nhi xông thẳng nhà.
Diệp Vân Thư thấy Lâm Tú Nhi , ánh mắt lóe lên tia xảo quyệt cũng hô lên: “ cũng tìm cùng!”