Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 439: Thần Binh Thiên Giáng (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:29:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Đắc Thủy là một tên lưu manh lão làng, nhận tin tức nhanh. Khi tin một lượng lớn quân nhân tiến Xuân Thành, gã chuyện lớn .

 

Bản gã từng những gì, gã là rõ nhất. Phản ứng đầu tiên của Lưu Đắc Thủy là bỏ trốn.

 

gã chạy thì già ?

 

Mẹ già bây giờ thể rời xa chăm sóc .

 

Không chạy ư? Nếu gã bắt, già cũng chẳng ai chăm sóc, hơn nữa gã bắt , già sẽ trở thành nhà của tội phạm.

 

Chỉ cần gã một ngày quy án thì thể tuyên án, cùng lắm chỉ đồn là tội phạm bỏ trốn.

 

Nghĩ nghĩ , Lưu Đắc Thủy quyết định trốn.

 

Phía nhà gã là đường quốc lộ, bỏ trốn cũng thuận tiện.

 

Lưu Đắc Thủy vội vàng lôi hết tiền tiết kiệm nhét túi, mang bao nhiêu bấy nhiêu.

 

Lưu Đắc Thủy còn thu dọn xong hành lý, trong sân vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất. Tuy khẽ, nhưng Lưu Đắc Thủy vẫn thấy.

 

Ngay đó, cổng viện mở .

 

Lưu Đắc Thủy tiếng mở cửa đại sự , đây là đến bắt gã .

 

Chẳng màng nhét tiếp hành lý, gã vớ lấy cái túi đựng tiền lao ngoài. Vừa lao khỏi cửa phòng, gã ăn ngay một cú đá giữa n.g.ự.c.

 

Lưu Đắc Thủy đá bay ngược , ngã huỵch xuống đất, tại chỗ biểu diễn một màn phun m.á.u mồm.

 

Cú đá cũng Lưu Đắc Thủy tỉnh mộng, khiến gã hiểu rằng những ngày tháng của gã chấm dứt.

 

Sau đó, Lưu Đắc Thủy áp giải khỏi nhà. Đồng thời, nhà gã và nhà hàng xóm cũng canh gác nghiêm ngặt.

 

Trong tài liệu Hứa Lâm cung cấp ghi rõ, nhà hàng xóm của Lưu Đắc Thủy là một căn viện trống, những bảo vật mà Lưu Đắc Thủy cướp bao năm qua đều giấu trong căn viện đó.

 

Những bảo vật đó đương nhiên thể để khác khuân .

 

Phải nộp quốc khố!

 

Trước khi áp giải lên xe quân sự, Lưu Đắc Thủy ngoái đầu căn nhà cũ của một nữa, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, âm thầm từ biệt già.

 

Cả cuộc đời gã... Lưu Đắc Thủy thở dài một tiếng. Thôi bỏ , đ.á.n.h giá nữa, chẳng gì đáng để đ.á.n.h giá cả, gã từng việc nào.

 

Một kẻ từng việc như gã, còn thể trông cậy ai đối xử t.ử tế với già của gã đây?

 

Vương Trị bắt ngay giường của nhân tình. Lúc bắt, vẻ mặt của Vương Trị vẫn còn ngơ ngác.

 

Tình huống gì thế , tại bắt gã? Có gã là ai ?

 

“Các là ai? Tại bắt ? Các là ai ?” Vương Trị lớn tiếng chất vấn, sức vùng vẫy.

 

Kết quả của việc vùng vẫy là gã ăn ngay hai cú đ.ấ.m trời giáng. Một lính trong đó lạnh đáp:

 

“Ông là Vương Trị, xưởng trưởng xưởng dệt bông.”

 

Hả? Vương Trị sững sờ, bắt nhầm , thật sự là đến bắt gã ?

 

Chuyện ! Vương Trị đảo mắt, trong lòng đại sự , chắc chắn là cuốn sổ sách trộm ở chỗ gã nộp lên .

 

Những bắt gã để xét xử. Không , , gã thể bắt, gã lớn tiếng hét lên:

 

em họ của Hoàng Cảnh Thiên, các bắt . Nếu các dám bắt , Hoàng Cảnh Thiên sẽ tha cho các .”

 

“Hoàng Cảnh Thiên cũng bắt .” Anh lính bình thản đáp, động tác tay hề chậm nửa nhịp, trói Vương Trị một cách chắc chắn.

 

Tất nhiên, cô nhân tình bé nhỏ của Vương Trị cũng tha, cũng đưa .

 

Chẳng mấy chốc, Vương Trị và cô nhân tình nhỏ áp giải lên xe. Cùng bắt với bọn chúng còn các cán bộ khác của xưởng dệt bông và những cô nhân tình khác của Vương Trị.

 

là đếm sót một ai, chỉ cần từng việc thì đều tên trong danh sách, một kẻ cũng đừng hòng chạy thoát.

 

Từ xưởng trưởng đến công nhân, từ bảo vệ đến hậu cần, nhét đầy ắp cả thùng xe phía .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-439-than-binh-thien-giang-2.html.]

Khi tin Hoàng Cảnh Thiên cũng bắt, Vương Trị tiêu đời , đời còn ai thể cứu gã nữa.

 

Vương Trị mềm nhũn , bẹp xe, kéo thế nào cũng lên. Những khác đương nhiên cũng hiểu bọn họ tiêu đời .

 

Có kẻ bình thường hưởng lợi còn vẻ đây, bây giờ cũng hận lây sang Vương Trị, cảm thấy nếu Vương Trị, gã chắc chắn sẽ bước con đường lối thoát .

 

Thế là xổm xe bắt đầu c.h.ử.i rủa Vương Trị, c.h.ử.i Vương Trị là đồ tồi tệ, c.h.ử.i Vương Trị là đồ hại , c.h.ử.i Vương Trị...

 

Thôi , tất cả đều là của Vương Trị, bọn họ . Vương Trị c.h.ử.i đến mức mặt mày xanh lét.

 

thừa nhận tất cả đều là của gã , gã cũng vô tội .

 

Vương Trị tức giận cũng bắt đầu c.h.ử.i . Chẳng mấy chốc, xe vang lên một tràng c.h.ử.i rủa ầm ĩ, cho đến khi các lính đen mặt bước lên, bọn chúng mới chịu ngoan ngoãn.

 

Bên phía xưởng cơ khí là náo nhiệt nhất. Xưởng trưởng Chu Quang Huy là con rể nhà họ Hoàng, ỷ thế lực của nhà họ Hoàng mà ít chuyện ác.

 

Kỹ thuật và thiết của xưởng cơ khí gã đều dám bán ngoài, tham ô càng là chuyện như cơm bữa.

 

Chu Quang Huy một điểm , đó là gã b.a.o n.u.ô.i nhân tình. Không , mà là gã dám.

 

Ít nhất là khi nhà họ Hoàng đang ở thời kỳ đỉnh cao, gã dám. Gã rõ, nếu gã dám với con gái nhà họ Hoàng, gã sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t.

 

Bởi vì Hoàng Hữu vốn chẳng thứ gì, chỉ cần cô của gã chịu chút ủy khuất, Hoàng Hữu dám xách d.a.o đến tận cửa tìm gã chuyện.

 

, Chu Quang Huy bắt ngay tại nhà. Cùng bắt còn vợ và các con của gã.

 

Cả nhà xổm xếp hàng ngay ngắn bên , lúc Chu Quang Huy mới bắt đầu hoảng sợ.

 

điều khiến gã hoảng sợ hơn là trong xưởng chỉ gia đình gã bắt. Khi từng từng một lôi , Chu Quang Huy những việc gã từng đều bới móc hết . Những bắt một ai là vô tội cả.

 

Chu Quang Huy tuyệt vọng nhắm mắt , rơi những giọt nước mắt hối hận.

 

vợ con của Chu Quang Huy vẫn rõ tình hình, vẫn còn kiêu ngạo c.h.ử.i bới, lớn tiếng đe dọa sẽ cho những kẻ bắt bọn họ tay.

 

Những lời đe dọa đó khiến Chu Quang Huy chỉ bịt miệng cho bọn họ c.h.ế.t ngạt.

 

Những cuộc vây bắt tương tự vẫn đang diễn , bọn họ chỉ là sự khởi đầu.

 

Nơi động tĩnh lớn nhất kể đến khu đại viện Xuân Thành. Tiếng s.ú.n.g nổ liên hồi bên đó, sự phản kháng kịch liệt đến mức nào.

 

Khi tiếng s.ú.n.g vang lên, Vương Minh Lượng vẫn đang suy nghĩ xem thế nào để xông ngoài gia nhập đội ngũ bắt .

 

Cậu còn kịp nghĩ cách, trong sân vang lên tiếng "bịch", ngay đó trong tầm mắt của Vương Minh Lượng xuất hiện thêm một bóng .

 

Người đến ai khác, chính là Hoàng Cảnh Đào trốn thoát.

 

Hoàng Cảnh Đào cũng ngờ trong căn viện hoang mà gã chọn , hơn nữa còn là một đàn ông quen .

 

thể trốn trong căn viện hoang một đêm như thế , hẳn là cùng hội cùng thuyền.

 

Thế là Hoàng Cảnh Đào cẩn thận hỏi: “Anh cũng bọn họ truy bắt ?”

 

Từ "truy bắt" dùng thật đấy. Vương Minh Lượng hiểu ngay, đây là một kẻ truy đuổi đến bước đường cùng.

 

Tốt, ! Vương Minh Lượng cảm thấy vận may của thực sự quá tuyệt vời, để gặp kẻ tự chui đầu lưới.

 

Bây giờ cơ hội lập công , tự dâng mỡ đến miệng mèo, tuyệt đối thể thả .

 

Thế là Vương Minh Lượng những động tác phòng nhỏ, tỏ vẻ cảnh giác hỏi: “Anh đến bắt ?”

 

Ái chà, câu , Hoàng Cảnh Đào thở phào nhẹ nhõm, hóa đúng là cùng hội cùng thuyền.

 

Gã yếu ớt tựa tường thở dốc vài , lúc mới nhỏ: “ là Hoàng Cảnh Đào.”

 

Hoàng Cảnh Đào là ai Vương Minh Lượng rõ, nhưng thể xưng tên trong cảnh , chắc chắn là một con cá lớn.

 

Trong bóng tối, khóe miệng Vương Minh Lượng nhếch lên rộng hơn một chút. Cậu vẫn tham gia hành động vây bắt đấy chứ, công lao đúng là tự dâng đến tận cửa.

 

Đã tự dâng đến cửa , thì Vương Minh Lượng sẽ khách sáo .

 

Vương Minh Lượng giả vờ thở phào nhẹ nhõm : “Hóa , nãy sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

 

Loading...