Thập Niên 70 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên - Chương 281: Tế Bái Gia Gia Con?"

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:45:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đàn ông nhà họ Thẩm đang hạ phóng, thể tế bái gia gia đêm giao thừa , con sẽ ."

Thông thường, đàn ông trong nhà khi ăn cơm tất niên sẽ mộ mời gia đường.

[Chú thích: Mời gia đường: Mang cơm tất niên nấu xong đến mộ của khuất.]

Mạnh Tường Đức nghĩ Hẻm Ngõa Quán cách Cố gia khá xa, mà ông cũng lâu đến thăm bạn cũ.

"Nguyệt Nguyệt, đến lúc đó sư phụ cùng con."

"Vâng ạ, gia gia thấy sư phụ chắc chắn sẽ vui."

Mọi tùy ý trò chuyện, khí vui vẻ.

Khi Cố Thanh Thư vội vã trở về, giọng của Cố Vân Xương từ sân vọng tới.

"Dọn món , ăn cơm!"

Chín món nóng, hai món nguội, một nồi canh, vô cùng thịnh soạn.

Mà bánh chẻo là món chính thể thiếu trong đêm ông Công ông Táo.

Cố Thanh Mặc phân chia bánh chẻo theo khẩu vị của .

Chén chú chén , chủ khách đều vui.

Thẩm Tư Nguyệt đều kính rượu cả ba vị lão nhân.

Tuy t.ửu lượng của cô , nhưng uống rượu xong uống nên say.

Ăn cơm xong, Cố Thanh Thư đưa Bùi lão thái thái và Tô Uyển về nhà.

Thẩm Tư Nguyệt xoa xoa cái bụng căng tròn, dậy.

"Đi cùng , cháu cũng tiện tiêu thực."

Tô Uyển dặn dò: "Nguyệt Nguyệt, giờ muộn , bên ngoài lạnh, con mặc thêm đồ ."

"Vâng ạ, bá mẫu."

Thẩm Tư Nguyệt mặc áo bông dày, đội khăn quàng, mũ và đeo găng tay.

Cô đẩy cửa phòng khách , phát hiện bên ngoài tuyết rơi.

Tuyết lớn, nhỏ, bay lất phất trong gió.

Bùi lão thái thái : "Nguyệt Nguyệt, tuyết , con đừng ngoài nữa."

"Tuyết rơi lạnh, tuyết tan mới lạnh, ạ, cháu cùng một đoạn."

Thẩm Tư Nguyệt xong, tiến lên khoác tay lão thái thái.

Để phòng trường hợp chân cẳng bà , đường trơn ngã.

Sau khi đưa đến Bùi gia.

Thẩm Tư Nguyệt Cố Thanh Thư, "Đại ca, em tìm chị Nhược Tuyết, ?"

Bàn tay Cố Thanh Thư đút trong túi quần siết c.h.ặ.t .

Anh về phía nhà họ Tô, gật đầu.

"Anh cùng em, chỉ cần từ xa một cái là ."

"Được."

Từ Bùi gia đến Tô gia xa, chỉ vài phút là tới.

Vì hôm nay là đêm ông Công ông Táo, cả Quân khu đại viện đều sáng đèn đường, mười giờ mới tắt.

Cây ngô đồng hai bên đường rụng hết lá.

Dưới ánh đèn đường, cành cây trông như nanh vuốt.

Khi Thẩm Tư Nguyệt đến khu nhà tập thể, tuyết nhuộm trắng mũ và vai cô.

Cố Thanh Thư ở ngã rẽ, cùng Thẩm Tư Nguyệt.

"Nguyệt Nguyệt, ở đây đợi em."

Từ khi tỏ tình thất bại với Tô Nhược Tuyết, dám xuất hiện mặt cô, sợ cô sẽ khó xử.

Thẩm Tư Nguyệt ép, "Được, em với chị Nhược Tuyết vài câu ."

Cô lên lầu, gõ cửa nhà họ Tô.

Người mở cửa là Tô Nhược Phong.

Thấy đến là Thẩm Tư Nguyệt, vội đầu gọi: "Chị, , khách đến ."

Cậu với Thẩm Tư Nguyệt, chỉ từng gặp mặt, nên dùng cách xưng hô xa cách.

Giọng Tô mẫu từ phòng khách truyền đến.

"Thằng nhóc ngốc , gọi cái gì mà gọi, mau mời khách ."

Lời còn dứt, bà thấy Thẩm Tư Nguyệt.

Trên mặt lập tức nở nụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-281-te-bai-gia-gia-con.html.]

"Nguyệt Nguyệt, mau , trời lạnh thế , cóng ?"

Thẩm Tư Nguyệt : "Không ạ, cháu ăn cơm ông Công ông Táo xong, ngoài dạo cho tiêu, tiện thể qua thăm chị Nhược Tuyết."

Tô Nhược Tuyết đang chuẩn tắm, thấy giọng Thẩm Tư Nguyệt, vội vàng từ trong phòng .

Thẩm Tư Nguyệt với gò má ửng hồng, cảm thấy cô vô cùng đáng yêu, liền tiến lên véo má cô.

Mềm mại, cảm giác thích.

"Tối nay uống rượu ?"

"Vâng, uống một chút, nhưng say. Chị Nhược Tuyết, xuống dạo với em ."

Tô Nhược Tuyết Thẩm Tư Nguyệt đến vì kế hoạch thăm dò ngày mai của cô.

"Được, em đợi chị một lát, chị mặc thêm áo khoác."

Tô mẫu ngoài cửa sổ, tuyết rơi càng lúc càng lớn.

"Nguyệt Nguyệt, bên ngoài lạnh lắm, con với Nhược Tuyết đừng ngoài nữa, chuyện riêng thì phòng nó là ."

xong, Tô Nhược Tuyết mặc xong quần áo, từ trong phòng .

"Mẹ, con đưa Nguyệt Nguyệt về, tiện thể chuyện một lát."

Tô mẫu tiện ngăn cản nữa, "Được, ngày mai con còn buổi diễn, sớm về sớm."

"Con ."

Tô Nhược Tuyết nắm tay Thẩm Tư Nguyệt, xuống lầu.

Thẩm Tư Nguyệt nhận bước chân của Tô Nhược Tuyết chút .

Cô kéo Tô Nhược Tuyết , vẻ mặt lo lắng.

"Chị Nhược Tuyết, chị thương ở mắt cá chân ? Hay là vết thương cũ tái phát?"

Bất kể là loại nào, chân cũng thể dùng sức nữa.

Khu nhà tập thể nhiều ở, Tô Nhược Tuyết nội dung cuộc chuyện khác thấy.

"Nguyệt Nguyệt, chúng xuống lầu chuyện."

Tô gia ở tầng hai.

Thẩm Tư Nguyệt cầu thang ngay gần đó, gật đầu.

"Chị Nhược Tuyết, chị chậm thôi."

"Yên tâm, vết thương ở chân chị nghiêm trọng, vấn đề gì."

Hai xuống lầu xong, quá xa.

Họ ở góc của khu nhà tập thể.

Cố Thanh Thư ở phía đối diện.

Thân cây ngô đồng to lớn che khuất bóng dáng .

Thẩm Tư Nguyệt vội xổm xuống, kiểm tra chân tiện của Tô Nhược Tuyết.

Rất nhanh, cô xác định là vết thương cũ.

"Chị Nhược Tuyết, chị uống t.h.u.ố.c, đắp t.h.u.ố.c đúng giờ ? Mắt cá chân sưng lên , dây chằng cũng kéo căng."

Tô Nhược Tuyết mấy để tâm mà xoay xoay cổ chân.

"Mấy hôm cẩn thận trượt chân, đợi chị diễn xong ngày mai sẽ nghỉ ngơi một thời gian, em đừng lo."

Thẩm Tư Nguyệt rõ, đối với hát kịch mà , công phu cơ bản chân là mấu chốt để hát .

, họ quý đôi chân của , sẽ cẩn thận.

Hơn nữa khả năng giữ thăng bằng và phản ứng của cơ thể họ đều mạnh.

Việc cẩn thận trượt ngã gần như thể xảy .

"Chị Nhược Tuyết, hãm hại chị ?"

Một gánh hát, thể đóng vai đại thanh y chỉ một.

đại thanh y sân khấu chỉ một .

Tranh giành công khai ngấm ngầm là chuyện thường tình.

Tô Nhược Tuyết Thẩm Tư Nguyệt thông minh lanh lợi, phủ nhận suy đoán của cô.

"Chị im lặng chịu thiệt, đợi diễn xong ngày mai sẽ tìm cô tính sổ."

Với tình trạng vết thương hiện tại của cô, chắc chắn nghỉ ngơi một thời gian.

Nếu vết thương trở nặng, e là cả đời thể lên sân khấu nữa.

cho phép kẻ hại thế vị trí của cô, vạn chú ý sân khấu!

 

 

Loading...