Thập Niên 70 Thủ Tiết 3 Năm, Mang Song Bào Thai Đến Quân Đội Tìm Chồng Ly Hôn - Chương 140: Thuốc Trị Sẹo Không Thể Sản Xuất Hàng Loạt Dù Chỉ Một Chút
Cập nhật lúc: 2026-03-01 10:00:48
Lượt xem: 273
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy thấy , liên tục gật đầu.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Vân Chức Chức đến phòng bệnh của Thẩm Phong, khi thấy trạng thái của hai bọn họ lúc , cô cũng thở phào nhẹ nhõm.
Có Đường Uyển ở bên cạnh, thần sắc của Thẩm Phong cũng tươi tỉnh hơn ít.
Những lúc như thế , yêu bầu bạn bên cạnh cũng thể khiến thương nhận một chút an ủi.
"Chức Chức!" Đường Uyển thấy Vân Chức Chức liền lên tiếng gọi.
Vân Chức Chức gật đầu, " đến t.h.u.ố.c cho ."
"Chế xong ?" Đường Uyển vui mừng mặt.
"Ừ! lát nữa khi bôi t.h.u.ố.c, thể sẽ đau đớn, nếu cô... chịu nổi thì khuyên cô nên ngoài ." Vân Chức Chức .
Thật trong lòng mỗi đều suy nghĩ, đều để mặt nhất của cho yêu.
" ngoài, ở bên cạnh !" Đường Uyển Vân Chức Chức với ánh mắt kiên định.
Bất kể quá trình đau đớn thế nào, cô đều ở bên cạnh Thẩm Phong, để chịu đựng một .
"Uyển Uyển..."
Tuy nhiên, Thẩm Phong để cô thấy bộ dạng chật vật của .
"Em ở bên cạnh , đừng đuổi em !"
Nhìn biểu cảm của Thẩm Phong, bọn họ cuối cùng cũng gì nữa.
Vân Chức Chức lúc mới qua tháo băng gạc quấn mặt , cẩn thận rửa sạch lớp t.h.u.ố.c mỡ mặt .
Thẩm Phong vốn lo lắng sẽ đau, dù cũng là vết thương sâu tới xương, nhưng khi Vân Chức Chức rửa vết thương cho , cảm thấy đau lắm, ngược vết thương còn cảm giác dễ chịu.
Biểu cảm của Vân Chức Chức nghiêm túc và tập trung, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Thấy Thẩm Phong khó chịu, cũng đau đến mức nhíu mày, Đường Uyển cũng cảm thấy thần kỳ.
Vân Chức Chức dùng nước linh tuyền trong gian pha nước t.h.u.ố.c để rửa cho , nước linh tuyền mang theo hiệu quả giảm đau, thể giảm bớt nỗi đau mặt đối phương.
Mãi đến khi rửa xong, cô mới bắt đầu bôi t.h.u.ố.c cho , dùng thanh tre khử trùng quệt t.h.u.ố.c, bôi lên vết thương của , "Sau khi t.h.u.ố.c ngấm sẽ bắt đầu đau, đừng cố nhịn, cần kêu thì cứ kêu. Càng đưa tay sờ, t.h.u.ố.c mạnh, hai ngày là thể vết thương của khép miệng, cho nên cũng đau đớn hơn các loại t.h.u.ố.c khác."
Đến khi bôi t.h.u.ố.c xong, Đường Uyển lúc mới tới, "Chức Chức, để băng bó cho , cô mệt cả buổi chiều ."
Vân Chức Chức ừ một tiếng, liền đưa băng gạc cho Đường Uyển, "Thuốc cô tự giữ lấy, đừng đưa cho bất kỳ ai!"
"Chức Chức?"
"Trong t.h.u.ố.c một vị t.h.u.ố.c là do hai vị sư phụ của để cho , hiện nay gần như tìm thấy nữa . Thiếu vị t.h.u.ố.c đó, hiệu quả của t.h.u.ố.c sẽ giảm nhiều. Chỗ t.h.u.ố.c đủ cho Thẩm Phong dùng, nhưng nếu khác còn thì , cô hiểu ý chứ?" Vân Chức Chức với vẻ mặt nghiêm túc.
Vị t.h.u.ố.c mà cô ám chỉ là nước linh tuyền, trong gian của cô lượng tuyệt đối đủ dùng, nhưng cô thể để .
Sẵn lòng dùng cho Thẩm Phong, một mặt vì là em của Tần Thời Úc, một mặt vì là vị hôn phu của Đường Uyển.
Quan trọng nhất là Thẩm Phong là một quân nhân ưu tú, cô vì vết thương mặt mà mất hy vọng sống.
"Chức Chức, !"
Đường Uyển cảm kích Vân Chức Chức, cô ân tình của Vân Chức Chức, bọn họ trả hết .
Vị t.h.u.ố.c đó chắc chắn quý giá, mà nay Vân Chức Chức lấy dùng cho Thẩm Phong, loại t.h.u.ố.c khả năng sẽ tìm thấy nữa.
Cô cảm kích cho !
"Cất kỹ, ai đến cũng đừng đưa." Vân Chức Chức .
Cô rời ngay mà để ý tình trạng của Thẩm Phong. Hiệu quả t.h.u.ố.c phát huy nhanh, biểu cảm đau đớn của Thẩm Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-thu-tiet-3-nam-mang-song-bao-thai-den-quan-doi-tim-chong-ly-hon/chuong-140-thuoc-tri-seo-khong-the-san-xuat-hang-loat-du-chi-mot-chut.html.]
Đường Uyển c.ắ.n c.h.ặ.t răng dám lên tiếng, mặt dám , nước mắt càng khống chế mà lăn xuống.
Đến cuối cùng, Thẩm Phong cũng thực sự nhịn , gầm lên đau đớn.
Bên ngoài còn ít đang canh giữ, khi thấy tiếng kêu, bọn họ đều chút lo lắng.
đó Vân Chức Chức cũng với bọn họ, dùng t.h.u.ố.c sẽ đau, chỉ cần thể chịu đựng qua đầu tiên, tiếp theo sẽ đau đớn như nữa.
Thuốc đó của Vân Chức Chức thể khiến mặt Thẩm Phong khôi phục như khi thương, chỉ chữa lành vết thương mà còn thể xóa sẹo.
Tất cả bọn họ đều hy vọng, hy vọng mặt Thẩm Phong thể hồi phục, vết thương mặt là sự sỉ nhục đối với .
Nếu mặt bọn họ khắc những chữ như , lẽ bọn họ cũng sẽ đau khổ tột cùng, ngay cả ý định c.h.ế.t cũng .
Vì , tuy thấy tiếng gầm đau đớn của Thẩm Phong, bọn họ ai cũng , cũng ai rời .
Lặng lẽ canh giữ ở bên ngoài.
Bọn họ bao giờ cảm thấy Thẩm Phong bắt tù binh là nhục nhã, càng coi thường Thẩm Phong.
Mà là căm hận đám nước Nhật .
Hiện giờ điều duy nhất hy vọng là hốt trọn ổ đám nước Nhật, cũng để bọn chúng nếm thử cảm giác khi những chữ nh.ụ.c m.ạ lên mặt, bọn chúng sẽ biểu cảm gì.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, mười phút , Thẩm Phong mồ hôi ướt đẫm , nỗi đau như lột da mặt cũng tan biến.
Vân Chức Chức lấy Chỉ Huyết Tán đến, bảo Đường Uyển t.h.u.ố.c cho .
Sau khi xử lý xong, Vân Chức Chức mới .
"Bác sĩ Vân, thế nào ?" Tô Quang Huy vội vàng tiến lên, bọn họ đều đang lo lắng cho tình trạng của Thẩm Phong, dám cũng là sợ phiền việc điều trị của .
"Không , chịu đựng qua nỗi đau đầu tiên, những điều trị sẽ đau đớn như nữa." Vân Chức Chức .
"Bác sĩ Vân, t.h.u.ố.c đó..." Hồ Kiến Quân trong, về phía Vân Chức Chức.
"Không thể sản xuất hàng loạt dù chỉ một chút, bên trong một vị t.h.u.ố.c là do hai vị sư phụ của lén giấu , hiện nay tìm e là dễ, hiệu quả như t.h.u.ố.c dùng cho Thẩm Phong thì !" Vân Chức Chức .
Hồ Kiến Quân tuy cảm thấy chút đáng tiếc, nhưng vẫn gật đầu, thở dài : "Cô thể vẽ hình dáng t.h.u.ố.c đó , đến lúc đó để các đồng chí nhiệm vụ để ý một chút, nếu gặp thì mang về cho cô!"
Hồ Kiến Quân tuy chứng kiến hiệu quả t.h.u.ố.c của Vân Chức Chức, nhưng hiện tại ông sự tin tưởng tuyệt đối đối với t.h.u.ố.c do Vân Chức Chức chế , chỉ nghĩ nếu thể sản xuất, những chiến sĩ thương mặt, cũng cần mang theo sẹo cả đời .
Bất kể là nam nữ đều để ý đến ngoại hình của , đặc biệt là mặt, nếu thể để mặt bọn họ sẹo, ai mà hy vọng như .
" nó trông như thế nào!" Vân Chức Chức với vẻ mặt nghiêm túc. "Lúc sư phụ đưa cho , nó khô , chỉ một đoạn nhỏ, giống như cành cây khô ."
Hồ Kiến Quân khẽ thở dài, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
"Chính ủy, đến phòng việc của , ngoài còn một chuyện nữa, với ông."
Hồ Kiến Quân thấy sắc mặt cô ngưng trọng, tuy tò mò là chuyện gì nhưng vẫn ừ một tiếng, đó theo cô đến phòng việc.
Cô cũng với Hồ Kiến Quân về vấn đề tâm lý của mấy bọn họ.
Sắc mặt Hồ Kiến Quân trầm xuống, "Chuyện sẽ báo cáo lên , để nhà nước phái chuyên gia tâm lý chuyên môn tới. Chỗ Thẩm Phong giao cho cô, những còn vẫn nên giao cho các chuyên gia khác, nếu chỉ một cô thì lo xuể."
Vân Chức Chức cũng ý , "Vẫn khẩn trương một chút mới ."
"Đã rõ, ở đây việc gì thì cô mau về khu gia đình , đêm qua hai đứa nhỏ Đoàn Đoàn Viên Viên xa cách các cô, cũng quen lắm ." Hồ Kiến Quân thở dài.
Vân Chức Chức xong cũng đáp một tiếng, vội vàng thu dọn một chút về khu gia đình.
Cô cũng nhớ hai đứa con , đặc biệt là khi đêm qua hai đứa vì gặp cô mà buồn bã, Vân Chức Chức càng đau lòng thôi.
Đợi đến khi cô về đến khu gia đình, còn chẳng buồn chào hỏi các quân tẩu gặp đường, cô liền vội vã về nhà.
Vừa đẩy cửa sân , Đoàn Đoàn Viên Viên liền sang, đó hốc mắt đỏ hoe trong nháy mắt, oa oa lớn, "Oa oa oa oa... Mẹ ơi~"