Thập Niên 70 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên - Chương 464: Kế Hoạch Y Quán, Dưới Trăng Gặp Gỡ

Cập nhật lúc: 2026-02-26 03:15:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị trí địa lý của tiểu dương lâu Thẩm gia . Lúc khi Thẩm lão gia t.ử chọn đất xây nhà tốn nhiều tâm tư. Giao thông thuận lợi, sinh hoạt tiện nghi, náo nhiệt nhưng vẫn giữ sự yên tĩnh.

Duy chỉ một chút phiền toái là tiểu dương lâu trong khu dân cư, nếu kinh doanh buôn bán thể sẽ gây bất tiện cho hàng xóm.

Thẩm Tư Nguyệt với Cố lão gia t.ử: "Lấy tiểu dương lâu y quán chỉ là ý tưởng của cháu, chính phủ thể sẽ phê duyệt."

Lão gia t.ử cảm thấy Thẩm gia hiện tại chỉ Trương Mạn Lệ ở, vị trí , dùng y quán cũng tệ. Ông Thẩm Tư Nguyệt đang lo lắng điều gì.

"Nguyệt Nguyệt, y quán giống bệnh viện, mở cửa hai mươi bốn giờ, chỉ cần cháu ảnh hưởng đến khác nghỉ ngơi, chính phủ sẽ phản đối ."

Có lời của lão gia t.ử, Thẩm Tư Nguyệt chuyện mở y quán ở tiểu dương lâu Thẩm gia coi như .

"Đợi đính hôn xong, cháu sẽ hồ sơ gửi lên chính phủ xin phép."

Chỉ cần chính phủ đồng ý là bắt tay lo liệu việc sửa sang. Qua Tết là thể khai trương ngay.

Cố lão gia t.ử hỏi: "Nguyệt Nguyệt, khi mở y quán, cháu ở bên Thẩm gia về đây ở?"

Ông nỡ xa con bé. sợ nó chạy chạy vất vả quá.

Vấn đề ở khi mở y quán, Thẩm Tư Nguyệt sớm suy tính . Cô khoác tay Cố lão gia t.ử, thiết cọ cọ.

"Ông nội Cố, nếu ông ngại thì cùng cháu sang y quán ở , tiện cho cháu chăm sóc ông. Nếu Cố gia việc, hoặc ông về, cũng như dịp cuối tháng thì chúng về đây ở, ạ?"

Câu trả lời ngoài dự liệu của Cố lão gia t.ử. Ông ngẩn một lúc lâu mới mở miệng từ chối.

"Nguyệt Nguyệt, ông cháu hiếu thuận, nhưng sức khỏe ông hơn nhiều , cần cháu chăm sóc ."

Ông hiểu y thuật, chân tay nhanh nhẹn, sang đó chỉ tổ vướng chân vướng tay.

Thẩm Tư Nguyệt hiểu nỗi lo của lão gia t.ử. Cô ngẩng đầu, khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông, đôi mắt cong cong .

" cháu ngày nào cũng gặp ông nội Cố, mà từ Thẩm gia về quân khu đại viện đường xá xa."

Nói , cô nũng lắc lắc cánh tay lão gia t.ử.

"Ông nội Cố, ông thương cháu với, đừng để cháu đông lạnh hè nóng chạy chạy nữa mà."

Cố lão gia t.ử thể chút tâm tư nhỏ của Thẩm Tư Nguyệt. Ông xoa đầu cô.

"Ông ở quân khu đại viện quen , đổi chỗ sẽ quen. Cháu cần chạy chạy , lúc nào bận thì về thăm ông là ."

Trẻ con lớn , bầu trời riêng để vẫy vùng, cũng rời thôi. Ông giúp gì thì cũng thể gánh nặng.

Thẩm Tư Nguyệt bây giờ khó thuyết phục Cố lão gia t.ử. Không cả. Còn gần nửa năm nữa y quán mới khai trương, cô thể từ từ thuyết phục.

"Vâng, theo ông nội Cố, nếu ông nhớ cháu thì cũng thể đến y quán tìm cháu."

Cố lão gia t.ử gật đầu: "Được."

Chẳng bao lâu , Cố Thanh Thư và Cố Thanh Mặc xong bữa tối. Vì cá nhiều nên cá to đem nấu canh, cá nhỏ thì kho tàu.

Ăn cơm xong, sắc trời tối hẳn. Cố Thanh Thư lấy cớ dạo tiêu thực, đến Công viên Cách mạng. Thẩm Tư Nguyệt cùng Cố lão gia t.ử dạo trong đại viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-464-ke-hoach-y-quan-duoi-trang-gap-go.html.]

Giờ trong đại viện náo nhiệt. Có về, cũng ăn xong ngoài dạo. Dọc đường đều hâm mộ Cố lão gia t.ử, cảm thấy ông tự nhiên một cô cháu gái rạng danh tổ tông. Lão gia t.ử mà sướng rơn, khóe miệng khép .

Công viên Cách mạng.

Cố Thanh Thư đợi bên hồ hơn nửa tiếng đồng hồ. Trời tối đen như mực. Hôm nay là hạ tuần âm lịch, trăng lên, đầy trời sáng.

Lúc Tô Nhược Tuyết đến, thấy Cố Thanh Thư đang ghế dài bên hồ, ngẩng đầu ngắm . Ánh đèn đường vàng vọt ở xa xa tuy yếu nhưng ảnh hưởng đến tầm . Anh gầy hơn gặp một chút, đường viền hàm rõ nét trông phần sắc bén.

"Thanh Thư, lâu gặp."

Bên hồ qua kẻ tấp nập. Cố Thanh Thư ngắm chăm chú, để ý Tô Nhược Tuyết đến. Đột nhiên thấy tiếng cô, lập tức hồn sang.

ngược sáng, ngũ quan kiều diễm chút mơ hồ, ánh đèn đường phía xa phủ lên một lớp hào quang nhàn nhạt, phác họa nên dáng mảnh mai. Gió đêm thổi tới, tóc bay bay, vô cùng quyến rũ.

Tim Cố Thanh Thư lỡ một nhịp, ép dời tầm mắt chỗ khác. Anh vội vàng thẳng dậy, chào hỏi.

"Đã lâu gặp."

Nói xong, dịch sang bên . Đến khi sắp rơi xuống mới dừng .

"Nhược Tuyết, em thể lâu, qua đây ."

Tô Nhược Tuyết hào phóng xuống bên trái. để tránh hiềm nghi, chiếc ghế dài vốn chỉ hai , ở giữa vẫn còn thể nhét thêm một nữa.

"Có thể nhận huân chương danh dự cấp cao nhất, chắc chắn trải qua nhiều thử thách sinh t.ử nhỉ?"

Lời khiến Cố Thanh Thư ngẩn . Ngoài nhà , ngoài đối với chỉ chúc mừng và ngưỡng mộ vì nhận huân chương. Rất ít ai nghĩ đến ý nghĩa đằng tấm huân chương .

Trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, lắc đầu.

"Nguy hiểm khi chống chấn cứu trợ thiên tai bằng sự hung hiểm khi thực hiện nhiệm vụ."

Tô Nhược Tuyết nghĩ như .

"Mỗi cái cái nguy hiểm riêng, nhưng cái thể bố trí , tính kiểm soát, còn nguy hiểm của cái là chỉ thể kiên trì xông lên, thể vì khó mà lui."

Nói xong, cô chân thành khâm phục: "Anh và Nguyệt Nguyệt vĩ đại, vinh quang là thứ các xứng đáng nhận ."

Cố Thanh Thư khen đến mức chút ngượng ngùng, vành tai trong bóng đêm dần đỏ lên.

"Cảm ơn em, vết thương của em dưỡng thế nào ?"

Tô Nhược Tuyết nâng chân lên, váy trắng rủ xuống, lộ mắt cá chân vết thương vẫn tan hết.

"Hồi phục cũng tệ, hơn so với dự kiến một chút."

"Anh Nguyệt Nguyệt , em định đến phát triển ở gánh hát cũ sắp giải thể?"

"Ừ, Nguyệt Nguyệt phân tích với em nhiều, cứu gánh hát cũ đối với em hiện tại là sự lựa chọn nhất."

" đang chuyện với cô đấy, cô điếc ?"

 

 

Loading...