Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 371: Mình đúng là một thiên tài nhỏ mà

Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:25:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đệ Ngũ Tình Tuyết bưng bánh mang khu vườn nhỏ, lúc mới mời Hứa Lâm di chuyển sân.

 

Sau đó lấy đàn Tiêu Vĩ Cầm đặt sân, nhẹ nhàng gảy đàn.

 

Phùng Quyên bỏ công việc trong tay xuống, bên cạnh Hứa Lâm nhẹ nhàng bóp vai đ.ấ.m lưng cho cô, phục vụ cực kỳ chu đáo.

 

Hứa Lâm thưởng thức bánh, đón gió hiu hiu, ngắm hoa tươi và bươm bướm, lắng tiếng đàn mang đậm âm hưởng cổ xưa, cảm giác thật sự tuyệt vời.

 

Cô tận hưởng đến mức híp cả đôi mắt hoa đào , thầm nghĩ mới nước ngoài mấy ngày thôi, con trở nên sa đọa ,

 

Cái dáng vẻ hưởng thụ mà đặt ở Long Quốc thì chắc chắn sẽ ăn mắng.

 

Sẽ rước lấy một đám quái vật mắt đỏ ghen tị cho xem.

 

Tại bến cảng, một chiếc tàu chở hàng từ từ chạy khỏi cảng, Triệu Liên Thành hàng hóa xuất cảng, cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Bận rộn bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng thành xong đơn hàng lớn , nghĩ đến tiền nhỏ sắp rơi tay, Triệu Liên Thành nở nụ mãn nguyện.

 

Kiếm tiền mà, gì đáng hổ.

 

"Ây dô, vị chẳng là Triệu tổng ?" Một giọng khiêu khích vang lên lưng Triệu Liên Thành,"Ây da Triệu tổng lâu gặp nha, vợ vẫn khỏe chứ?"

 

Nghe thấy hai chữ "vợ", mặt Triệu Liên Thành đen , cần đầu gã cũng chuyện là ai.

 

"Lôi Thành, mày đủ đấy." Triệu Liên Thành âm trầm đầu kẻ mới đến, trong mắt gần như phun lửa.

 

" đúng đúng, quả thực là đủ , là tao lỡ lời, tao quên mất, vợ mày chạy theo em của mày .

 

Hahaha, Triệu tổng, xin xin nha, tao cũng , thật sự là nhịn nổi mà."

 

Nói xong tiếng của Lôi Thành càng lớn hơn, gã vỗ đùi đến chảy cả nước mắt, ôi ơi thật sự quá buồn .

 

Cô vợ nâng niu trong lòng bàn tay chạy theo em , đúng là nỗi nhục của thằng đàn ông mà.

 

Cứ nghĩ đến việc Triệu Liên Thành luôn đè đầu cưỡi cổ gã, Lôi Thành liền thấy khó chịu, thấy Triệu Liên Thành xui xẻo, gã thật sự quá vui vẻ.

 

Nụ đó tuyệt đối là phát từ tận đáy lòng, chân thành vô cùng.

 

Nhìn sắc mặt Triệu Liên Thành càng khó coi, Lôi Thành càng vui vẻ, đến mức Triệu Liên Thành xông lên liều mạng với gã.

 

Cái thứ ch.ó má quá đáng ghét, đ.á.n.h đ.á.n.h mặt, c.h.ử.i vạch khuyết điểm, cái thứ ch.ó má chuyên đ.â.m chỗ đau của gã.

 

"Lôi Thành!" Triệu Liên Thành gầm lên, tức giận đến mức gân xanh cổ cũng giật giật.

 

"Ây da xin xin , là tao lỡ lời." Lôi Thành xua tay xin , chỉ là giọng điệu và thần thái nửa điểm hối hận.

 

"Triệu tổng, tao xin , mày sẽ nắm c.h.ặ.t buông chứ? Không , Triệu tổng mày là loại hẹp hòi thế ?"

 

Biểu cảm khoa trương của Lôi Thành tiếp tục khiêu khích thần kinh của Triệu Liên Thành, tức đến mức Triệu Liên Thành tâm tư thổ huyết.

 

Thứ ch.ó má, thứ ch.ó má, cái thứ ch.ó má ! Triệu Liên Thành cảm thấy thật sự nhịn nổi nữa, gã mà nhịn tiếp thì gã chính là Ninja Rùa.

 

Ngay lúc Triệu Liên Thành định xông tới liều mạng, chiếc điện thoại cục gạch trong tay gã vang lên, lập tức kéo lý trí của Triệu Liên Thành trở .

 

Giơ điện thoại lên thấy là bà chủ gọi tới, Triệu Liên Thành lập tức cung kính máy.

 

"Alo, chào bà chủ, hàng xuất cảng ạ."

 

"Ừm, , việc yên tâm." Hứa Lâm trong chiếc xe nhỏ, híp mắt về hướng của Triệu Liên Thành.

 

Cô thầm nghĩ của thì thể bắt nạt, nhưng ngoài thì phép.

 

Dám bắt nạt của , thì chuẩn sẵn tinh thần trả thù, cô tiếp tục :"Giám đốc Triệu, quen Lôi Thành ?"

 

"Quen ạ, thế bà chủ?" Trái tim Triệu Liên Thành lập tức thắt , cái thứ ch.ó má họ Lôi định cướp vị trí của gã chứ.

 

"À, gì, chỉ là thấy vợ và chú hai của một nhà nghỉ, là nhà nghỉ nào ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-371-minh-dung-la-mot-thien-tai-nho-ma.html.]

"Cái gì?"

 

Giọng của Triệu Liên Thành nháy mắt cao lên tám quãng tám, sắc mặt lên thấy rõ, ánh mắt Lôi Thành lộ vẻ hả hê khi khác gặp họa.

 

"Bà chủ, bọn họ ở nhà nghỉ nào ?" Triệu Liên Thành lưng , giọng hạ thấp xuống vài phần, vẻ mặt đầy hóng hớt.

 

Vốn dĩ vợ chạy theo em , Triệu Liên Thành trong lòng khó chịu, bây giờ còn t.h.ả.m hơn cả , gã lập tức thấy cân bằng.

 

Chỉ cần xui xẻo chỉ một gã là .

 

"Ở phòng 302 nhà nghỉ Tứ Quý Hương." Hứa Lâm sảng khoái báo vị trí, đó cúp điện thoại, để Triệu Liên Thành tự do phát huy.

 

Báo thù vả mặt mà, tất nhiên là hại tự tay mới sảng khoái.

 

Triệu Liên Thành phụ sự kỳ vọng, khi cúp điện thoại lập tức lấy tinh thần, chằm chằm tóc của Lôi Thành chậc chậc ngừng.

 

Một câu khiến Lôi Thành nhảy dựng lên, quỷ mới cần mày xem màu tóc, Lôi Thành tỏ vẻ kẻ dám cắm sừng gã còn đời .

 

Lôi Thành tức giận chỉ thẳng mũi Triệu Liên Thành mà c.h.ử.i, c.h.ử.i Triệu Liên Thành là thứ gì, bản cắm sừng, còn trù ẻo gã cắm sừng, loại .

 

Triệu Liên Thành cũng tức giận, cái miệng như bôi độc, châm chọc cực kỳ sảng khoái, vài câu khiến Lôi Thành đỏ bừng mắt.

 

"Không tin mày thể đến phòng 302 nhà nghỉ Tứ Quý Hương kiểm tra, xem tóc mày màu xanh lá cây đậm ."

 

Triệu Liên Thành hất cằm, vẻ mặt chuẩn xem kịch vui.

 

Nhìn chằm chằm ánh mắt chắc nịch của Triệu Liên Thành, trái tim Lôi Thành vọt lên tận cổ họng, thể nào, thể nào, là thật chứ?

 

Gã chẳng qua chỉ nhạo Triệu Liên Thành vài câu, đến mức phản phệ lên chứ.

 

Miệng thì tin, nhưng chân Lôi Thành thành thật bước về phía xe, bất kể là thật giả gã đều xem thử.

 

Nếu là giả, hừ, xem gã xử lý Triệu Liên Thành thế nào!

 

Nhìn thấy Lôi Thành chạy , Triệu Liên Thành thở một ngụm trọc khí, tâm trạng cực kỳ .

 

Mặc kệ , gã vẫn nên mau ch.óng về công ty trấn giữ thì hơn, mượn ngọn gió đông của bà chủ, gã cho công việc ăn ngày càng phát đạt.

 

Bà chủ phát tài lớn, gã phát tài nhỏ, hảo!

 

Hứa Lâm lái xe đến chỗ vắng vẻ, cất chiếc xe nhỏ , đổi thành một chiếc thuyền nhỏ biển.

 

Tốc độ của chiếc thuyền nhỏ tính là nhanh, Hứa Lâm giống như một cao nhân thế ngoại ở mũi thuyền ngắm phong cảnh.

 

Hai tay chắp lưng, quả thực là lục bất nhận mà.

 

Hứa Lâm nở nụ rạng rỡ, khuôn mặt tràn đầy mong đợi chờ đợi sát phạt sào huyệt hải tặc.

 

Lô hàng mua bảo hiểm giá cao, cho dù mất, cũng thể tìm công ty bảo hiểm bồi thường.

 

Cứ đảo qua đảo như , Hứa Lâm phát hiện tốn một xu nào, còn kiếm một lô hàng.

 

Ây da đúng là một thiên tài nhỏ mà, quá cách vơ vét của cải .

 

Hứa Lâm vui vẻ giơ ngón tay cái lên tự khen .

 

Băng hải tặc Hắc Giao, Độc Nhãn Long ở sảnh nghị sự chằm chằm đám em thủ hạ với vẻ mặt trầm ngâm.

 

"Các em, đều thử suy nghĩ của ."

 

Đám hải tặc mới về phía Độc Nhãn Long, Khước Nhị lên tiếng :"Đại ca, tin tức chúng nhận sai sót,

 

Căn bản cướp Igawa Ryu, e rằng kẻ truyền tin cho chúng rắp tâm bất lương, xem đối thủ cạnh tranh hố chúng ?"

 

"Anh Khước Nhị lý, cũng cảm thấy hố chúng , bây giờ Igawa Ryu chính là một củ khoai lang nóng bỏng tay."

 

" , Igawa Ryu chính là một kẻ xui xẻo, ai dính kẻ đó xui xẻo, nếu tin tức truyền Igawa Ryu rơi tay chúng !"

 

 

Loading...