Cố Thanh Ngôn thấy Thẩm Tư Nguyệt từ xa, vui vẻ vẫy tay. "Chị Nguyệt Nguyệt!"
Thẩm Tư Nguyệt đang tìm hang thỏ, liền về phía giọng vọng tới.
Cô thấy Cố Thanh Ngôn đang chạy như bay về phía .
Khi đến gần, cô phát hiện nhóc mồ hôi đầm đìa, mặt đỏ bừng.
Hơn nữa, chỉ mặt đỏ mà đến cả vành tai cũng đỏ, trông bình thường chút nào.
"Thanh Ngôn, mặt em đỏ thế? Có gió lạnh thổi lâu quá, cảm ?"
Lời còn dứt, cô đưa tay định bắt lấy cổ tay Cố Thanh Ngôn để bắt mạch cho .
Cố Thanh Ngôn vội vàng né , vẻ mặt tự nhiên : "Không , là... là do thấy thứ bẩn thỉu."
Nói xong, mặt càng đỏ hơn, thở cũng nóng rực.
Thẩm Tư Nguyệt hiểu gì cả, "Thứ bẩn thỉu gì?"
Cố Thanh Ngôn bất giác liếc về phía nông trường.
Rồi như nhớ điều gì, hoảng hốt đầu .
Thẩm Tư Nguyệt định sang thì Cố Thanh Ngôn bước sang một bước che mất tầm .
"Chị Nguyệt Nguyệt, đừng , bẩn lắm. Có một đôi nam nữ đang lăn lộn ruộng lúa mì giữa ban ngày ban mặt..."
Cơ thể màu trắng và màu lúa mì quấn lấy .
Cảnh tượng đó dọa chạy trối c.h.ế.t, suýt nữa thì ngã nhào xuống ruộng.
Thẩm Tư Nguyệt liền đàn ông là Trần Vệ Đông.
Còn phụ nữ, cô đoán , nhưng chắc là Thẩm Tư Âm.
Người bệnh nặng đến hộc m.á.u thì thể xuống giường .
Cô bước sang một bên, về phía nông trường.
Nơi cách nông trường khá xa, thực rõ gì cả, chỉ thể thấy vài bóng đang di chuyển.
Vài bóng ?
Khóe môi Thẩm Tư Nguyệt nhếch lên, trong mắt ánh lên ý hóng kịch .
Trần Vệ Đông chuyện mà vây xem, chỉ dỗ cô gái nào nữa, mà còn trong làng ngoài xã đàm tiếu cả đời.
Ồ, cô suýt quên mất.
Trần Vệ Đông phá giới, phế , dù chơi bời với phụ nữ cũng lực bất tòng tâm.
Gã đàn ông ch.ó má háo sắc lăng nhăng cuối cùng cũng thành thái giám.
Tốt thật!
Cố Thanh Ngôn thấy Thẩm Tư Nguyệt vui vẻ, bèn hỏi: "Chị Nguyệt Nguyệt, xảy chuyện gì mà em ?"
Thẩm Tư Nguyệt thu tầm mắt, dẫn Cố Thanh Ngôn tìm hang thỏ, kể âm mưu của Thẩm gia và Trần Vệ Đông.
Cố Thanh Ngôn xong thì vô cùng tức giận.
"Quá đê tiện, quá vô sỉ, đời những kẻ độc ác như ! Chị Nguyệt Nguyệt, bọn họ đang phạm tội, chị bằng chứng thì nên đại nghĩa diệt , tống hết bọn họ tù!"
Trước đây cảm thấy nhà họ Thẩm đối xử với Thẩm Tư Nguyệt như nô lệ đủ là .
Không ngờ bọn họ còn thể hạ thấp giới hạn hơn nữa, còn tính kế cô, hủy hoại trong sạch của cô, đúng là mất hết lương tâm.
Nếu Thẩm Tư Nguyệt phát hiện âm mưu của bọn họ, thì ruộng lúa mì lúc ...
Nghĩ đến đây, Cố Thanh Ngôn tức đến run cả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-251.html.]
"Chị Nguyệt Nguyệt, bây giờ chị là của Cố gia, ai bắt nạt chị. Đợi về nhà, em sẽ cho gia gia và bố, để Thẩm gia và Trần Vệ Đông xử nặng!"
Thẩm Tư Nguyệt Cố Thanh Ngôn một lòng hướng về , véo nhẹ lên khuôn mặt đang phồng lên vì tức giận của .
"Đừng giận, cần thiết , chị tống họ tù vì nể tình , mà là lý do khác."
Cố Thanh Ngôn hiểu, "Lý do gì ạ?"
Thẩm Tư Nguyệt thể chuyện kiếp , đành tùy tiện tìm một cái cớ.
"Lúc Thẩm gia tố cáo, bố ly hôn, nhà họ Thẩm lấy lý do sức khỏe chị , để chị theo tái giá đến Cố gia hưởng phúc.
Chị , thực là do phụ và các chê chị ngốc nghếch, cảm thấy chị là gánh nặng, chị gái cũng đến Cố gia, nên chị mới nhặt món hời .
ngoài , họ chỉ cảm thấy khi chị đến Cố gia sống sung sướng giúp đỡ nhà hạ phóng, khiến họ vì yêu sinh hận mà trả thù chị.
Cho nên, nếu tống họ tù, tuy chị thể hả hê nhất thời, nhưng sẽ mang tiếng , coi như là lưỡng bại câu thương.
nếu chị nắm thóp của họ, chỉ thể khiến họ cả đời nơm nớp lo sợ, mà còn thể gì nấy."
Thực Thẩm Tư Nguyệt ngại tống nhà họ Thẩm tù, dù tài sản cũng cô dọn sạch .
cô giữ Trần Vệ Đông.
Gã đàn ông ch.ó má tuy lăng nhăng háo sắc, nhân phẩm cũng gì, nhưng năng lực bán hàng của vô cùng xuất sắc.
Kiếp , cô thể trong thời gian ngắn từ một y quán phát triển thành công ty d.ư.ợ.c phẩm, niêm yết sàn chứng khoán, công lao của Trần Vệ Đông hề nhỏ.
Nghĩ đến đây, Thẩm Tư Nguyệt thêm một câu.
"Còn về Trần Vệ Đông, sắp thành thái giám , cũng coi như là tự tự chịu."
Cố Thanh Ngôn suy nghĩ thật sự của Thẩm Tư Nguyệt, chỉ cảm thấy cô danh tiếng ràng buộc, đành bỏ qua cho những kẻ hại , thật quá ấm ức.
"Chị Nguyệt Nguyệt, cho dù tống họ tù, cũng bắt họ trả giá, nếu sẽ chừa !"
Thẩm Tư Nguyệt , "Yên tâm , chị sẽ chịu thiệt ."
Nói xong, cô dặn dò: "Tứ , chuyện hôm nay đừng cho gia gia và , để họ khỏi lo lắng."
Với tính cách chính trực của nhà họ Cố, họ nhất định sẽ tống ba đàn ông nhà họ Thẩm và Trần Vệ Đông tù.
đối với cô, nắm thóp của họ còn lợi hơn là tống họ tù.
Cố Thanh Ngôn do dự, "Chị Nguyệt Nguyệt, chị chịu ấm ức lớn như , giấu ?"
Thẩm Tư Nguyệt khẽ b.úng trán Cố Thanh Ngôn.
"Chị chịu ấm ức chỗ nào? Rõ ràng là vớ hời mà."
" mà..."
"Không nhưng nhị gì hết, lời chị, nếu chị dẫn em chơi nữa."
Cố Thanh Ngôn: "..."
Cậu Thẩm Tư Nguyệt uy h.i.ế.p, đành đồng ý.
"Được, em ."
Nghe câu trả lời hài lòng, Thẩm Tư Nguyệt lắc lắc vòng dây thép trong tay.
"Đi thôi, tìm thêm hang thỏ, dùng hết mấy cái vòng , nếu bắt hai con thỏ thì mang một con về nhà."
Cố Thanh Ngôn mới mười lăm tuổi, đang là lúc ham chơi, nhắc đến chuyện thú vị, suy nghĩ lập tức dẫn lệch hướng.
Cậu vui vẻ gật đầu lia lịa, cùng Thẩm Tư Nguyệt tìm hang.
Khi hai chị em tìm hang và đặt xong hết các vòng bẫy, liền xách gà và lòng gà về nông trường.