Người nhà họ Bùi cả nhà Thẩm Tư Nguyệt đều , nên đến từ sớm. Quà gặp mặt trao mặt hai bên gia đình mới thể hiện sự coi trọng.
Bùi lão thái thái : "Đến sớm quá, phiền dùng bữa ."
Cố lão gia t.ử vội vàng dậy nghênh đón: "Không sớm muộn, vặn lắm."
Cố Vân Xương tiến lên nhận lấy quà gặp mặt nhà họ Bùi tặng cho Thẩm Tư Nguyệt: "Mọi lòng ."
Tô Uyển : "Nguyệt Nguyệt là cô gái trăm nhà cầu, con bé thể coi trọng Thừa Dữ, là phúc khí của Bùi gia chúng ."
Tuy hai hiện tại chỉ đang trong giai đoạn tìm hiểu, nhưng cả nhà bọn họ nhận định Thẩm Tư Nguyệt .
Bùi lão thái thái vốn định lấy bảo vật gia truyền của Bùi gia quà gặp mặt, sợ quá mức vội vàng khiến cô bé cảm thấy áp lực, đành thôi.
Cố Vân Xương cũng vô cùng xem trọng Thẩm Tư Nguyệt và Bùi Thừa Dữ.
"Thừa Dữ năng lực đảm đương, nếu hai đứa trẻ thể thành đôi, cũng là phúc khí của Nguyệt Nguyệt."
Thẩm Tư Nguyệt đặt đũa xuống, chuẩn xuống bếp lấy thêm ba bộ bát đũa.
Cố Thanh Thư một bước về phía hậu viện: "Nguyệt Nguyệt, nhà họ Bùi vì em mà đến, em ở tiếp khách ."
Cố Thanh Mặc mắt , dậy pha : "Nguyệt Nguyệt, mau qua đó ."
Thẩm Tư Nguyệt từng ứng phó với trường hợp như thế , chút luống cuống. Kiếp , tuy cô từng kết hôn, nhưng đó là do ép buộc, nhà họ Trần chẳng chút lễ nghĩa nào. Cho nên, khi nhà họ Bùi trân trọng như , ngoài cảm động cô nên ứng đối thế nào.
Bùi Thừa Dữ sự bối rối của Thẩm Tư Nguyệt, sải bước đến mặt cô, dịu dàng xoa đầu cô: "Nguyệt Nguyệt, em cần căng thẳng, cứ coi như là buổi tụ họp bình thường của hai nhà Bùi - Cố thôi."
Anh thì vẻ bình tĩnh, thực còn căng thẳng hơn cả Thẩm Tư Nguyệt. Chỉ sợ , thất lễ với cô bé.
Thẩm Tư Nguyệt gật đầu, hỏi hai vị trưởng bối nhà họ Bùi: "Bùi bà bà, Bùi bác gái, hai uống ăn cơm ?"
Cố Thanh Thư chuẩn xong bát đũa. Cố Thanh Mặc cũng pha xong .
Bùi lão thái thái Thẩm Tư Nguyệt chút câu nệ, hiền từ : "Hai nhà chúng đều thiết như , cần khách sáo , ăn cơm ."
Cố lão gia t.ử đoán nhà họ Bùi sẽ đến từ sáng sớm, nên bảo cháu trai cả nấu nhiều cơm hơn một chút. Hai gia đình quây quần bên bàn, ăn trò chuyện.
Tô Uyển thấy Phương Tuệ Anh, định hỏi một câu thì thấy bà từ phòng Cố Vân Xương .
Hai nhà Bùi - Cố , bố cục phòng ốc đại khái đều rõ. Chuyện Phương Tuệ Anh và Cố Vân Xương ngủ riêng phòng, nhà họ Bùi cũng . Cho nên, cả ba đều chút ngạc nhiên, nhưng gì nhiều. Dù đây cũng là chuyện riêng của vợ chồng . Hơn nữa, chọn kết hôn thì hai sớm muộn gì cũng sẽ ngủ chung một giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-323-bui-gia-den-tham-to-nhuoc-tuyet-thang-kien.html.]
Mọi ăn gần xong Phương Tuệ Anh mới lên bàn. Sau khi ngủ cùng Cố Vân Xương, lưng bà thẳng hơn, năng việc đều toát tư thái của nữ chủ nhân. bà nắm bắt chừng mực, khiến khác cảm thấy khó chịu.
Thẩm Tư Nguyệt ăn xong bữa sáng liền đạp xe . Bùi Thừa Dữ về nhà thu dọn một chút, lập tức xuất phát quần đảo Viễn Sơn.
Vụ án Tô Nhược Tuyết thương mở phiên tòa ngày mười ba tháng Giêng.
Công an nắm bằng chứng phạm tội xác thực, nghi phạm cũng ký giấy nhận tội. Cho dù hại tòa cũng sẽ ảnh hưởng đến kết quả phán quyết. Tô Nhược Tuyết vẫn xe lăn, cha đẩy đến hiện trường phiên tòa.
Trong dự liệu, Đồ ban chủ và Sở T.ử Diệp đều mặt. Hai thấy Tô Nhược Tuyết xuất hiện, lập tức vây quanh, tranh thủ xin giấy bãi nại nữa.
Đồ ban chủ lấy một phong bì dày cộp, nhét tay Tô Nhược Tuyết.
"Nhược Tuyết, cô là do Đồ gia ban nâng đỡ mà nổi tiếng, nể mặt , tha cho Khánh An một con đường. Nó còn trẻ, chỉ là nhất thời hồ đồ, hình phạt tù thực sự quá nặng."
Nói xong, ông hạ thấp giọng bồi thêm một câu: "Nếu cô cảm thấy phần quà bồi thường trong tay đủ nặng, thể thêm một phần nữa."
Tô Nhược Tuyết sờ độ dày của phong bì, đoán bên trong hai ngàn đồng. Đối với Đồ gia ban kiếm tiền đầy bồn đầy bát mà , phần quà thật sự chẳng tính là dày.
Cô : "Đồ ban chủ, thành ý của ông cũng ít quá, tiền kiếm cho Đồ gia ban những năm qua, thể thêm hai chỗ đấy nhỉ?"
Lời chỉ là châm chọc sự keo kiệt của Đồ ban chủ, chứ bán giấy bãi nại giá cao.
Đồ ban chủ cảm thấy Tô Nhược Tuyết đang công phu sư t.ử ngoạm. Sắc mặt ông trầm xuống: "Nhược Tuyết, cô thể vong ân phụ nghĩa như ."
Tô phụ thấy lời , tức giận đến bật : "Ông mặt mũi vong ân phụ nghĩa? Không màng đến sức khỏe con gái , vì kiếm tiền mà liều mạng bóc lột con bé, ông và tư bản thì gì khác ?"
Đồ ban chủ ba chữ "nhà tư bản" dọa giật : "Tô , ông bậy!"
Tô phụ lười để ý đến Đồ ban chủ, đem phong bì ông nhét cho con gái trả : "Chút tiền , ông giữ mà bố thí cho ăn mày ."
Đồ ban chủ đón lấy phong bì, sốt ruột hỏi: "Các cảm thấy bao nhiêu thì hợp lý?"
Thêm hai chắc chắn là thể nào. gấp ba năm thì vẫn thể thương lượng. Trong đám vãn bối nhà họ Đồ, cũng chỉ Đồ Khánh An là thiên phú hát kịch.
Trong ba Ôn Niệm, Chu Diệu và Đồ Khánh An, tội của Đồ Khánh An là nhẹ nhất. Hắn tuy giẫm lên mắt cá chân Tô Nhược Tuyết, phạm tội cố ý gây thương tích, nhưng hậu quả nghiêm trọng, án phạt một năm. Nếu Tô Nhược Tuyết chịu giấy bãi nại, khả năng cần tù, hưởng án treo.
Tô phụ hừ lạnh: "Hại con gái thành như , bất luận đưa bao nhiêu tiền, con bé cũng sẽ giấy bãi nại!"
Đồ ban chủ để ý đến Tô phụ, chằm chằm Tô Nhược Tuyết: "Nhược Tuyết, cô một câu ."
"Ý của cha chính là ý của ."
Đồ ban chủ thấy Tô Nhược Tuyết cần tiền, lập tức về phía Sở T.ử Diệp nãy giờ vẫn im lặng.