Cô trả lời mà hỏi ngược : "Thấy thế , cô vui ?"
Thẩm Tư Nguyệt thản nhiên gật đầu, tủm tỉm Đỗ Nhất Nặc.
"Có thể tự tay đưa kẻ phạm tội hại công lý, quả thực vui, còn đốt pháo ăn mừng nữa."
" thua , nhận. Đơn bãi nại, bao nhiêu tiền?"
Đỗ Nhất Nặc tưởng rằng Thẩm Tư Nguyệt chỉ giỏi y thuật, ngờ cô còn thông minh, giữ bình tĩnh.
Biến cái bẫy cô giăng thành chiếc l.ồ.ng giam giữ chính .
Thẩm Tư Nguyệt bao giờ nghĩ đến việc tha thứ, đương nhiên sẽ đơn bãi nại.
Cô chế nhạo Đỗ Nhất Nặc đang mơ mộng hão huyền.
"Ngươi sẽ tha thứ cho một kẻ lột sạch quần áo, hủy hoại ngươi ?"
Đáp án tự nhiên là: .
Đỗ Nhất Nặc vẫn tranh thủ cho .
Bởi vì đơn bãi nại, sẽ xử nhẹ hơn.
"Thẩm Tư Nguyệt, thế nào cô mới chịu đơn bãi nại?"
"Thế nào cũng , cùng là phụ nữ, việc cô thể tha thứ."
Thẩm Tư Nguyệt xong, dậy rời .
Khi cô đến cửa, bước chân dừng , nhưng đầu.
"Đỗ Nhất Nặc, nếu cô thật sự sai , thì hãy ở trong tù chuộc tội cho , cải tà quy chính là lối thoát duy nhất của cô."
Lời cô là nể mặt Cố Vân Tịch.
Nói xong, cô liền mở cửa rời .
Đỗ Nhất Nặc thấy hy vọng cuối cùng tan vỡ, lòng như tro tàn cúi đầu xuống.
Vừa nghĩ đến thể tù mười năm, cô sống nữa.
Thẩm Tư Nguyệt từ phòng gặp mặt , hỏi cảnh sát ngoài cửa.
"Đỗ Nhất Nặc thể phán bao lâu?"
Phán bao nhiêu năm tù là do thẩm phán quyết định, cảnh sát chỉ thể các điều luật liên quan, đưa một thời gian ước chừng.
"Bắt cóc nhằm mục đích tống tiền gọi là giam giữ trái phép, cộng thêm âm mưu sỉ nhục, âm mưu xâm phạm danh dự, nhiều tội gộp , từ năm đến mười năm đều khả năng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-211.html.]
"Biết , cảm ơn."
Sau khi Thẩm Tư Nguyệt rời khỏi Cục Công an thành phố, cô cho Cố Thanh Thư thời gian phán quyết ước chừng của Đỗ Nhất Nặc.
Cố Thanh Thư quan tâm Đỗ Nhất Nặc sẽ tù bao lâu.
Cô còn là nhà họ Cố, , liên quan đến .
Anh vỗ vỗ yên bọc xốp.
"Nguyệt Nguyệt, lên xe, cả đưa em đến trung tâm thương mại bách hóa mua quần áo."
Thẩm Tư Nguyệt động, từ trong túi lấy một tấm vé xem kịch, đưa cho Cố Thanh Thư.
"Vé xem buổi biểu diễn của chị Nhược Tuyết ở nhà hát Cát Tường, tranh thủ xem , tự quyết định."
Nói xong, cô nhét tấm vé tay Cố Thanh Thư, lên yên xe đạp.
Cố Thanh Thư vé ghi "Hoa đán: Tô Nhược Tuyết", liền cất tấm vé .
"Anh sẽ ."
Nói xong, liền đưa Thẩm Tư Nguyệt đến trung tâm thương mại bách hóa.
là cửa hàng mà Thẩm Tư Nguyệt gặp chuyện ngày hôm qua.
Có nhận cô.
"Ấy, cô là cô gái hôm qua ăn vạ, lôi đến đồn công an ?"
"Chúng còn tưởng cô gặp bọn buôn , may mà ."
"Kết quả điều tra của đồn công an thế nào ? Miếng ngọc phỉ thúy của đàn ông đó vỡ từ ?"
Vụ án phán quyết, Thẩm Tư Nguyệt tiện nhiều.
"Cảnh sát đang điều tra, vẫn kết quả."
Nói xong, cô liền kéo Cố Thanh Thư mua áo bông.
Tuy phiếu bông chỉ là một cân, mua áo bông dày cộm, nhưng thể chọn loại vải chống gió hơn.
Cố Thanh Thư chọn loại vải nhất, : "Nguyệt Nguyệt, em xuất phiếu, trả tiền, coi như là quà cảm ơn cho tấm vé xem kịch."
Thẩm Tư Nguyệt Cố Thanh Thư mua quần áo cho cô, sợ cô từ chối, nên mới tìm một cái cớ như .
"Được, em khách sáo với cả nữa."