Thập Niên 70 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên - Chương 295: Phỏng Vấn Độc Quyền, Tình Cảm Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2026-02-24 17:01:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên giường bệnh, Tô Nhược Tuyết đang trị liệu châm cứu.

Không nẹp đỡ, lưng cô đau dữ dội, sắc mặt trắng bệch.

Cũng may châm cứu xong, đắp t.h.u.ố.c ngoài da, nẹp thì còn đau lắm nữa.

Tô Nhược Tuyết dựa đầu giường mềm mại, nở một nụ yếu ớt với Thẩm Tư Nguyệt.

“Nguyệt Nguyệt, giờ em qua thăm chị, là để bàn chuyện phỏng vấn chuyên đề ?”

Thẩm Tư Nguyệt xuống bên mép giường.

bắt mạch cho Tô Nhược Tuyết, : “Vâng, bàn một chút, nếu chủ đề về hý kịch thể , em sẽ tìm đài trưởng xin chỉ thị, tết sẽ .”

Tô Nhược Tuyết ý tưởng của cho Thẩm Tư Nguyệt .

“Nguyệt Nguyệt, em thấy việc phơi bày hệ sinh thái của giới hý kịch, thể giúp hý kịch phát triển lành mạnh hơn ?”

Thẩm Tư Nguyệt tuy hát xem kịch, nhưng hiểu về thực trạng của giới hý kịch nhiều.

Cô lắc đầu.

“Em bài phỏng vấn thể đổi hệ sinh thái của hý kịch , nhưng em tỷ lệ đài sẽ thấp .”

Bách tính đối với cuộc sống mà với tới , luôn sự hứng thú đặc biệt.

“Nói cách khác, phỏng vấn chuyên đề thể ?”

“Có thể, chị cứ tịnh dưỡng cho , đợi tin của em.”

Thẩm Tư Nguyệt xong liền .

Đến đài phát thanh, cô lập tức tìm Lý Trường Bân, chuyện phỏng vấn cho Tô Nhược Tuyết.

Lý Trường Bân sớm về tin đồn đại thanh y đang nổi đình nổi đám thể lên sân khấu nữa.

Không bao nhiêu tiếc nuối cho Tô Nhược Tuyết.

Hơn nữa chủ đề là vạch trần hệ sinh thái chân thực của giới hý kịch, thính giả sẽ vô cùng hứng thú.

Nếu cô bài phỏng vấn , nhất định thể khiến tỷ lệ chương trình hý kịch tăng vọt.

Nghĩ đến đây, Lý Trường Bân lập tức đồng ý.

“Nguyệt Nguyệt, bài phỏng vấn giao cho cô, cô định khi nào ?”

Thẩm Tư Nguyệt sớm tính toán thời gian.

“Mùng sáu ạ.”

“Được, thì mùng sáu, đợi nghỉ tết xong, sẽ bắt đầu chạy đà, mùng tám phát sóng.”

“Không thành vấn đề, đài trưởng định trả phí xuất hiện cho khách mời bao nhiêu?”

Lý Trường Bân đáp mà hỏi : “Nguyệt Nguyệt, cô thấy đưa bao nhiêu thì hợp lý?”

Ông cảm thấy xuất huyết nhiều .

độ nổi tiếng của Tô Nhược Tuyết cũng lớn hơn đám tàn binh bại tướng nhiều.

Lần phí xuất hiện là ba trăm đồng, chắc chắn năm trăm đồng trở lên.

Thẩm Tư Nguyệt do dự giây lát mở miệng.

“Vậy thì sáu trăm đồng.”

Tô Nhược Tuyết đòi phí xuất hiện, là đang định giá cho tài năng và danh tiếng của chị .

Sau nếu chương trình khác tìm đến, còn thể tăng giá.

Sáu trăm đồng trong phạm vi chấp nhận của Lý Trường Bân.

Ông nhận lời ngay tắp lự: “Được.”

khi khai xuân, đài phát thanh sẽ cấp ngân sách mới, ông áp lực về vốn liếng.

Đàm phán xong xuôi, Thẩm Tư Nguyệt việc.

Cô chỉ mất hai tiếng đồng hồ để bàn giao hết công việc trong dịp tết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-295-phong-van-doc-quyen-tinh-cam-am-ap.html.]

“Chúc mừng năm mới! Ra tết gặp !”

Nói xong, cô quàng khăn, đeo găng tay, xách đồ đạc thu dọn xong, tan .

Vừa từ đài phát thanh .

Thẩm Tư Nguyệt thấy Bùi Thừa Dữ đang gốc cây.

Gần đây trời tuyết.

Tuyết đọng cây sớm tan hết, chỉ còn những cành cây trơ trọi.

Anh mặc chiếc áo khoác màu nâu sẫm, cổ quàng khăn len màu xanh tím than, đeo găng tay cùng tông màu.

Giơ tay lên vẫy vẫy.

Thẩm Tư Nguyệt giơ tay đáp .

Sau đó nhà xe lấy xe, dắt đến mặt Bùi Thừa Dữ.

Đợi đến gần , cô mới phát hiện khăn quàng cổ và găng tay của , hoa văn giống hệt của cô.

Cứ như là đồ đôi .

Bùi Thừa Dữ cũng phát hiện khăn và găng tay của với Thẩm Tư Nguyệt cùng hoa văn nhưng khác màu.

Hèn gì lúc khỏi nhà, cứ bắt quàng khăn đeo găng tay cho bằng .

Hóa là đang tạo bất ngờ cho đây mà.

Anh nén sự vui sướng thầm kín trong lòng xuống, dịu dàng hỏi: “Nguyệt Nguyệt, em nghỉ tết chứ?”

Thẩm Tư Nguyệt dời tầm mắt khỏi khăn quàng và găng tay, gật đầu một cái.

“Vâng, Thừa Dữ ca đến đây?”

“Anh bàn với em chuyện ngoại thương, tưởng hôm nay em nghỉ , đến Cố gia mới em còn nửa ngày, nên đến đài phát thanh.”

Thẩm Tư Nguyệt cảm thấy lý do Bùi Thừa Dữ đưa vững lắm.

Ngoại thương chuyện gấp gáp, thể đợi cô về nhà bàn cũng .

cũng thể nào là đặc biệt đến để gặp cô chứ?

“Thừa Dữ ca, trời lạnh thế , cần thiết chạy một chuyến, cứ ở Cố gia đợi em về là mà.”

“Anh vốn định ở Cố gia đợi em, nhưng khi nào em về. Nghe Cố gia gia em mua đồ, đúng lúc cũng sắm chút đồ tết, nên đến tìm em.”

Bùi Thừa Dữ giải thích xong, hỏi: “Nguyệt Nguyệt, đến đài phát thanh tìm em, tiện lắm ?”

Thẩm Tư Nguyệt thấy là do nghĩ nhiều, vội vàng lắc đầu.

“Anh đến tìm em vấn đề gì, chỉ là đồ chúng cần mua giống , thể cùng đường .”

Bùi Thừa Dữ Thẩm Tư Nguyệt mua đồ cúng tế cho Thẩm lão gia t.ử.

“Anh cũng mua ít hương nến để tế bái tổ tiên.”

“Vậy thôi.”

Thẩm Tư Nguyệt xong, liền phát hiện xung quanh Bùi Thừa Dữ xe đạp.

“Thừa Dữ ca, xe đạp của ?”

“Xe nhà đang dùng , xe buýt đến. Nguyệt Nguyệt, nếu em ngại thì chở em nhé?”

Lý do của đầy đủ, Thẩm Tư Nguyệt nghĩ nhiều.

Cô giao xe đạp cho Bùi Thừa Dữ.

“Được, chở em.”

Nói xong, cô lên yên xe đạp.

Hôm qua Cố Thanh Thư dùng xe đưa đón cô, yên buộc đệm mút, êm ái.

Bùi Thừa Dữ nhếch khóe miệng, đạp xe rời .

 

 

Loading...