Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 408: Mau Tới Người Đi, Hứa Tri Thanh Đánh Người Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:27:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

So ánh mắt g.i.ế.c , Hứa Lâm thật đúng là từng thua bao giờ.

 

Khi ánh mắt cô và Lưu Dục chạm , Lưu Dục cảm thấy như hung thú nhắm tới, ớn lạnh, gã lập tức chột dời tầm mắt .

 

“Hừ, đồng ý thì thôi, như ai thèm góp gạo thổi cơm chung với các .”

 

Lưu Dục ném một câu rẻ tiền, phất tay áo bỏ , thầm ghi hận năm trong lòng.

 

Ăn cơm ở nhà bếp lớn là góp gạo thổi cơm chung bên chỗ Lục Tùng, Lưu Dục suy nghĩ mãi cuối cùng vẫn quyết định tìm Lục Tùng.

 

Chỉ là gã còn về phía Lục Tùng, Lục Tùng bưng bát dậy về phòng, nhân tiện đóng cửa .

 

Ý tứ từ chối thể rõ ràng hơn.

 

Lục Tùng thầm nghĩ tuy đen, nhưng mắt mù, một tên trộm ngày thứ hai dám trộm gà như , ai dính cũng kết cục .

 

Hơn nữa, hôm qua lúc Lưu Dục trả xe đạp, ngay bên cạnh đấy, chiếc xe đạp đó ngã cũng quá t.h.ả.m .

 

Nếu là xe đạp của , đều đ.á.n.h với Lưu Dục một trận.

 

Lưu Dục tức giận hít sâu một , đầu về phòng , cảm thấy hôm nay vứt hết thể diện .

 

Từng một đều thứ gì, đều bắt nạt gã.

 

Không , gã thể chịu đựng sự chèn ép của khác một cách vô cớ, gã tìm Hứa Lâm lý lẽ mới .

 

Sau khi tức giận vòng quanh phòng ba vòng, Lưu Dục dậy về phía Hứa Lâm, lúc Hứa Lâm ăn xong bữa trưa.

 

Đang chuẩn dậy, thấy Lưu Dục tới cô xuống.

 

“Hứa Lâm, , chúng ngoài chuyện chút?” Gã tức giận .

 

gì để chuyện chứ?” Hứa Lâm đặt bát xuống, dậy đ.á.n.h giá Lưu Dục từ xuống , “Anh chuyện gì thì ở đây.”

 

“Không , chúng ngoài .” Lưu Dục gầm gừ.

 

“Anh sủa cái gì ? Muốn phát điên thì cút xa , đừng bẩn mắt .”

 

Hứa Lâm gầm liền trở mặt, xua tay đuổi , “Cút cút cút, mau cút.”

 

Tôn Thi Kỳ và Chu Hương Hương cũng ăn cơm nữa, đầu xem trò vui, họ cũng Lưu Dục đang sủa cái gì?

 

“Cô dám mắng ? Cô là ai ?” Lưu Dục gầm thét, cảm thấy từ khi nhà xảy chuyện, ai cũng thể coi thường gã .

 

“Anh chắc chắn là ai ở đây ?”

 

Hứa Lâm nhướng mày, buồn chằm chằm Lưu Dục, bày bộ dạng đồng ý bây giờ sẽ lớn tiếng ngay.

 

Biểu cảm đó Lưu Dục sợ tỉnh , má ơi, gã thật đúng là dám để Hứa Lâm lớn tiếng ở đây.

 

Khi xác định Hứa Lâm , gã thể tự ầm lên.

 

thực sự chuyện với cô, cô ngoài với .” Lưu Dục c.ắ.n răng kiên trì.

 

gì để với cả, nhất đừng cố chọc giận , nếu sẽ quả ngon để ăn .”

 

Hứa Lâm khởi động cổ tay, cô cảm thấy cần thiết nhắc nhở Lưu Dục cô tỳ khí , thực sự sẽ đ.á.n.h đấy.

 

Lưu Dục chằm chằm mắt Hứa Lâm, trong đôi mắt gần như thể phun lửa, gã rảo bước tiến lên đưa tay định bắt lấy Hứa Lâm.

 

Gã nhất định đưa Hứa Lâm ngoài cho rõ ràng, dám gốc gác của gã, gã sẽ tha cho Hứa Lâm.

 

Chỉ là Lưu Dục ngờ cái bắt tay của xảy chuyện, tay gã còn chạm tới cổ tay Hứa Lâm, Hứa Lâm đ.ấ.m một quyền.

 

Tiếp theo thì đặc sắc , Lưu Dục một trai to cao như , Hứa Lâm đá ngã bằng một cước.

 

Ngay đó Hứa Lâm rảo bước đuổi theo, khi Lưu Dục còn kịp giãy giụa bò dậy, bàn chân nhỏ đá tàn ảnh.

 

Một cước một cước một cước, cước nào cũng trúng mục tiêu, đá cho Lưu Dục kêu gào t.h.ả.m thiết, bộ quá trình sức đ.á.n.h trả.

 

Cuối cùng càng là ôm đầu cuộn tròn thành một cục run lẩy bẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-408-mau-toi-nguoi-di-hua-tri-thanh-danh-nguoi-roi.html.]

 

Tôn Thi Lâm và Chu Hương Hương ở cách gần xem Hứa Lâm đ.á.n.h , hai kinh ngạc đến ngây , dám tin tư thế đ.á.n.h của một cô gái trai như !

 

Một cước là thể đá bay , sức mạnh lớn đến mức nào a.

 

Bọn Ngô Khởi cũng cãi vã nữa, nhao nhao về phía chiến trường của Hứa Lâm và Lưu Dục.

 

Khi thấy Hứa Lâm đơn phương hành hung, Ngô Khởi và Phòng Lộ nửa điểm cũng ngạc nhiên, dường như đây mới là thao tác bình thường của Hứa Lâm.

 

Ngược em nhà họ Trương thì đến ngây , dám tin sức chiến đấu của Hứa Lâm mạnh như .

 

Đặc biệt là Tề Liên Nhi, thấy con cá của đ.á.n.h trong lòng còn khá vui vẻ, thế thì cần lo lắng Hứa Lâm giành cá với ả nữa.

 

Người phụ nữ hung tàn như , đàn ông nào sẽ thích chứ.

 

Không , ả mau bảo vệ con cá của , màng đến việc giả vờ tủi , Tề Liên Nhi chạy chậm một mạch lao tới, chạy hét.

 

“Hứa tri thanh đ.á.n.h , mau tới , Hứa tri thanh đ.á.n.h .”

 

Hứa Lâm: Đứa não tàn ở ?

 

Hứa Lâm dừng chân về phía Tề Liên Nhi đang chạy tới, đôi mắt hoa đào híp đ.á.n.h giá ả từ xuống , cô gái đấy, còn la hét hơn cả các bác gái.

 

Chạy nhanh như , nếu thực sự để ả thuận lợi chạy đến mặt buồn nôn, thì cô là Hứa Lâm ,

 

Hứa Lâm hai lời một cái gai đất xuất hiện chân Tề Liên Nhi, Tề Liên Nhi đang la hét chuyên tâm, cơ thể mất trọng tâm lao về phía mặt đất.

 

“Ô, điểm thanh niên trí thức của chúng thêm một kẻ thích ngã sấp mặt .”

 

Lưu Phán Đệ bưng bát , chút ý định tiến lên khuyên can nào.

 

“Tư thế ngã của ả hơn Tần Phương nhiều, Tần Phương thường là ch.ó gặm bùn, cô xem , ả còn tạo dáng hoa lan chỉ nữa kìa.”

 

Trần Chiêu Đệ chỉ về hướng Tề Liên Nhi nhỏ giọng , hai mắt sáng rực, thích hóng hớt.

 

“Các cô khuyên can ?” Trương Cường nhịn hỏi, bản ý định dậy.

 

“Khuyên chứ, lát nữa hẵng , cứ để Hứa tri thanh đ.á.n.h một lúc , mau ăn , còn mấy miếng là ăn xong .”

 

Lưu Phán Đệ nhanh ch.óng và cơm miệng, m.ô.n.g cũng nhấc lên một cái.

 

Triệu Thanh và Triệu Nam , hai cũng đẩy nhanh tốc độ ăn cơm.

 

Thấy Tề Liên Nhi ngã, Phòng Lộ và em nhà họ Trương vội vàng chạy tới đưa sự quan tâm, Hứa Lâm thấy vô vị, xoay tiếp tục đá Lưu Dục.

 

Còn việc ngoài chuyện, Hứa Lâm bày tỏ tâm trạng rảnh rỗi đó, cô ai cũng ngoài chuyện .

 

Lưu Dục đ.á.n.h lúc đặc biệt hy vọng tới khuyên can, ít nhất cũng kéo Hứa Lâm .

 

Không thấy Hứa Lâm một cước một cước một cước, đá đau ?

 

Đáng tiếc gã cảm thấy đợi cả một thế kỷ, cũng đợi tới, ngược thấy tiếng la hét của Tề Liên Nhi.

 

đó chỉ la hét, cũng chạy nhanh tới can ngăn.

 

Gã còn Tề Liên Nhi ngã sấp mặt một cái năm vóc sát đất, đang tiếp nhận sự quan tâm của bầy cá.

 

Ngô Khởi chống nạnh nhà bếp lớn, tức đến mức phồng mang trợn má, là nấu cơm tiếp, can ngăn đây?

 

Thôi bỏ , vẫn là can ngăn , ai bảo là đội trưởng chứ.

 

Chuyện nếu ầm đến chỗ đại đội trưởng, sẽ tỏ vô dụng.

 

Ngô Khởi nén giận sải bước ngang qua bốn Tề Liên Nhi, thấy Tề Liên Nhi ngay cả lòng bàn tay cũng trầy xước, còn ở đó lóc t.h.ả.m thiết, lập tức thấy phiền phức.

 

“Hứa tri thanh, đừng đ.á.n.h nữa, chuyện gì chúng từ từ , đ.á.n.h đúng.”

 

Ngô Khởi khuyên, tới tiếng tới , chỉ là lời Hứa Lâm vui, cái gì gọi là đ.á.n.h đúng?

 

Cô đ.á.n.h là ?

 

 

Loading...