Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 550: Cần giúp đỡ không?

Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:39:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Lâm lấy t.h.u.ố.c trị thương và t.h.u.ố.c tiêu viêm đặt bên cạnh thùng xe, nhắc nhở: “Đây là t.h.u.ố.c trị thương và t.h.u.ố.c tiêu viêm, thương tiên mỗi uống một viên để cấp cứu.”

 

“Cảm ơn, cảm ơn.”

 

Giọng của Hứa Lâm dứt, bình sứ bắt đầu di chuyển, tiếng cảm ơn cũng lượt vang lên.

 

Đợi đến khi bọn họ đều uống t.h.u.ố.c viên xong, Hứa Lâm lấy Thần Hành Phù dán lên xe tải, Vân Dao hỏi: “Tay lái của cô thế nào?”

 

“Cũng tạm, giỏi hơn bình thường một chút.” Vân Dao bất đắc dĩ nhún vai .

 

Các nam giới ở đây thương ở chân thì cũng thương ở tay, nếu thì cả tay và chân đều thương.

 

Vân Dao coi như là thương nhẹ nhất trong những thương binh , cũng là nhận sự bảo vệ nhiều nhất từ những khác, lúc mới do cô lái xe.

 

Hứa Lâm đẩy chiếc xe máy bụi cỏ ven đường, với Vân Dao: “Lên xe, tiếp theo sẽ lái xe.”

 

“Cô?” Vân Dao chiếc xe máy, chần chừ một chút lên xe, nhường vị trí lái.

 

Hứa Lâm khởi động xe, mượn sự che chắn của cỏ dại thu chiếc xe máy gian, đó đạp mạnh chân ga, chiếc xe tải lao v.út mấy mét.

 

Ngay đó xe truyền đến tiếng la hét, đúng , tiếng la hét.

 

May mà tiếng la hét nhanh ch.óng biến mất, tốc độ của Hứa Lâm cũng giảm chút nào.

 

Giảm là thể nào giảm , đám Vân Dao thế coi như là chậm , nếu gặp Hứa Lâm, bọn họ thể nào đến điểm tập kết đúng thời gian quy định.

 

Bây giờ gặp Hứa Lâm, thì thành vấn đề, tốc độ của Hứa Lâm thật sự dạng .

 

Vân Dao cảnh vật lùi nhanh ch.óng, dám tin đây là chiếc xe tải mà cô từng lái, tốc độ xe tải thật sự thể đạt ?

 

Nếu thể tiếp tục giữ tốc độ , chắc hẳn thể đến điểm tập kết đúng thời gian yêu cầu.

 

Nghĩ như , trong lòng Vân Dao thở phào nhẹ nhõm.

 

Chỉ là Vân Dao hề , lâu khi xe của bọn họ rời , mấy chiếc xe vũ trang chạy tới.

 

Những đó dừng xe kiểm tra một hồi, cuối cùng ánh mắt rơi bãi cỏ xe máy đè rạp.

 

Nhìn từ dấu vết, xe máy chắc hẳn là đ.â.m qua đó, nhưng bọn chúng phát hiện dấu vết phanh gấp, điều kỳ lạ.

 

Chẳng lẽ xe máy đang chạy với tốc độ cao thì rẽ ngoặt qua đó?

 

Thế cũng đúng mà?

 

Một đám đó thảo luận một hồi, cũng đưa kết luận, cuối cùng quyết định vẫn tiếp tục đuổi theo.

 

Dọc đường bọn chúng phát hiện ít dấu vết, hơn nữa những chiếc xe bọn chúng phái đó đều biến mất con đường .

 

Điều khiến bọn chúng phớt lờ cũng khó.

 

Có lẽ đuổi đến tận cùng sẽ phát hiện vấn đề.

 

Rất nhanh một đám ùa lên xe, mấy chiếc ô tô tiếp tục tiến lên.

 

Chỉ là bọn chúng ngờ rằng, tốc độ xe của Hứa Lâm nhanh như , nhanh đến mức khiến thể tưởng tượng nổi.

 

Bọn chúng đuổi kịp, khó, quá khó, đó là cái khó đến mức ngay cả khói xả cũng ngửi thấy.

 

Trong nhà máy bỏ hoang, Phùng Quyên ẩn nấp trong bóng tối bay tới bay lui, thỉnh thoảng quan sát những tụ tập tới.

 

Những ánh mắt trong sáng, thái độ tản mạn, giống như đang chạy trốn, mà giống như đang du xuân.

 

thì vẻ mặt sốt ruột, thỉnh thoảng lối , nếu thì liên tục đồng hồ, hy vọng thời gian trôi qua nhanh một chút.

 

Bọn họ bây giờ đang chạy trốn, đợi ở đây càng lâu, càng nguy hiểm.

 

Còn thì vẻ mặt tinh ranh, cũng đang xem thời gian, chỉ là sự toan tính nơi đáy mắt giấu .

 

Phùng Quyên càng thấy trốn trong căn phòng hoang vắng nghịch đài phát thanh, truyền tin tức ngoài.

 

Đáng tiếc, Phùng Quyên ở đây, đài phát thanh vẫn luôn trong trạng thái rè rè, truyền tin tức ngoài, đó là điều thể nào.

 

Càng tụm năm tụm ba nhỏ giọng chuyện, hỏi khi nào thể lên đường.

 

Bọn họ đông tụ tập ở đây quá gây chú ý, thời gian chờ đợi chi bằng mau ch.óng rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-550-can-giup-do-khong.html.]

 

Hơn nữa đông , mục tiêu cũng lớn, liệu trốn đến biên giới tóm ?

 

Đông thì nhiều vấn đề, vấn đề nhiều thì áp lực công việc của đám Lâm Chiếu càng lớn.

 

Lâm Chiếu ngừng giải thích với , bọn họ rời đường bộ, mà đường hàng , ngặt nỗi ai tin.

 

Muốn đường hàng , thì máy bay chứ, bọn họ ở đây hơn một trăm , nhiều máy bay như ?

 

Hơn nữa đảm bảo máy bay là thể an , rằng máy bay bay cần báo cáo, bọn họ thể lấy tuyến đường báo cáo ?

 

Nếu lấy , bay trung chính là bia ngắm sống, đây là hành vi tìm c.h.ế.t mà.

 

Mắt thấy thời gian ngày càng đến gần, cách đến thời gian tập hợp cuối cùng chỉ còn vài phút, tiếng cãi vã cũng ngày càng nghiêm trọng.

 

lúc , Hứa Lâm lái xe lao nhà máy bỏ hoang, khi Lâm Chiếu thấy Hứa Lâm, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Dường như chỉ cần Hứa Lâm, thì vấn đề gì mà Hứa Lâm giải quyết .

 

Thực tế cũng đúng là như .

 

Hứa Lâm dừng xe, đám đông đang tụ tập , ánh mắt lướt nhanh qua khuôn mặt .

 

Ở nơi thấy, bàn tay nhỏ bé của Hứa Lâm cũng đang thoăn thoắt bấm đốt ngón tay, cô đưa những rời suôn sẻ, việc đầu tiên là lôi cổ nội gián .

 

Nhìn một cái Hứa Lâm cũng kinh ngạc, đừng chứ, bên trong thật sự trộn nội gián, ngoài nội gián còn những kẻ ý chí kiên định.

 

Đang d.a.o động giữa việc và ở.

 

Càng những đứa trẻ nhà ép về nước, tất nhiên , bộ phận đó đều là trẻ em.

 

Bố về nước, đương nhiên nỡ để con cái ở .

 

Suy nghĩ của bọn họ Hứa Lâm thể hiểu .

 

Nội gián , hắc hắc, Hứa Lâm bụng đến mức đưa bọn chúng lên máy bay , là?

 

Ngay lúc Hứa Lâm chuẩn vạch trần nội gián, bên tai truyền đến giọng của Phùng Quyên.

 

“Chủ nhân, trong căn nhà nát đằng còn giấu một con cá, đối phương vẫn luôn cố gắng dùng đài phát thanh truyền tin tức ngoài, bắt gã ?”

 

Hứa Lâm nhướng mày, trong lòng tự vỗ trán một cái, cô quên mất Phùng Quyên.

 

Bây giờ mặt trời lên cao, Phùng Quyên tiện hoạt động, nhiều nữa, vẫn nên thu Phùng Quyên .

 

“Đồng chí Hứa, chúng bây giờ xuất phát ?” Lâm Chiếu hỏi.

 

“Chuẩn xuất phát, các điểm danh quân .” Hứa Lâm bước nhanh về phía căn nhà cũ nát .

 

Lâm Chiếu thấy động tác của Hứa Lâm thì sững sờ một giây, nhanh phản ứng , bảo em điểm danh, theo.

 

Lúc bọn họ đến nơi, liền thấy một đàn ông trung niên mồ hôi nhễ nhại đang loay hoay với đài phát thanh, sốt ruột đến mức môi trắng bệch.

 

Sắp đến giờ xuất phát , đài phát thanh của gã vẫn sửa xong, điều khiến Hàn Chính tuyệt vọng.

 

Chẳng lẽ gã mang theo đài phát thanh cùng ?

 

điều phù hợp với nhiệm vụ gã nhận mà.

 

Hàn Chính càng sốt ruột, càng dễ mắc sai lầm, ngay cả đám Hứa Lâm và Lâm Chiếu bước , gã cũng phát hiện điều bất thường.

 

Cho đến khi Lâm Chiếu lên tiếng, Hàn Chính mới phát hiện đến gần.

 

“Cần giúp đỡ ?” Lâm Chiếu bên cạnh Hàn Chính, âm hiểm hỏi.

 

Đài phát thanh nhỏ như , sản phẩm mới nhất của bọn Mỹ, chắc chắn là gián điệp do bọn Mỹ phái tới.

 

Đây là tóm gọn bọn họ một mẻ đây mà.

 

Không chỉ Lâm Chiếu , những khác cũng , trong lòng trong mắt chất đầy sự phẫn nộ.

 

Bọn họ thể trốn ngoài dễ dàng gì, nếu bắt về, còn mạng ?

 

Hàn Chính đây là hại c.h.ế.t mà.

 

 

Loading...