Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 630: Phá Phòng
Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:43:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Thời Tuyên đưa , Hứa Lâm đến mặt Bàng Hùng. Bắt gặp ánh mắt căm hận của Bàng Hùng, Hứa Lâm .
“Bàng Hùng, gã xem gã mưu đồ cái gì chứ? Gã là Long Quốc chính gốc, tổ tiên còn xuất bần nông.
Thân phận trong sạch như gã cần, gã cứ nhất quyết một con ch.ó! Làm ch.ó thì thôi , còn bôi nhọ tổ tông, khiến tổ tông suối vàng ma cũng ngóc đầu lên .
Chậc chậc, gã a chính là tội nhân của nhà họ Bàng các . Cha gã, chị em gã, cô dì chú bác của gã nhắc tới gã, đều lấy gã nỗi nhục!”
Bàng Hùng căm hận trừng mắt Hứa Lâm một lời. Gã những gì Hứa Lâm đều là sự thật, nhưng vì , trời tru đất diệt.
Gã chỉ bản sống hơn một chút, gã gì chứ?
Bàng Hùng cho rằng , là ở cái thế đạo , là ở nhà họ Bàng.
Ai bảo nhà họ Bàng đông , gia cảnh bần hàn, thể cung cấp cho gã cuộc sống hơn?
Nhìn biểu cảm hối cải đó của Bàng Hùng, Hứa Lâm lắc đầu liên tục. Có một a, chính là tâm cao hơn trời, mạng mỏng như giấy.
Hứa Lâm lãng phí thời gian kẻ ích kỷ , cô vẫn nên xem lão già khốn kiếp Takahashi thì hơn.
“Takahashi, ngờ chúng gặp , còn gặp trong cảnh .” Hứa Lâm chắp tay lưng, Takahashi .
“Ông xem ông nghĩ quẩn như , ngày tháng sống, cứ nhất quyết điều xuống huyện Thanh Sơn.
Ông huyện Thanh Sơn là khu vực cấm của đặc vụ địch ?”
Câu hỏi chân thành đó khiến Takahashi nghẹn họng. Khu vực cấm của đặc vụ địch cái quái gì chứ, đây là lời do ai ?
“Takahashi Ichiro, đích tôn trưởng t.ử của gia tộc Takahashi, mà vùng ở Long Quốc nhiều năm như . Chậc chậc, ông xem ông mưu đồ cái gì chứ?
Nếu ông đến Long Quốc vùng, ông bây giờ là đại gia của gia tộc Takahashi, nắm giữ thứ của gia tộc Takahashi.
Là thừa kế hợp pháp thứ nhất của gia tộc Takahashi.
Ông a, rời khỏi gia tộc Takahashi, ông chẳng là cái thá gì cả, chuẩn xác là một pháo hôi.”
Hứa Lâm xong lắc đầu liên tục, biểu cảm cực kỳ ghét bỏ, nhưng trong lòng ghi thêm một cái tên cuốn sổ nhỏ: Gia tộc Takahashi.
Thực lực của gia tộc tính là mạnh mẽ, ít nhất lúc Hứa Lâm gây chuyện ở Đảo quốc hề chú ý tới gia tộc .
Đợi đến Đảo quốc, cô sẽ đến nhà họ Takahashi xem thử. Có một món nợ a, sợ muộn.
Hứa Lâm mỉa mai khiến Takahashi ngũ vị tạp trần, tâm trạng phức tạp tột độ, biểu cảm mặt biến ảo khôn lường.
Takahashi Thời Tuyên, sẽ phá phòng nhanh như . Thế là ánh mắt Hứa Lâm rơi xuống Lưu Hỉ.
Cái tên Lưu Hỉ chính là một tên Hán gian, Hứa Lâm khinh thường nhất là loại , cho nên chẳng gì để cả.
Hứa Lâm chỉ thẳng Lưu Hỉ mắng: “Cái lão già khốn kiếp , lão tưởng giấu kỹ ?
Xì, cái lão già khốn kiếp nhà lão, cái lão già c.h.ế.t tiệt nhà lão, đúng là uổng phí cơ hội của lão.
Lão nên đầu t.h.a.i lợn, nuôi một lứa g.i.ế.c một lứa, chiên xào nấu nướng cho lão hưởng thụ hết đến khác, như mới thể bù đắp tội lão.”
Lưu Hỉ híp mắt mượn ánh sáng ban mai đ.á.n.h giá con nhóc miệng bôi nọc độc . Đột nhiên hai mắt Lưu Hỉ sáng lên, gã nhớ .
Con nhóc từng đến trạm phế liệu, hơn nữa còn đến chỉ một .
Lưu Hỉ hối hận vô cùng, hận thể móc mù đôi mắt của . Sao gã mù dở nhận phận của phụ nữ chứ?
Nếu sớm cô là của Cục Chấp pháp, đáy mắt Lưu Hỉ xẹt qua sát ý điên cuồng, thì gã!
“Hê, lão còn g.i.ế.c ?”
Hứa Lâm tức đến bật , ngờ Lưu Hỉ chẳng chút tự hiểu nào a, thì đừng trách cô lật tẩy gốc gác của lão.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-630-pha-phong.html.]
“Lưu Hỉ, con trai lão năm nay mười ba tuổi đúng , đang học ở nhỉ, để nghĩ xem nào.”
Hứa Lâm ngẩng đầu trời, vẻ trầm tư, “Là ở Trường cấp ba 1 thành phố Hắc Thị?
Không đúng đúng, đứa học ở Trường cấp ba 1 thành phố Hắc Thị là đứa con gái lớn lão đối xử t.ử tế.
Vậy là ở Trường cấp ba 1 Liêu Thành? Cũng đúng, ở Trường cấp ba 1 Liêu Thành là đứa con gái thứ hai của lão.
Ồ, nhớ , con trai lão đang học ở Kinh Đô. Chậc chậc, Lưu Hỉ lão bản lĩnh lớn thật, ba đứa con ba ngôi trường.
là chỗ ở đứa hơn đứa . Lão lợi hại, lợi hại, lão coi như chơi thấu cái trò giảo thố tam quật (thỏ khôn ba hang) .”
Hứa Lâm giơ ngón tay cái lên, trong ánh mắt khiếp sợ và hoảng hốt của Lưu Hỉ mà đến là phóng túng.
Giấu kỹ thì , mặt Hứa Lâm cô thì chẳng bí mật nào cả!
Đám Đồ Hải ở bên cạnh mà ngây . Những tình báo bọn họ nhận nhỉ?
Hứa tri thanh quá nhiều , còn chuyên nghiệp hơn cả bọn họ.
“Cô, cô ? Cô gì?” Lưu Hỉ run rẩy giọng hỏi.
Lúc Hứa Lâm nhắc đến con gái lớn và con gái thứ hai của gã, Lưu Hỉ vẫn phản ứng gì. khi Hứa Lâm nhắc đến con trai gã, Lưu Hỉ gấp .
Lưu Hỉ chính là một lão đồ cổ trọng nam khinh nữ điển hình. Con gái thể phơi bày, cũng thể c.h.ế.t, nhưng con trai thì .
Nếu gã cũng sẽ tốn bao tâm tư để hình đổi dạng cho con trai, một phận mới đưa Kinh Đô học.
“ gì? Chuyện nên do lão quyết định ?” Hứa Lâm nhướng mày, với Đồ Hải: “Kéo tên xuống thẩm vấn!”
Đồ Hải sảng khoái đáp một tiếng, lập tức tiến lên lôi Lưu Hỉ . Ông thích nhất là thẩm vấn phạm nhân, đặc biệt là phạm nhân sụp đổ.
Takahashi ngờ Hứa Lâm dăm ba câu sụp đổ thêm một . Vậy chuyến bọn chúng còn bí mật gì để nữa ?
“Lưu Hỉ, Lưu Hỉ, ông nhất định nhớ kỹ phận của ông a, ông.”
Takahashi còn hết câu, Hứa Lâm tung một cước đá miệng gã, bốn cái răng cửa đá văng hai cặp.
Hứa Lâm thu cái chân nhỏ , lạnh với Takahashi. Thân phận cái rắm a, Lưu Hỉ sắp đoạn t.ử tuyệt tôn đến nơi , gã còn nhớ phận gì nữa?
Bây giờ thể đưa Lưu Hỉ về Đảo quốc, là thể đưa con trai Lưu Hỉ về Đảo quốc?
Một cái cũng , cái rắm.
Hứa Lâm cho những phạm nhân chính phá phòng, lúc mới sang Tề Liên Nhi. Vết thương Tề Liên Nhi bác sĩ cùng xử lý.
Chỉ là vết thương ả quá nhiều, khi xử lý xong chỉ còn hai con mắt là thể .
Chạm ánh mắt của Hứa Lâm, nước mắt Tề Liên Nhi trào . Tề Liên Nhi ngờ gặp Hứa Lâm ở đây.
Càng ngờ Hứa Lâm thực sự là của Cục Chấp pháp, xem địa vị còn thấp.
Người khác đều bận rộn đến mức chân vắt lên cổ, chỉ một Hứa Lâm chắp tay lưng tới lui, cái miệng nhỏ lải nhải ngừng.
“Cô Thời Tuyên bắt kiểu gì ?” Hứa Lâm tò mò hỏi, đôi mắt hoa đào lóe lên ánh sáng hóng hớt.
Câu hỏi thực sự chọc trúng nỗi đau của Tề Liên Nhi, chọc đến mức Tề Liên Nhi c.h.ế.t cho xong.
“Cô sẽ ngốc nghếch chủ động dâng đến mặt Thời Tuyên đấy chứ?” Hứa Lâm hỏi.
Tề Liên Nhi lập tức nấc lên, chẳng là ngốc nghếch chủ động dâng tận cửa .
Bác sĩ bên cạnh thấy vội vàng khuyên nhủ: “Đồng chí nhỏ, đừng đừng , nước mắt ướt vết thương thì , chỉ đau mà còn nguy cơ nhiễm trùng đấy.”
Bác sĩ là thật lòng khuyên nhủ, Tề Liên Nhi là thật lòng , Hứa Lâm cũng là thật lòng xem kịch vui.