Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 325: Hay Là Ngày Mai Tôi Đến Đó Canh Chừng?
Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:19:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xử lý xong vết thương, Hứa Lâm bảo Vương Minh Lượng đợi một lát, cô bếp bận rộn một hồi, bưng một bát mì nước trong.
Tuy là mì nước trong, nhưng hương vị cực kỳ ngon, còn bưng đến mặt, bụng Vương Minh Lượng nhiệt tình réo lên.
Hứa Lâm đặt bát mì xuống, Vương Minh Lượng ăn ngấu nghiến như ma đói, lúc mới thong thả hỏi:
“Cậu đến mức bận đến nỗi thời gian ăn cơm chứ?”
“Thiếu nhân thủ, canh chừng rời , thế là lỡ mất bữa tối.” Nói xong Vương Minh Lượng tiếp tục ăn mì từng miếng lớn.
Bữa trưa chỉ ăn hai miếng bánh mì, bữa tối kịp ăn, vốn định theo dõi xong mới ăn cơm, kết quả phát hiện.
Khá lắm, đuổi đ.á.n.h như ch.ó, chạy trối c.h.ế.t đến nửa đêm mới gặp Hứa Lâm, lúc mới thời gian thở dốc.
Chỉ chạy trối c.h.ế.t thì thôi , còn thương, tiêu hao lớn đến mức nào thể tưởng tượng .
Hứa Lâm mở miệng nữa, mà đợi đến khi Vương Minh Lượng ăn xong bát mì, dọn bát bếp, lúc mới phòng khách hỏi:
“Bây giờ nghỉ ngơi, là chuyện với thêm một lát?”
“ vội nghỉ ngơi, tổng kết với chị , chị giúp xem xem rốt cuộc xảy vấn đề ở .”
Cậu bắt đầu kể từ lúc tiến Cảng Thành.
Sau khi tách khỏi Hứa Lâm, tốn ít công sức mới đến khu vực nội thành, để tránh bắt vì lao động chui, về phía nơi đông .
Cậu cẩn thận từng li từng tí né tránh cảnh sát, mãi đến giữa chiều mới tìm tiếp ứng.
Người kết nối với là một gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi, tên là Trương Chấn, vùng ở Cảng Thành nhiều năm, từng phụ trách ít công việc quan trọng.
Vụ án nhà vật lý học hại cũng do Trương Chấn phụ trách, nhưng Trương Chấn bằng chứng ngoại phạm, hơn nữa phần việc gã phụ trách cũng thành .
Vì cấp hề nghi ngờ gã, Vương Minh Lượng khi đến đây cũng tìm gã gặp mặt ngay lập tức.
Bây giờ xem Trương Chấn chắc trong sạch, khi sự việc sáng tỏ, Vương Minh Lượng quyết định liệt gã danh sách nghi phạm một.
Chứng minh thư của Vương Minh Lượng cũng do Trương Chấn mặt giúp , chỗ ở cũng do Trương Chấn giúp thuê.
Lúc thuê nhà Trương Chấn còn hỏi một đồng chí khác ở , cùng.
Vương Minh Lượng giải thích hai phụ trách phần việc khác , nên cùng, bây giờ xem hành động tách là cực kỳ chính xác.
Ít nhất Hứa Lâm hiện tại đang ở trong tối, nguy cơ lộ, cũng thuận tiện cho việc hành động.
“Sau khi tiếp xúc với Trương Chấn, phát hiện gã điểm gì bất thường ?” Hứa Lâm hỏi.
“Không , gã luôn tỏ thiện, nhiệt tình, phương diện đều chăm sóc chu đáo.”
Vương Minh Lượng nhíu mày cẩn thận nhớ , vẫn nghĩ Trương Chấn điểm nào khả nghi.
đến Cảng Thành hai ngày, cũng chỉ tiếp xúc với Trương Chấn, mới bắt đầu điều tra phát hiện, nghĩ thế nào cũng thấy đúng.
Nếu ngụy trang , Vương Minh Lượng một trăm đồng ý, bản lĩnh của tự , đó là mài giũa từ trong mưa b.o.m bão đạn mà .
Hứa Lâm cúi đầu suy nghĩ một lát hỏi: “Có ảnh của gã ?”
“Không , lúc chúng tiếp xúc gã ngụy trang, cũng ngụy trang, chị cũng chúng đến đây gì mà,
Cho dù là đối mặt với đồng chí của , cũng sẽ cố gắng để bản lộ.”
Nghe Vương Minh Lượng giải thích, Hứa Lâm cảm thấy cũng lý, chỉ là, ảnh chụp, cô cũng khó mà bấm đốt ngón tay tính toán .
“Hay là ngày mai đến đó canh chừng?” Hứa Lâm hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-325-hay-la-ngay-mai-toi-den-do-canh-chung.html.]
Vương Minh Lượng động lòng một giây, nhanh lắc đầu từ chối: “Bây giờ canh chừng xác suất lộ quá lớn, vẫn nên hoãn vài ngày .”
Cậu nghĩ đợi dưỡng thương xong, sẽ điều tra, dù đến đây thời gian cũng giới hạn quá gắt gao.
Ý của cấp là cố gắng điều tra rõ ràng vụ án, đồng thời cũng dọn dẹp sạch sẽ một con sâu mọt trong đội ngũ.
Những con sâu mọt đó dọn dẹp, sẽ còn những đồng chí khác hại.
Hứa Lâm cũng khăng khăng, chỉ bảo Vương Minh Lượng nghỉ ngơi cho , đưa phòng dành cho khách xong thì quản nữa.
Trở về phòng, sắc mặt Hứa Lâm trầm xuống, cô cảm thấy chuyến chắc sẽ suôn sẻ lắm, tình hình bên phức tạp hơn tưởng tượng.
Sáng hôm Hứa Lâm dậy từ sớm, chạy một vòng lớn dọc theo con đường nhỏ trong khu biệt thự, quen với địa hình bên xong mới đ.á.n.h một bài quyền về nhà.
Về đến nhà, Đệ Ngũ Tình Tuyết xong bữa sáng, khu hoa viên nhỏ tàn tạ cũng dọn dẹp, những bông hoa tàn bên trong dọn sạch.
Hứa Lâm nghĩ đó chắc là tác phẩm của Phùng Quyên, Đệ Ngũ Tình Tuyết là đại tiểu thư, việc khác thì , chứ trồng trọt thì thật sự rành.
Cho dù cô ở Đan Gia Trang nhiều năm, nỗ lực nhiều năm, việc vẫn sánh bằng Phùng Quyên.
Vì ngoài là Vương Minh Lượng ở đây, Đệ Ngũ Tình Tuyết và Phùng Quyên tiện lộ diện, Đệ Ngũ Tình Tuyết xong bữa sáng liền biến mất.
Hứa Lâm về nhà cũng tìm cô , tự bếp bưng bữa sáng , lúc mới lên lầu gọi .
Vương Minh Lượng nghỉ ngơi một đêm, sắc mặt lên ít, lúc xuống lầu còn quên vuốt m.ô.n.g ngựa Hứa Lâm.
“Hứa tri thanh, y thuật của chị thật sự là dách.” Cậu giơ ngón tay cái lên, “Trước đây khi thương thường xuyên đau đến mất ngủ.
thì khác, thế mà ngủ một giấc đến tận sáng bảnh mắt, khi thức dậy cũng bao nhiêu khó chịu.
thậm chí còn cảm thấy vết thương khỏi quá nửa .”
Nói Vương Minh Lượng còn cúi đầu vết thương của , lời của hề khoa trương, thật sự cảm giác .
Mặc dù lời chính cũng tin, cho dù là thần y tại thế, cũng thể khỏi nhanh như .
“Thế ? Cậu cũng khoa trương quá đấy.” Hứa Lâm chỉ ghế sô pha, “Cậu xuống tháo băng gạc xem thử, tiện thể t.h.u.ố.c luôn.”
“Được , cảm ơn nhé.” Vương Minh Lượng phối hợp nửa sô pha, đợi Hứa Lâm t.h.u.ố.c.
Khi băng gạc mở , Hứa Lâm vết thương, vết thương bên ngoài tốc độ hồi phục bình thường, từ ngoại thương điểm bất thường.
Vương Minh Lượng cũng vết thương, cảm thấy cũng chỉ nhanh khỏi hơn bình thường một chút, hề khoa trương như trong cảm giác.
Lẽ nào là cảm giác sai ?
chỉ riêng việc đau , Hứa tri thanh cũng lợi hại .
Hứa Lâm t.h.u.ố.c cho , : “Tố chất cơ thể của tồi, hồi phục , mất mấy ngày là thể khỏi bảy tám phần.
Cái cũng nhờ tuổi tác của , đổi là khác thì tốc độ .”
“Thế ? cũng cảm thấy khả năng hồi phục của đặc biệt .” Vương Minh Lượng chút đắc ý, cảm thấy bản thật cừ khôi.
Ai thể phẫu thuật xong ngày hôm , thể rồng bay hổ nhảy như chứ.
Xử lý xong vết thương, Hứa Lâm mời Vương Minh Lượng dùng bữa sáng, bữa sáng tinh xảo, Vương Minh Lượng một nữa bái phục.
Cậu thật sự ngờ một bữa sáng chuẩn tinh xảo đến , cũng Hứa Lâm dậy từ mấy giờ để bận rộn.
“Hứa tri thanh, thật sự quá phiền phức , chúng cũng tính là ngoài, chị cần khách sáo như , cứ đại khái chút là .”
“Ừm, hiểu lầm , cho chính ăn mà.” Hứa Lâm gắp một cái bánh bao nhỏ, hưởng thụ híp đôi mắt hoa đào .