"Không , chỉ là phơi đen thôi, cộng thêm ăn uống lắm nên gầy một chút. , dưỡng một thời gian là trắng ngay mà."
"Chị mang từ miền Nam về một ít mỹ phẩm dưỡng da, loại trắng đấy, hiệu quả lắm, em cùng chị về nhà lấy nhé."
Thẩm Tư Nguyệt Tô Nhược Tuyết tặng quà là để cảm ơn cô chữa trị vết thương.
Cho nên, cô từ chối.
"Nhược Tuyết tỷ, em khách sáo nhé."
"Giữa chúng , cần khách sáo."
Thẩm Tư Nguyệt hỏi thăm tình hình hồi phục vết thương của Tô Nhược Tuyết.
Tô Nhược Tuyết thành thật trả lời.
Cũng gần giống như dự đoán đó, hồi phục khá .
Chỉ cần xảy sự cố gì ngoài ý , vẫn thể lên sân khấu hát kịch.
độ linh hoạt của chân, chắc chắn thể khôi phục trạng thái nhất.
"Nhược Tuyết tỷ, đợi vết thương ở eo và chân của chị hồi phục hẳn, chị vẫn sẽ là Đại thanh y nhà nhà đều . Có điều thời gian lên sân khấu mỗi ngày của chị, khống chế trong hai tiếng đồng hồ."
Thời gian lên sân khấu quá dài, eo và chân vết thương cũ sẽ quá tải, dễ tái phát.
Sau khi xảy chuyện trong buổi biểu diễn cuối cùng năm ngoái, Tô Nhược Tuyết từng nghĩ còn thể lên sân khấu nữa.
Là Thẩm Tư Nguyệt tạo kỳ tích, cho cô cơ hội ánh đèn sân khấu.
Đừng là lên đài hai tiếng, cho dù chỉ một tiếng, cô cũng vui lòng.
"Nguyệt Nguyệt, em yên tâm, bây giờ chị trân trọng cơ thể , sẽ cậy mạnh bừa ."
Thẩm Tư Nguyệt sự nghiêm túc của Tô Nhược Tuyết, cũng như sự khao khát lên sân khấu của cô .
Cô dội gáo nước lạnh lúc , nhưng lời nên vẫn .
"Nhược Tuyết tỷ, theo sự gia tăng của tuổi tác, độ linh hoạt của eo và chân chị sẽ ngày càng giảm, thể hai năm , chị sẽ hát vai Đại thanh y nữa."
Điểm , Tô Nhược Tuyết sớm chuẩn tâm lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-448-tuong-lai-cua-dai-thanh-y.html.]
Cô : "Đối với chị mà , hát bao lâu thì hát bấy lâu, hát nữa thì dạy đồ , để bọn họ hát."
Thẩm Tư Nguyệt thấy Tô Nhược Tuyết nghĩ thoáng như , liền yên tâm.
Cô lảng sang chuyện khác, hỏi thăm những chuyện thú vị xảy khi cô an dưỡng ở miền Nam.
Cũng chia sẻ những chuyện thú vị gặp ở Kinh Thành.
Hai trò chuyện, nhanh khỏi Công viên Cách mạng.
Thẩm Tư Nguyệt vỗ vỗ yên xe đạp.
"Nhược Tuyết tỷ, để em chở chị nhé."
Tô Nhược Tuyết hình nhỏ bé của Thẩm Tư Nguyệt, lộ vẻ nghi ngờ.
"Em chở nổi chị đấy?"
Tuy cô béo, nhưng Thẩm Tư Nguyệt gầy hơn cô nhiều.
Thẩm Tư Nguyệt trèo lên xe đạp, chân chống xuống đất.
"Nhược Tuyết tỷ, chị đừng em gầy, sức lực của em nhỏ ."
Bảo cô chở đàn ông trưởng thành thì thể vất vả.
Chứ chở phụ nữ gầy, thể là dễ như trở bàn tay.
Tô Nhược Tuyết do dự một lát, lên yên xe đạp.
Cô điều chỉnh tư thế, chuẩn đợi khi nào Thẩm Tư Nguyệt chở nổi thì tiện bề nhảy xe.
Thẩm Tư Nguyệt phát hiện tâm tư nhỏ của Tô Nhược Tuyết, nhưng gì thêm.
"Nhược Tuyết tỷ, em xuất phát đây."
Dứt lời, chiếc xe liền chuyển động.
Đây là đầu tiên cô chở lớn, nhất thời kiểm soát đầu xe, chiếc xe cứ loạng choạng xiêu vẹo.