Thập Niên 70 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:45:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

để kiểm tra, chú ngoài .”

“Được , con mau kiểm tra , nếu nghiêm trọng, chú sẽ lập tức đưa Nhược Tuyết đến bệnh viện.”

Lời còn dứt, ông khỏi phòng nghỉ.

Và cũng đẩy Sở T.ử Diệp bước cửa ngoài.

Tô mẫu vội vàng đóng cửa, kéo rèm , bật đèn lên.

Để căn phòng trở nên sáng sủa hơn.

“Nguyệt Nguyệt, Nhược Tuyết thương nặng ?”

Bà cảm thấy hỏi một câu thừa thãi.

Nếu nghiêm trọng, con gái bà ngất !

Thẩm Tư Nguyệt đang bắt mạch cho Tô Nhược Tuyết, lên tiếng.

Rất nhanh, cô buông tay bắt mạch , cũng thở phào một .

“Bác gái, chị Nhược Tuyết là do đau quá mà ngất , nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vết thương ngoài da chắc là khá nghiêm trọng.”

Trái tim Tô mẫu theo lời của Thẩm Tư Nguyệt, lúc rơi xuống lúc dâng lên.

“Không nguy hiểm đến tính mạng là , Nhược Tuyết khi nào thể tỉnh ?”

“Khoảng mười phút.”

Thực Thẩm Tư Nguyệt thể lập tức khiến Tô Nhược Tuyết tỉnh .

là vì cảm thấy Tô Nhược Tuyết đang hôn mê, lát nữa kiểm tra vết thương ngoài da sẽ cảm thấy đau.

Tô mẫu những khúc mắc trong đó.

Nghe con gái sắp tỉnh , thần kinh căng thẳng cũng thả lỏng một chút.

“Nguyệt Nguyệt, con mau xem vết thương ngoài da cho Nhược Tuyết , nếu cần đến bệnh viện, chúng sẽ sớm.”

“Vâng.”

Thẩm Tư Nguyệt thời gian để cởi từng chiếc cúc trang phục diễn.

Cô lấy kéo từ trong gian , cắt rách trang phục diễn đến ngang eo.

Sự chú ý của Tô mẫu đều dồn cô con gái đang hôn mê, hề nhận sự xuất hiện bất thường của chiếc kéo.

Không khí lạnh, làn da lộ ngoài của Tô Nhược Tuyết nổi da gà.

Thẩm Tư Nguyệt vén áo cô lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-286.html.]

Vùng eo trắng như tuyết một vết sưng đỏ, là do va mép sân khấu.

Tô mẫu xót xa đến mức nước mắt mờ cả tầm .

“Sưng to thế , thương đến xương ? Cột sống của Nhược Tuyết vốn chấn thương nghề nghiệp, đừng xảy chuyện gì.”

Thẩm Tư Nguyệt dùng tay sờ cột sống của Tô Nhược Tuyết, đôi mày thanh tú nhíu .

Biểu cảm khiến tim Tô mẫu như treo sợi tóc.

“Nguyệt Nguyệt, ?”

Thẩm Tư Nguyệt thật.

“Bị thương đến cột sống, nếu hồi phục , cả đời chị Nhược Tuyết sẽ thể lên sân khấu nữa.”

Lời khá lớn, đủ để Sở T.ử Diệp bên ngoài phòng nghỉ thấy.

Sắc mặt Tô mẫu nhanh ch.óng trở nên trắng bệch, bước chân loạng choạng, suýt nữa ngã xuống.

“Lại nghiêm trọng đến .”

Thẩm Tư Nguyệt đậy nửa bộ trang phục diễn cắt, kiểm tra chân của Tô Nhược Tuyết.

“Ngu T.ử Kỳ” chân nặng.

Cổ chân của cô một mảng tím đen, xương cũng rạn.

Gân chân tổn thương thứ hai, việc hồi phục sẽ khó khăn.

Tô mẫu xong kết quả chẩn đoán đáng sợ, chút vững.

Bà nắm lấy cánh tay Thẩm Tư Nguyệt, run giọng hỏi: “Nguyệt Nguyệt, con thể chữa khỏi cho Nhược Tuyết ?”

Thẩm Tư Nguyệt vì giúp Tô Nhược Tuyết thăm dò Sở T.ử Diệp, tình hình nghiêm trọng hơn.

“Con sẽ cố hết sức, nhưng dám đảm bảo.”

“Có mấy phần chắc chắn?”

“Năm phần.”

Nói xong, cô lấy kim bạc , châm vùng eo và mắt cá chân của Tô Nhược Tuyết.

“Bác gái, bác bảo bá phụ tìm ban chủ, sắp xếp một chiếc xe đưa chị Nhược Tuyết đến bệnh viện quân khu, xương thương chuyện nhỏ, chụp phim.”

Mặc dù Trung y uyên thâm, nhưng Tây y cũng ưu thế riêng.

Dùng tay sờ xương, bằng chụp phim xem rõ hơn.

 

 

Loading...