Thập Niên 70 Tái Ngộ Tình Đầu, Được Sủng Lên Trời - Chương 273: Sự Dịu Dàng Của Người Đàn Ông Thép Và Món Quà Tinh Tế Của Mẹ Chồng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:06:45
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Tô Uyển Uyển lập tức nóng bừng, đây cũng từng thấy, nhưng vẫn chút hổ khi hai thẳng thắn gặp , cô nhanh ch.óng vòng tay ôm c.h.ặ.t cổ Tạ Bắc Thâm, che tầm mắt của .
Hai dán c.h.ặ.t .
Đều thể cảm nhận nhịp tim của đối phương.
Tạ Bắc Thâm cảm nhận sự mềm mại l.ồ.ng n.g.ự.c, sống lưng lập tức căng cứng, yết hầu trượt lên xuống: “Vợ , dịu dàng ? Anh để em chủ động, để em gì thì , ?”
Vành tai Tô Uyển Uyển đỏ ửng: “Chẳng là em bịa chuyện ? Sao còn tưởng thật thế.”
Tạ Bắc Thâm hôn lên má, từng cái từng cái hôn lên, từ từ di chuyển đến bên tai, cổ, giọng khàn đặc chịu nổi: “Hôm nay chỉ em chủ động, ?”
Trong miệng Tô Uyển Uyển phát tiếng rên rỉ thở dốc.
Sau đó nụ hôn của Tạ Bắc Thâm rơi xuống n.g.ự.c.
Cô theo bản năng hai tay bất giác luồn tóc .
Hơi thở của cả hai đều trở nên dồn dập.
Tạ Bắc Thâm ngẩng đầu ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô.
Nhìn dáng vẻ động tình của phụ nữ, đây chính là cô khi tình động, gợi cảm quyến rũ, một tay mò xuống gối.
Anh mạnh.
Nhất định mang "công cụ", thể để vợ m.a.n.g t.h.a.i .
Giây tiếp theo, Tô Uyển Uyển thấy tiếng xé vỏ bao.
Yết hầu Tạ Bắc Thâm chuyển động kịch liệt một cái, giọng khàn đến mức tiếng: “Em tới .”
Tô Uyển Uyển chỉ cảm thấy quá quá quá kích thích!
Toàn tê dại, bên tai là lời dụ dỗ của đàn ông.
Cô như đàn ông chuốc canh mê hồn .
Chuyện tiếp theo diễn tự nhiên.
Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên giường.
Hai triền miên dứt.
Thiên lôi câu địa hỏa.
Trong phòng, một mảnh kiều diễm.
Ở một phòng ngủ khác, Vương Nhã Như cầm món quà con dâu tặng bà mở .
Mộng Vân Thường
Một hàng chai nước hoa nhỏ xếp trong hộp quà, tinh xảo, cao cấp.
Bắt đầu ngửi từ chai đầu tiên, mỗi khi mở một chai ngửi thử, đều mang cho Vương Nhã Như những cảm giác khác .
Mỗi mùi hương đều thơm hơn nước hoa mua ở Cửa hàng Hữu Nghị.
Tạ Vệ Đông rửa mặt xong, bước phòng thì ngửi thấy mùi thơm lan tỏa trong khí.
Vương Nhã Như thấy Vệ Đông , : “Uyển Uyển đúng là nhân tài, ông nước hoa con bé tặng thế nào ? Mười mùi hương đều thơm, thơm hơn nhiều so với đồ trong thương trường.”
Tạ Vệ Đông cũng ngửi thấy, loại dùng hắc, ngửi cái thì cảm giác đó, thơm: “ cũng ngửi thấy , loại bà đừng dùng nữa, cứ dùng loại Uyển Uyển tặng bà .”
Vương Nhã Như : “Đó là chắc chắn , ông xem con dâu mà chọn quà thế nhỉ? Nhìn tặng ông, nước hoa tặng , còn cả cần câu tặng bố, chắc chắn tốn ít công sức.”
Tạ Vệ Đông gật đầu: “ , ngày mai dậy sớm nhà ăn mua đồ ăn sáng về, giờ Hoàng Lệ Quyên nấu cơm nữa, dậy sớm.”
Vương Nhã Như : “Hay là sáng mai nấu nhé.”
Tạ Vệ Đông nghĩ đến tay nghề của vợ thì , mặn thì là nhạt thếch, giờ hơn hai mươi năm nấu cơm , thể nấu cơm chín , ông thấy là thôi , ông nhà ăn mua cơm.
Cơm nước ở nhà ăn còn ngon hơn bà nấu, lời thể cho Nhã Như , nếu bà ông suy nghĩ , chắc chắn sẽ cấm vận ông hơn một tháng cho chạm .
“Nhã Như , buổi sáng bà cũng đừng dậy sớm thế, ngày mai còn , bà vất vả thế , ngày mai nhà ăn mua.”
Vương Nhã Như lời chồng , đàn ông nhà xót , trong lòng vui vẻ:
“Được , ông mua buổi sáng cũng , mua nhiều loại khác một chút, Uyển Uyển ăn gì cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tai-ngo-tinh-dau-duoc-sung-len-troi/chuong-273-su-diu-dang-cua-nguoi-dan-ong-thep-va-mon-qua-tinh-te-cua-me-chong.html.]
Tạ Vệ Đông : “Được, bà cũng đừng ngửi nữa, mau lên giường , còn tắt đèn.”
Vương Nhã Như lúc mới thu dọn đồ tay.
Ngày hôm , ánh bình minh ló dạng.
Tạ Bắc Thâm tỉnh dậy, trong lòng một cái, khóe môi cong lên, đáy mắt tràn đầy sự thỏa mãn.
Hôm qua họ ngủ đến tận nửa đêm, thấy buổi sáng vẫn còn sớm, nỡ đ.á.n.h thức phụ nữ trong lòng.
Nhẹ nhàng xuống giường, hôm nay là sinh nhật vợ, dậy sớm một chút.
Đợi rửa mặt xong xuống lầu, thì thấy bố đang cầm hộp cơm.
“Bố.”
Tạ Vệ Đông con trai một cái, mặt con trai vẻ mặt đầy ý khí phong phát, cảm thán trẻ tuổi đúng là , gật đầu: “Bố định nhà ăn mua bữa sáng, Uyển Uyển thích ăn gì?”
Tạ Bắc Thâm : “Của cô bố cần mua , nhất thời dậy , trưa về nhà ăn cơm, hôm nay Uyển Uyển sinh nhật, trưa nay con nấu cơm.”
Tạ Vệ Đông là sinh nhật Uyển Uyển, ông còn chuẩn quà nữa, con trai vui : “Thằng nhóc sớm.”
Ông về phía cửa vài bước, nghĩ đến đó Uyển Uyển con trai ông thô lỗ, nghĩ đến việc Uyển Uyển bữa sáng cũng ăn, đầu con trai : “Uyển Uyển con thô lỗ, đừng dùng sức mạnh, nếu bố đ.á.n.h con đấy, ?”
“Hơ hơ.” Tạ Bắc Thâm lạnh hai tiếng: “Bố, con là con ruột bố đấy? Bố bố tay tàn nhẫn thế nào ? Hơn nữa, bố già còn quản cả chuyện trong phòng của con trai ?”
Tạ Vệ Đông con trai hỗn, nhưng là con trai ông, nếu là khác ông thật sự sẽ cái , ông thật sự thích cô con dâu Uyển Uyển , nếu con trai dọa chạy mất thì ?
“Cái đó bố với con nhé, Uyển Uyển con thô lỗ, điều chứng minh cái gì? Chứng minh con dùng cái khoản đó đúng cách, tự tìm mấy loại sách mà xem, mà học, con con dâu bố tức giận bỏ , nếu bố để yên cho con .”
Nói xong, ông sải bước khỏi cửa.
Tạ Bắc Thâm lời bố , hồi lâu hồn.
Thật sự khiến kinh ngạc, bố mà thảo luận chuyện phòng the với .
Vừa lời của bố , chắc chắn là học ít.
Không , ông già chơi cũng "hoa lá" phết.
Anh thô lỗ ?
Tối qua dịu dàng lắm mà, đều là Uyển Uyển ở , một chút cũng thô lỗ, chỉ là nhiều, thời gian dài chút thôi.
Bố đưa ý kiến, thấy cũng , đợi tìm chút tài liệu về học tập một chút, nâng cao năng lực.
Lúc ông nội cũng dậy.
Tạ Bắc Thâm : “Hôm nay sinh nhật Uyển Uyển, buổi sáng nhất thời cũng dậy , trưa nay cháu nấu cơm, bây giờ cháu mua thức ăn, trưa nay chúng cùng ăn cơm, tối nay chúng ăn cơm ở nhà nữa, bố vợ chiều nay đến, chúng đón ông .”
Tạ Chấn Quốc : “Được, , mua nhiều đồ ăn chút.”
Tạ Bắc Thâm trong nhà bắt đầu từ hôm nay nấu cơm nữa, trưa nay định nhiều một chút, tiện thể luôn thức ăn tối nay cho cả nhà.
Anh đến chỗ lấy hải sản , hải sản hôm nay là do đặt từ nửa tháng .
Sau đó mới đến chỗ mua rau.
Vương Nhã Như lúc dậy, bữa sáng xong : “Vệ Đông , ông mua ít đồ ăn sáng quá , Bắc Thâm và con dâu đều ở nhà đấy, tối qua chẳng dặn ông mua nhiều chút về nhà ?”
Tạ Vệ Đông nhắc lời con trai buổi sáng cho Nhã Như .
Vương Nhã Như cũng nghĩ đến lời Uyển Uyển hôm đó, nghĩ ngợi hôm qua hai đứa nhỏ đăng ký kết hôn, chắc chắn là con trai bà ít giày vò .
Có ông bố thế nào thì thằng con thế , câu tuyệt đối sai.
Vương Nhã Như nghĩ đến việc Vệ Đông lớn tuổi còn ít giày vò bà, huống chi con trai đang tuổi huyết khí phương cương: “Nhìn là con trai học theo ông, chắc chắn nặng nhẹ.”
Tạ Vệ Đông dừng động tác ăn bánh bao: “Nhã Như, oan chứ? Chuyện con trai bà , liên quan gì đến .”
Vương Nhã Như : “Tự trong lòng ông rõ.”
Tạ Vệ Đông: “?”
Ông rõ!
Ông thật sự rõ!