Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 362: Trước Khi Đi Tôi Chuẩn Bị Làm Một Vố Lớn
Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:25:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì qua từng lớp kiểm tra, Hứa Lâm chê phiền phức, trực tiếp dùng dị năng gian quan sát lấy hàng.
Chỉ cần là thứ cô mắt, tuyệt đối sẽ bỏ qua, nhưng động tác của cô quá lớn, nhanh kinh động đến bảo vệ của viện nghiên cứu.
Chẳng mấy chốc viện nghiên cứu trở nên hỗn loạn, Hứa Lâm mà vui vẻ, hỗn loạn a, đục nước béo cò, lợi cho cô.
Thế là trong từng đợt tiếng bước chân dồn dập, Hứa Lâm giống như một con chuột hamster vui vẻ, ngừng thu thập bảo bối bên trong.
Thiết thu, tài liệu nghiên cứu thu, khoáng thạch thu, thành quả nghiên cứu thu, tóm mặc kệ ích ích với cô, cô đều thu hết.
Những nhân viên đang nghiên cứu phòng nghiên cứu trống rỗng mặt, lập tức ngây .
Không , bàn nghiên cứu của bọn họ ? Dụng cụ nghiên cứu của bọn họ ? Bình chứa của bọn họ ?
Tại xung quanh bọn họ trống rỗng, ai thể cho bọn họ xảy chuyện gì?
Chưa đợi bọn họ tìm câu trả lời, nhiều phát hiện xung quanh bọn họ xuất hiện nhiều v.ũ k.h.í, sức sát thương ghi đó, bọn họ tê rần cả da đầu.
Hứa Lâm cho bọn họ cơ hội trốn thoát, trực tiếp kích nổ.
Không Hứa Lâm nhẫn tâm, mà là Hứa Lâm thấy Long Quốc trở thành vật thí nghiệm trong tầng hầm của viện nghiên cứu.
Những vật thí nghiệm đó cắt xẻo tàn nhẫn thành những sản phẩm thí nghiệm nguyên vẹn, mặt mũi biến dạng, mà vô cùng thê t.h.ả.m.
Bọn chúng coi Long Quốc là , thì đừng trách Hứa Lâm coi bọn chúng là .
Cùng với một tiếng nổ vang trời, vùng đất tội ác biến thành đống đổ nát.
Hứa Lâm sâu một lúc, xác định còn sống sót mới bắt đầu lẩm nhẩm tụng kinh, siêu độ cho những Long Quốc trở thành vật thí nghiệm.
Nhìn từng linh hồn thể hành đại lễ với để tỏ lòng ơn, Hứa Lâm nở một nụ ôn hòa với bọn họ, nhưng cô nổi.
Có công đức, bọn họ ở địa phủ cũng thể sống hơn một chút, nếu bản bọn họ là thiện, nhất định thể đầu t.h.a.i một gia đình .
Nếu bản tính bọn họ là ác, những công đức thể giúp bọn họ bớt chịu tội ở địa phủ, cũng coi như là bù đắp cho những đau khổ bọn họ chịu trong viện nghiên cứu.
Làm xong những việc , Hứa Lâm đầu mà rời , nếu kho báu của Gia tộc Igawa ở Đảo quốc, Hứa Lâm đều tiện tay thu luôn .
Không tồi, lão già của Gia tộc Igawa thông minh, để kho báu của bọn họ ở Đảo quốc, mà giấu ở các quốc gia khác.
Hứa Lâm lấy những kho báu đó, chỉ thể tìm cơ hội khác.
May mà tín vật lấy kho báu hoặc chìa khóa mở cơ quan đều ở chỗ Hứa Lâm, ngược sợ tìm thấy .
Ai thể thấy, khi Hứa Lâm rời , một lượng lớn kim quang công đức ùa về phía cô.
Hứa Lâm nhóm Mộc Lan đang đợi tin tức, liền chậm trễ nữa lập tức chạy về, ngang qua quán ăn sáng còn gói vài phần bữa sáng.
Trở ngôi nhà trống chủ, Hứa Lâm phát hiện chỉ Hứa Hán đang canh gác, ba khác chìm giấc ngủ say.
“Cô về , đường thuận lợi chứ?” Hứa Hán hỏi, cảnh giác ngoài cửa một lượt.
“Thuận lợi, của Gia tộc Igawa độc c.h.ế.t, một ai sống sót, trời sáng lẽ sẽ phát hiện.”
Hứa Lâm đặt bữa sáng lên bàn, vụ án diệt môn của Gia tộc Igawa khi nào bùng nổ, Hứa Lâm cũng chắc chắn.
một điểm thể chắc chắn, đó chính là đêm qua để sống.
Cho dù những đó điều tra, cũng chỉ thể điều tra đến mấy tên canh giữ thủy lao .
Mà mấy tên đ.â.m d.a.o lẫn , một ai sống sót.
Tóm chuyện .
Hứa Lâm cầm một phần bữa sáng đẩy cho Hứa Hán, “Ăn chút đồ , cháu thích ăn gì, nên mua đại vài thứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-362-truoc-khi-di-toi-chuan-bi-lam-mot-vo-lon.html.]
Nói xong Hứa Lâm mở một phần tự ăn, đừng chứ, vận khí của cô thật tồi, tay nghề của quán ăn sáng đó khiến Hứa Lâm hài lòng.
Bởi vì quá ngon, Hứa Lâm tận hưởng híp cả đôi mắt hoa đào , dáng vẻ nhỏ nhắn vô cùng đáng yêu.
Hứa Hán mà suýt chút nữa ngây dại, may mà định lực của ông tồi, nhanh phản ứng , đối diện Hứa Lâm ăn đồ ăn.
Vừa ăn dò hỏi khi nào , rời khỏi Đảo quốc.
Nhắc đến chuyện , Hứa Lâm nhất thời cũng nghĩ , là để ba bọn họ tự tàu rời , là máy bay cùng cô?
Hoặc là để bọn họ theo tàu áp tải hàng hóa công hải, đó cướp?
Ba tuyến đường chỉ tuyến đường đầu tiên dễ sắp xếp, Hứa Lâm ở Đảo quốc cũng mấy quen, ngược vài tên thuộc hạ.
để mấy tên thuộc hạ đó sắp xếp một con tàu đưa rời , rủi ro vẫn khá lớn.
Vẫn là câu đó, tộc , tất dị tâm.
Lỡ như đối phương phát hiện điểm bất thường nảy sinh tà tâm, thì phiền phức .
Hứa Hán cũng chuyện dễ , chỉ hỏi một câu, liền tiếp tục truy vấn nữa.
Trong lúc hai dùng bữa sáng, ba Mộc Lan cũng tỉnh , tình trạng của Lục Tích hơn đêm qua nhiều, tinh thần cũng hồi phục .
Ba rửa mặt xong bàn ăn mặt Hứa Lâm, tiên lời cảm ơn Hứa Lâm, đó mới bắt đầu ăn sáng.
Hứa Lâm để Mộc Lan mở miệng, lấy tình báo , lớp bọc của tình báo là do Mộc Lan dùng thủ pháp đặc biệt gói , một cái là bóc .
Mộc Lan thấy liền âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Từ điểm thể thấy Hứa Lâm chỉ là bên phe bọn họ, mà còn là một đồng chí nguyên tắc, lòng hiếu kỳ nặng.
“ cảm thấy vết thương của hồi phục nhanh, bây giờ ảnh hưởng đến việc rời nữa , đồng chí Hứa chuẩn khi nào đưa chúng rời ?”
Mộc Lan cất kỹ tình báo hỏi, hai mắt sáng lấp lánh.
“Các kênh rời nào ?” Hứa Lâm ngại ngùng giải thích, “Người quen ở Đảo quốc hạn,
Nếu để đưa các rời , sẽ cho các một phận giả, máy bay hoặc tàu khách rời , các thấy ?”
“ ngược một kênh, đó là chuyên dùng để buôn lậu, nếu vận hành bình an rời hẳn là thành vấn đề.”
Lâm Chiếu phát hiện ánh mắt của đều tập trung , vội vàng giải thích: “Tuyến đường buôn lậu đó đồng chí của chúng nhắm tới ,
Đã phái trộn nội bộ, chuẩn tóm gọn một mẻ, chính là theo tuyến đường đó đến Đảo quốc.”
“Bây giờ tuyến đường đó còn dùng ?” Hứa Lâm hỏi.
Lâm Chiếu lắc đầu, “ chắc chắn, bắt hai tháng , nhưng thể điều tra thử xem.”
“Cũng , thì dành thời gian điều tra thử xem, thật sự các cứ máy bay đến Cảng Thành , đó chuyển hướng về nước.”
Hứa Lâm thầm nghĩ cũng Cảng Thành bây giờ an .
“Nếu thể vẫn là từ tuyến đường buôn lậu đó , khi chuẩn một vố lớn.”
Lâm Chiếu híp mắt , vẻ tàn nhẫn lóe lên biến mất.
“Ồ, suy nghĩ gì ?” Hứa Lâm hỏi, cảm thấy tên Lâm Chiếu gan lớn, mới thoát khỏi quỷ môn quan, chuẩn gây chuyện .
“Đám buôn lậu đó một trạm trung chuyển ở bờ biển, dọn sạch nơi đó, mang hết hàng hóa của bọn chúng về Long Quốc.”
Lâm Chiếu thầm nghĩ đó vốn dĩ là của Long Quốc, dựa cái gì mà để đám khốn nạn đó hưởng lợi.