Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 624: Vấn Đề Này Còn Cần Phải Hỏi Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:42:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tao cảm thấy bầu khí ở huyện thành đúng lắm, chuyến hàng bắt buộc theo đường của ông bác Lưu.”

 

Đao ca xong liền xoay trong nhà. Bắt gặp ánh mắt khó hiểu của những khác, Đao ca đành tiếp tục giải thích.

 

“Con đường của chúng an . Tụi mày cũng hai hàng nguy hiểm cỡ nào, suýt chút nữa nhân viên chấp pháp tóm gọn tại trận.

 

Lần lượng hàng lớn, lỡ như xảy chuyện, tất cả chúng đều ăn hết gói mang , bắt buộc cẩn trọng một chút.”

 

Những khác Đao ca giải thích như đều gật đầu tán thành. Hai quả thực quá nguy hiểm, vì thế mà còn tổn thất mất mấy em.

 

Hàng nếu xảy chuyện, hậu quả là thứ bọn chúng đối mặt.

 

Lỡ may chẳng những kiếm tiền, mà còn lỗ sạch vốn liếng.

 

Đã là kẻ sống kiếp l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao, chẳng mấy ai cam tâm chịu lỗ vốn cả.

 

Hứa Lâm bọn chúng thảo luận, ánh mắt đảo quanh đ.á.n.h giá, nhanh tìm thấy một đống rương giấu ở sương phòng phía đông.

 

Tuy mở rương xem, nhưng Hứa Lâm thể từ bảo khí tỏa trong rương, đó đều là đồ .

 

Hứa Lâm đếm thử, trọn vẹn ba mươi tám cái rương lớn. Còn bên trong đựng bao nhiêu đồ , mở rương mới .

 

Đám cũng lợi hại thật, thể vơ vét nhiều đồ đến thế.

 

Nghe ý của bọn chúng, những món đồ đều định tuồn nước ngoài bán. Hừ, đúng là một lũ ch.ó má cần tiền cần mạng.

 

Rất nhiều đồ của Long Quốc đều đám ch.ó má bán rẻ ngoài.

 

Hứa Lâm chằm chằm mặt Đao ca bấm đốt ngón tay tính toán. Cô tính xem Đao ca còn bao nhiêu bí mật.

 

Nếu chỉ hàng mắt , thì tiễn gã Cục Chấp pháp. Kết quả tính thì , tính mới giật .

 

Chà chà, tên Đao ca là một kẻ tàn nhẫn, tay dính ít mạng , hơn nữa quan hệ của gã với của Ủy ban Tư tưởng cũng cạn.

 

Mượn tay Ủy ban Tư tưởng, gã cướp đoạt ít đồ . Những năm qua Đao ca tuồn ít đồ nước ngoài.

 

Ngoài việc bán nước ngoài, gã còn giấu một lô, ngoài còn một lô nữa đem biếu cho kẻ lưng.

 

Lô hàng đem biếu giấu ở thì Đao ca . Hứa Lâm híp mắt , cô mượn tay Đao ca để tìm lô hàng đó.

 

Chỉ riêng một Đao ca hiếu kính kẻ đó 60 rương lớn, cộng thêm những khác hiếu kính nữa, hàng trong tay kẻ Đao ca chắc chắn hề ít.

 

Đều là của cải bất nghĩa, rơi tay kẻ đó, ha hả, chuyện đó là thể nào xảy .

 

Hứa Lâm tính xong Đao ca tính đến những khác. Chuyện gì thể khiến một phát điên?

 

Đương nhiên là khiến gã biến thành kẻ khố rách áo ôm. Một kẻ đang ôm khoản tiền khổng lồ, đột nhiên một ngày biến thành kẻ trắng tay, thử hỏi ai thể chấp nhận .

 

Không chấp nhận , sẽ nghĩ cách kiếm tiền. Rõ ràng chỗ đó một kho báu, thể bỏ qua.

 

Đương nhiên, quan trọng nhất là Đao ca trời sinh tính phản trắc. Trên Đao ca, Hứa Lâm thấy hai chữ trung thành.

 

Một Đao ca nghèo rớt mùng tơi chắc chắn sẽ nhắm chủ t.ử lưng .

 

Hứa Lâm giơ tay rắc một nắm t.h.u.ố.c mê, đ.á.n.h gục bộ mấy kẻ trong phòng, đó vung tay thu sạch bảo bối trong cái sân .

 

Không chỉ vơ vét bảo bối, mà ngay cả tiền mặt bọn chúng giấu trong sân cũng cô cuỗm sạch.

 

Làm xong những việc , Hứa Lâm nhanh ch.óng rút lui, đến quê của Đao ca . Đao ca là một gã độc lâu năm, vợ đàng hoàng thì lấy một , nhưng tình nhân thì ít.

 

Cho nên trong nhà Đao ca chẳng ai, cực kỳ thuận tiện cho Hứa Lâm hành động. Hứa Lâm chẳng tốn chút sức lực nào dọn sạch sành sanh nhà Đao ca.

 

Phàm là thứ gì chút giá trị đều chừa cho Đao ca.

 

Tiếp đó Hứa Lâm ghé thăm nơi ở của đám Tiểu Ngũ, vơ vét bộ tiền bạc và bảo bối bọn chúng giấu giếm, sót một món nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-624-van-de-nay-con-can-phai-hoi-sao.html.]

 

Làm xong những việc là hơn năm giờ chiều. Hứa Lâm xem giờ thấy còn sớm nữa, cũng ý định thăm bạn bè, liền đạp xe về.

 

Còn về Thời Tuyên, Thời Tuyên là ai cơ chứ, Hứa Lâm ném Thời Tuyên đầu từ lâu .

 

Về đến Đại đội Vương Trang, còn tới điểm thanh niên trí thức, Hứa Lâm thấy Đại đội trưởng sắc mặt cho lắm.

 

Nghe thấy tiếng chuông xe, Đại đội trưởng liếc thấy Hứa Lâm đạp xe tới, lập tức tiến lên quan tâm hỏi:

 

“Lâm Lâm, cháu ?”

 

“Cháu huyện thành, chú tìm cháu việc ?” Hứa Lâm hỏi.

 

“Ừ.” Vương Phát Tài chút bực dọc : “Chú nhận điện thoại của Chủ nhiệm Hợp tác xã Cung tiêu công xã.

 

Cái tên Chủ nhiệm Tần đó bóng gió nhắc nhở chú, bảo chú đừng khó một tiểu tri thanh. Cháu xem, đó là tiểu tri thanh ?”

 

“Ây dô, thế mà cũng chọc tức chú . Dù cũng cùng một hệ thống, chú sợ ông gì. Dù đến lúc thanh toán cuối cùng ông cũng chạy thoát .”

 

Hứa Lâm tỏ vẻ bận tâm đáp một câu, khiến hai mắt Vương Phát Tài sáng rực lên, nhỏ giọng hỏi: “Cái tên Chủ nhiệm Tần đó là quan hệ của nhà họ Thời ?”

 

“Chú cảm thấy Thời Tuyên dám kể tình hình bên cho nhà họ Thời ?” Hứa Lâm hỏi ngược .

 

Vương Phát Tài suy nghĩ một lát, vỗ đùi cái đét, ngộ . Đừng chứ, Thời Tuyên chỉ cần ngốc thì chắc chắn sẽ kinh động đến nhà họ Thời.

 

Nhà họ Thời dù cũng là thế lực quân đội, cưng chiều con cái đến mấy cũng thể cưng chiều đến mức ngay cả cũng chứ.

 

Nếu bọn họ thực sự như , thế thì còn đưa về nông thôn gì? Trực tiếp giữ thành phố đại tiểu thư ?

 

Hơn nữa bản Thời Tuyên cũng chột , chắc chắn dám quá nhiều với nhà họ Thời.

 

Sau khi Vương Phát Tài nghĩ thông suốt, sắc mặt càng khó coi hơn. Ông ngờ Chủ nhiệm Tần cũng vấn đề, gã đó quản lý một bộ phận quan trọng như Hợp tác xã Cung tiêu cơ mà.

 

Hợp tác xã Cung tiêu gì khác, lượng hàng thu xuất chắc chắn hề ít. Nếu mượn đội xe của Hợp tác xã Cung tiêu để chút chuyện gì đó, thì!

 

Vương Phát Tài nghĩ đến điểm sắc mặt biến đổi, nhỏ giọng hỏi: “Cháu xem bọn chúng lợi dụng đội xe của Hợp tác xã Cung tiêu để chuyện mờ ám ?”

 

“Vấn đề còn cần hỏi ?” Hứa Lâm khiếp sợ Vương Phát Tài, chú Vương của cô sẽ ngây thơ như chứ.

 

Thời buổi đội xe nào mà trong tay việc thêm?

 

Thứ kiếm nhiều tiền nhất của tài xế là tiền lương, mà là hàng lậu.

 

Nếu thì mấy tài xế chịu chạy đường dài. Phải thời buổi chạy đường dài dễ xảy tai nạn.

 

Gặp cướp xe, ác bá thôn làng là chuyện quá đỗi bình thường.

 

Vương Phát Tài tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y, chỉ hận phát hiện quá muộn. Tên Chủ nhiệm Tần đó ẩn nấp sâu thật, mấy thanh trừng đều phát hiện gã.

 

“Liên lạc đơn tuyến gì đó là đáng ghét nhất.” Vương Phát Tài căm phẫn mắng một câu.

 

Hứa Lâm mà buồn . Liên lạc đơn tuyến quả thực đáng ghét, tóm gọn một mẻ quá khó.

 

động tĩnh của đám Thời Tuyên lớn, mạng lưới quan hệ cần huy động vẫn rộng, thế chẳng nhảy một tên Chủ nhiệm Tần .

 

Ai thể ngờ bưng bát cơm sắt thơm ngon như , mà những chuyện bằng cầm thú.

 

Nhìn thấy Hứa Lâm vội nóng, bực giận, tâm thái bình hòa như , Vương Phát Tài cũng bái phục.

 

An ủi Vương Phát Tài vài câu, đuổi Vương Phát Tài , Hứa Lâm lúc mới đạp xe về điểm thanh niên trí thức.

 

Hứa Lâm về tính là sớm, Thời Tuyên về đến nơi . Nhìn sắc mặt của Thời Tuyên, ví tiền của ả chắc là hữu kinh vô hiểm mà lấy .

 

Chỉ là tên hai ngón vận khí cho lắm, trộm nên trộm, thấy thứ nên , diệt khẩu .

 

 

Loading...