Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 387: Chỗ Cô Còn Chiếc Giường Nào Khác Không?
Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:25:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Lâm tới viện lớn ba gian ở ngõ Đồng La, binh lính dỡ hàng của cô xuống giữa sân, hài lòng gật đầu.
Binh lính áp tải xe khi dỡ hàng xong liền rời , bọn họ về phục mệnh.
Đợi đến khi khỏi, Hứa Lâm phóng tinh thần lực kiểm tra bốn phía một vòng, xác định giám sát, Hứa Lâm lúc mới thu hàng gian.
Lấy từ trong gian một ly sữa mua ở Cảng Thành, uống đ.á.n.h giá ngôi nhà .
Cửa viện thiết kế một bức bình phong, tường khắc bức tranh ngụ ý phú quý bình an.
Vòng qua bức bình phong là một đôi cửa lớn sơn đỏ, bậu cửa cao, trẻ con ba tuổi khó bước qua.
Hai bên là phòng đảo tọa, đặt ở thời là chỗ ở của gác cổng và hạ nhân, hiện tại phòng ở hai bên đều trống , một món đồ nội thất cũng .
Hai bên đông tây xây dựng hành lang nối liền với sương phòng đông tây, cho dù là ngày mưa cũng lo nước mưa ướt.
Tiền sảnh lớn, cũng trống trải, bởi vì bên trong hề đồ nội thất, Hứa Lâm dọn ở, đồ nội thất các thứ cần tự chuẩn .
Hứa Lâm qua cửa thùy hoa, là một sân, hoa trồng trong sân héo rũ, là lâu chăm sóc.
Nếu chủ nhân của nó thấy cảnh , chắc chắn sẽ đau lòng lâu.
Hứa Lâm xem từng viện từng viện một, đó là càng xem càng hài lòng, cuối cùng phát hiện mật thất lòng đất bên sương phòng phía tây ở hậu viện.
Lối mật thất thiết kế tinh xảo, nếu Hứa Lâm tinh thần lực, thật sự sẽ bỏ lỡ mật thất .
Trong mật thất đặt mười chiếc rương lớn, trong rương chất đầy sách vở thư pháp và tranh vẽ, còn đều là đồ niên đại, bảo quản cũng .
Có thể thấy chủ nhân của những sách vở thư pháp và tranh vẽ trân trọng những vật phẩm đến mức nào.
Hứa Lâm thu bộ mười chiếc rương lớn gian, sửa đổi lối một chút, đồng thời bố trí một pháp trận nhỏ.
Cô quyết định sẽ xây dựng trận pháp truyền tống ngay trong mật thất .
Ra khỏi mật thất, Hứa Lâm bắt đầu dạo khắp viện, đây chính là tài sản của , tự nhiên xử lý t.ử tế một phen.
Phong thủy trận lên, mê tung trận cũng lên.
Những ngày cô ở đây, mê tung trận, những kẻ đó xông cũng dễ dàng, cho dù xông , rời cũng dễ dàng.
Hứa Lâm tin may mắn đến mức thể xông xông , điều thể giữ bí mật của cô một cách tối đa.
Hứa Lâm bận rộn một mạch đến nửa đêm, cô cũng dọn dẹp phòng nào để nghỉ ngơi, trực tiếp gian tu luyện.
Sau khi trời sáng ngày hôm , Hứa Lâm dậy thật sớm, tâm trạng ngoài ăn sáng, tiện thể đóng gói vài phần thu gian.
Sau đó cô liền đến chợ giao dịch đồ nội thất cũ, đây là của nhà nước, đồ nội thất bày đó ít là đồ tịch thu từ việc xét nhà.
Chỉ cần là đồ nội thất đập phá hỏng hóc, đều sẽ đưa đây, tất nhiên đồ hỏng thì sẽ đưa trạm thu mua phế liệu.
Hứa Lâm đến đây là nhặt nhạnh đồ , ôm suy nghĩ ít, mỗi đến xem đồ nội thất đều sẽ gõ gõ đập đập kiểm tra một phen.
Bọn họ ai cũng cho rằng động tác của cẩn thận, thực bọn họ nhân viên bán hàng phụ trách ở đây mắt độc lắm.
Bọn họ sẽ ghi nhớ những động tác nhỏ của mỗi , thậm chí khi khách hàng đến cửa bọn họ còn kiểm tra một lượt.
Nếu thực sự đồ cũng sẽ là bọn họ phát hiện .
May mà mục đích Hứa Lâm đến đây là tìm kiếm bảo vật giấu trong đồ nội thất, mà là mua đồ cổ để sưu tầm, giống như những đồ nội thất bằng gỗ lim đó đều sẽ tăng giá.
Tất nhiên , nếu thể gặp đồ ngăn chứa bí mật, Hứa Lâm cũng sẽ khách sáo mà nhận.
Bởi vì đến đây đa phần đều là những lớn tuổi, thấy Hứa Lâm một cô gái nhỏ đến, nhân viên bán hàng còn khá ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-387-cho-co-con-chiec-giuong-nao-khac-khong.html.]
“Chào đồng chí, vì nhân dân phục vụ, mua đồ nội thất cũ, là ưng món nào thì trực tiếp khiêng qua ?” Hứa Lâm đến mặt nhân viên bán hàng hỏi.
“Cô thể ghi nhớ món nào, đó báo cho một lượt, khi nộp tiền hẵng khiêng.”
Nhân viên bán hàng sợ Hứa Lâm trẻ tuổi hiểu, giải thích thêm một câu, “Những món hàng lớn đó nặng, nếu khiêng qua mua khiêng khiêng phiền phức.”
Hứa Lâm gật đầu tỏ vẻ hiểu, đó cửa hàng bắt đầu chọn đồ nội thất, khác với khác gõ gõ đập đập, Hứa Lâm trực tiếp dùng tinh thần lực quét.
Lần quét thật đúng là để cô phát hiện ít đồ .
Hứa Lâm cũng tinh ranh, phát hiện cô cũng tiến lên xem, trực tiếp lợi dụng hố đen gian lấy vật phẩm bên trong.
Thủ đoạn đó vô cùng mượt mà, cho dù theo bên cạnh cô cũng phát hiện .
Điều khiến Hứa Lâm vui mừng nhất là, trong những đồ nội thất thực sự ít đồ .
Để đến đời mỗi một món đều thể bán giá , mà hiện tại đa phần là mười mấy hai mươi đồng, hơn một chút thì mấy chục đồng.
Tóm là vượt quá hàng trăm đồng ở cửa hàng đồ cũ là cực kỳ hiếm.
Mắt Hứa Lâm sáng rực, nhanh chọn xong những đồ nội thất cần, tìm nhân viên bán hàng chỉ cho cô xem, nhờ cô giúp tính giá.
Nhân viên bán hàng ghi chép, theo lượng Hứa Lâm báo , nhịn Hứa Lâm thêm vài .
“Cô mua thế là nhiều quá ?”
“Nhiều ? Vừa mới chuyển nhà, trong nhà chẳng món đồ nội thất nào, những thứ còn lo đủ đây.”
Hứa Lâm vô cùng vô tội oán giận, “Đồ mới đắt quá, liền nghĩ mua chút đồ cũ dùng tạm, nhưng cô xem cái giường kìa!”
Nói Hứa Lâm chỉ một chiếc giường cũ, “Cái đó cũng rách nát quá , dùng tạm cũng cách nào dùng tạm, chỗ cô còn chiếc giường nào khác ?”
“Cái .” Nhân viên bán hàng chiếc giường đó, quả thực rách nát, lúc chiếc giường đó đưa đến vẫn còn nguyên vẹn.
Đây chẳng là thấy hứng thú với chân giường, cô liền lén lút tháo chân giường xuống kiểm tra .
Kết quả đồ thì , chân giường lắp về , liền thành cái bộ dạng quỷ quái như hiện tại.
“Ái chà, đồ nội thất cũ chắc chắn sẽ rách nát một chút , nhưng giường ngủ thì vẫn nên mua đồ mới thì hơn, ai giường cũ từng nào ngủ qua.”
Nhân viên bán hàng đến đây còn run rẩy một cái, cứ nghĩ đến chiếc giường đó thể từng c.h.ế.t qua, chính cô cũng rợn tóc gáy.
Thôi bỏ thôi bỏ , thể nghĩ, càng nghĩ càng đáng sợ.
Cô còn từng tháo chân giường nữa chứ.
“Là cái lý , chỉ là giường mới đắt quá.”
Hứa Lâm mang vẻ mặt xót ruột, trực tiếp chọc nhân viên bán hàng, trong lòng đoán chừng cô gái nhỏ chắc là thực sự đến mua đồ nội thất cũ về tự dùng.
Nghĩ cũng đúng, một cô gái nhỏ thì thể hiểu cái gì chứ.
Cùng lắm là xem mức độ cũ mới, hỏng hóc gì , còn về việc bên trong đồ nội thất giấu đồ , cô gái nhỏ chắc chắn .
Cộng thêm những đồ nội thất nhân viên bán hàng đều kiểm tra qua, ngược sảng khoái báo giá, cuối cùng còn :
“Nhiều đồ nội thất như cô khiêng nổi ? Có cần tìm khiêng đồ nội thất ?”
“Chỗ cô quen ? Một quả thực dễ khiêng.”
Hứa Lâm đôi mắt sáng lấp lánh nhân viên bán hàng, đến mức mặt nhân viên bán hàng cũng đỏ lên, ơi, cô gái quá mất.
Đôi mắt hoa đào đó giống như mang theo móc câu , cũng quá câu nhân , đàn ông nào thể chịu nổi chứ.