Thập Niên 70 Tái Ngộ Tình Đầu, Được Sủng Lên Trời - Chương 308: Nghịch Tử Mưu Sát Cha, Tô Uyển Uyển Ra Tay

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:38:32
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Đại Dũng Vương Đại Quân một cái: “Anh bao nhiêu, chỉ nhiều thôi.”

 

Vương Quốc Quyền bên ngoài rõ ràng Đại Dũng nhớ thương tài sản của ông, ngay cả ông cũng Đại Dũng chuyện tài sản của ông từ lúc nào, giấu ông, đúng là phí hết tâm cơ a.

 

Vương Đại Dũng còn đem chuyện mấy ngày , thấy ngọc bội ba đứa con nhà họ Tạ đeo , còn nghi ngờ của .

 

Ngô Quế Hồng lập tức nổi giận, mấy đứa con trai : “Được lắm cái lão già, các con xem khổ , đến c.h.ế.t vẫn còn nhớ thương vợ của ông a.”

 

Trong lòng bà hận, bà về phía Vương Đại Dũng, lớn tiếng hỏi: “Con thật sự tìm cho ông ?”

 

“Con đương nhiên thể nào tìm con cho bố a, tìm về để chia gia sản với chúng ? Lần nào con cũng lấp l.i.ế.m qua loa mặt bố.” Vương Đại Dũng :

 

Mộng Vân Thường

“Đã truyền trong bệnh viện , chuyện , trong đại viện chắc chắn sẽ lập tức truyền , nếu con cái nhà họ Tạ thật sự là của bố, bố chắc chắn sẽ chia tiền cho chúng .”

 

Vương Quốc Quyền một trận lạnh lòng, ngờ Đại Dũng tâm cơ như .

 

Ngô Quế Hồng cả đời đều từng Vương Quốc Quyền, lúc , hận ý của bà đạt đến đỉnh điểm, như thì đừng trách bà khách khí.

 

“Tiền trong tay Vương Quốc Quyền, là bắt buộc lấy về, chia cho ba em các con.”

 

“Bên ngoài truyền , chúng thừa nhận, bọn họ cũng thể gì chúng , cứ sống c.h.ế.t nhận là .”

 

“Cái lão già để đối phó ông , để ông sớm câm miệng cũng thể.”

 

“Bây giờ tiền lương cũng cho quản nữa , chỉ sợ cái lão già sớm đề phòng chúng .”

 

Vương Đại Khánh lập tức lời tàn nhẫn của Ngô Quế Hồng dọa cho nhẹ, là ý mà đang nghĩ ?

 

“Mẹ... gì bố chứ? Con cho , thế với bố là , chúng con tuy con ruột ông , nhưng ông một lòng đối với chúng con.”

 

Bố vẫn thương đứa con út là .

 

Ngô Quế Hồng Vương Đại Khánh, giọng điệu tàn nhẫn: “Mày chia tiền ? Muốn chia tiền thì mày câm miệng, bây giờ ông c.h.ế.t, thì chính là c.h.ế.t, cần tiền dù cũng hơn cần lão già khú đế chứ.”

 

“Nếu , đợi ông về, chúng chắc chắn sẽ đuổi ngoài, trong đại viện chúng thế nào, chắc chắn sẽ nước bọt dìm c.h.ế.t.”

 

Đây cũng là cách nhất bà nghĩ , gia sản đều sẽ là của bà .

 

Sắc mặt Vương Đại Khánh lập tức đại biến, đây đúng là hại bố, Vương Quốc Quyền bố ruột , nhưng trong lòng , bố chính là hùng.

 

Đó là hùng từng chiến trường.

 

Giọng điệu vô cùng kiên định: “Con tuy suốt ngày cà lơ phất phơ, nhưng con cảm ơn, cho dù ông cha ruột, con cũng nhận ông cha, chia tiền tự nhiên , nhưng con dùng cách , ông cho con tiền, con sẽ tự kiếm, đây chính là hại bố con, con cho ông .”

 

Anh về phía hai trai : “Các thấy ?”

 

Vương Đại Dũng nguy cơ tràn trề, tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, trong lòng hạ quyết tâm nào đó:

 

“Bố tìm thấy con do vợ sinh, bây giờ chúng đều con ruột, ông thể nào chia tiền cho chúng , thậm chí ông sẽ đuổi chúng khỏi nhà.”

 

Vì tiền, nhớ thương bao nhiêu năm , bây giờ xảy vấn đề , chắc chắn là chia tiền, nghiến răng: “Anh đồng ý với , dù ông cũng già , sớm muộn cũng đều là , cứ để .”

 

Vương Quốc Quyền xong lời của Vương Đại Dũng suýt chút nữa vững.

 

Tô Uyển Uyển thấy Vương Quốc Quyền lảo đảo cơ thể, cô liền khoác tay ông, đề phòng ngã sấp xuống, cũng là một ông già khổ.

 

Trong lòng oán thầm tác giả cuốn sách , cả đại gia đình bọn họ đều là phận bi t.h.ả.m.

 

Vương Đại Khánh dọa cho nhẹ, liên tục lùi : “Anh cả, điên , ông là bố chúng , em c.h.ế.t cũng đồng ý như .”

 

Trong mắt Vương Đại Dũng lộ ánh mắt hung ác về phía em hai: “Chú thì ?”

 

Vương Đại Quân còn tiền, sắp đuổi khỏi nhà , tiền cũng thể nào nữa:

 

“Anh cả phân tích sai, con trai ruột về , còn chia tiền cho chúng , em và cả quyết định giống , chỉ là tiễn ông một đoạn thôi.”

 

Vương Đại Khánh gầm lên: “Các lũ điên, đồ bằng cầm thú.”

 

Anh Hiểu Hiểu: “Cháu mau khuyên bố cháu , đó là ông nội cháu a.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tai-ngo-tinh-dau-duoc-sung-len-troi/chuong-308-nghich-tu-muu-sat-cha-to-uyen-uyen-ra-tay.html.]

 

Vương Hiểu Hiểu từng nghĩ đến cuộc sống tiền, ông nội tiền tại sớm đưa cho cô dùng, cho cùng, còn đề phòng cô , bây giờ xảy chuyện , cô còn bệnh viện nữa.

 

“Ông nội tiền tại đưa cho chúng , chính là cho con trai ruột, cháu cũng tiền, bố cháu sai, c.h.ế.t sớm c.h.ế.t muộn cũng đều là c.h.ế.t, cháu để tang cho ông nội ?”

 

Vương Quốc Quyền ôm n.g.ự.c, mặt trắng bệch như giấy.

 

Tô Uyển Uyển vẫn luôn quan sát tình hình Vương Quốc Quyền, sợ ông chịu nổi.

 

Trong mắt Vương Đại Khánh đều là lửa giận, hung hăng đá một cước lên Vương Hiểu Hiểu, đạp cô ngã xuống đất: “Mày cái đồ sói mắt trắng, bố đối với mày nhất, mày thể những lời như , tao cho bố .”

 

Vương Hiểu Hiểu lập tức đau đến chảy nước mắt.

 

Đau đến mức kêu la mặt đất.

 

Ngay lúc Vương Đại Khánh định ngoài, Vương Đại Dũng tay mắt lanh lẹ khống chế Vương Đại Khánh, về phía em hai: “Mau đến giúp, trói nó , thể để nó hỏng chuyện của chúng , nếu đều chia tiền.”

 

Vương Hiểu Hiểu một lòng tiền, cô bây giờ chắc chắn là bệnh viện nữa, lấy tiền cô thể sống tiêu d.a.o, nhịn đau, bò đến mặt bố cô ôm lấy hai chân Vương Đại Khánh, cho cử động nửa phần.

 

Vương Đại Quân cũng tiến lên giúp đỡ.

 

Vương Đại Khánh kêu gào, Vương Đại Dũng bịt miệng.

 

Ngô Quế Hồng ở bên cạnh chuẩn bếp lấy dây thừng.

 

Tô Uyển Uyển nghĩ nếu cô theo Vương Quốc Quyền đến, ông nội chắc chắn sẽ bọn họ hại c.h.ế.t cũng nên.

 

Một ông già thể đ.á.n.h hai đứa con trai cường tráng.

 

Cô buông Vương Quốc Quyền : “Nể tình ông là ông nội cháu, cháu giải quyết cho ông, nếu cái tay chân già nua của ông thương chỗ nào, cha cháu chắc chắn là đau lòng ông.”

 

Trong mắt Vương Quốc Quyền chứa đầy lửa giận: “Uyển Uyển, ông còn cần cháu, lưng ông, ông , đừng để cháu thương.”

 

Ông già đ.á.n.h vẫn đ.á.n.h .

 

Tô Uyển Uyển thể để Vương Đại Dũng và Vương Đại Quân tổn thương Vương Quốc Quyền, một bước trong nhà.

 

Cô vỗ tay , khóe môi nhếch lên , nụ chạm đến đáy mắt: “G.i.ế.c cướp của, đúng là xem một vở kịch a.”

 

Vương Quốc Quyền cũng theo .

 

Tất cả trong phòng khách đều kinh hãi Tô Uyển Uyển.

 

Vương Hiểu Hiểu lớn tiếng : “Tô Uyển Uyển, đến nhà ?”

 

Tay Vương Đại Dũng đang vòng qua eo Đại Khánh buông .

 

Nhìn thấy ánh mắt của bố, dọa cho nhẹ, bố thấy lời bọn họ , trong lòng hoảng loạn bất an:

 

“Bố, bố con giải thích, bọn con cũng là đùa giỡn với em út thôi.”

 

Tô Uyển Uyển bọn họ giải thích, cô thấy phiền, cô còn nhiều việc , thời gian căn bản cho phép cô lãng phí.

 

Còn đến mức lãng phí thời gian đám .

 

về nhà sớm kiểm tra kỹ cơ thể chồng cô một chút.

 

Phải giống như trong mơ tái hiện cảnh tượng lúc đó, để Tạ Bắc Thâm cởi quần áo giường mới .

 

cho Vương Đại Dũng hết lời, giơ tay về phía bọn họ, vài cú đá chân, liền đ.á.n.h ngã mấy trong phòng khách.

 

Còn tháo khớp tay của Vương Đại Dũng, Vương Đại Quân, Vương Hiểu Hiểu và Ngô Quế Hồng, động tác tàn nhẫn nhanh.

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết trong phòng khách vang vọng khắp cả phòng.

 

Tô Uyển Uyển Vương Đại Khánh : “Đi cởi tất của bọn họ , nhét miệng, đau cả tai.”

 

Vương Đại Khánh thao tác của bà chị cho ngơ ngác, mắt trừng lớn, liên tục gật đầu: “Chị, chị lợi hại, thật uy vũ, thật ngầu.”

 

 

Loading...