Thẩm Tư Nguyệt cảm thấy nửa năm gặp, nhóc đột nhiên cao lên nhiều.
Đỉnh đầu sắp chạm khung cửa .
"Chị Nguyệt Nguyệt, mau , hôm qua chị em còn bảo tìm chị chơi đấy."
Tô Nhược Phong xong, nhận lấy trái cây trong tay Thẩm Tư Nguyệt.
"Chị Nhược Tuyết nhà ? Bác trai bác gái ?"
"Chị em đang thêu sườn xám trong phòng, bố em mua hàng Tết , chị tìm chị , em rót cho chị."
Thẩm Tư Nguyệt khát, khách sáo với Tô Nhược Phong.
"Được, cảm ơn em."
Tô Nhược Tuyết thêu chăm chú, thấy tiếng Thẩm Tư Nguyệt.
Khi cửa phòng đẩy , cô còn tưởng là em trai đến phiền.
Vừa định mắng hai câu thì thấy là Thẩm Tư Nguyệt.
Vẻ kiên nhẫn mặt lập tức nụ rạng rỡ thế.
Tô Nhược Tuyết vội vàng đặt kim chỉ vải vóc xuống, đến mặt Thẩm Tư Nguyệt.
Vết thương của cô hồi phục khá , còn sự khác thường nữa.
"Nguyệt Nguyệt, chị còn bảo chiều nay tìm em, ngờ em đến ."
Vừa dứt lời, Tô Nhược Phong bưng nóng cho Thẩm Tư Nguyệt.
"Chị Nguyệt Nguyệt, uống nước ."
Đợi Thẩm Tư Nguyệt nhận lấy chén , : "Em chuẩn ít trái cây và điểm tâm."
Tô Nhược Tuyết kéo Thẩm Tư Nguyệt xuống bên giường.
"Nguyệt Nguyệt, chúc mừng em, sắp thành ước mơ . Y quán của em bao giờ khai trương?"
Thẩm Tư Nguyệt nhờ xem ngày .
"Mùng bảy tháng Giêng."
"Được, chị , đến lúc đó nhất định sẽ đến ủng hộ em."
Thẩm Tư Nguyệt câu chọc .
"Đừng, y quán nơi lành gì."
Tô Nhược Tuyết nghiêng đầu, nụ tươi tắn.
" em là mà."
Nói xong, cô lấy cuốn kịch bản dở , đưa cho Thẩm Tư Nguyệt.
"Nguyệt Nguyệt, em mau xem giúp chị với."
Thẩm Tư Nguyệt tuy thể kịch, nhưng hiểu nhiều về hý khúc.
"Chị Nhược Tuyết, em là dân ngoại đạo, ."
"Không , em cứ xem đại ."
Thẩm Tư Nguyệt đành nhận lấy cuốn sổ tay từ Tô Nhược Tuyết, mở .
Cô xem hỏi những chỗ hiểu hoặc cảm thấy .
Tô Nhược Tuyết kiên nhẫn giải đáp.
Sau đó sửa hai chỗ cho hơn.
"Nguyệt Nguyệt, em đúng là phúc tinh của chị."
Thẩm Tư Nguyệt hỏi: "Chị Nhược Tuyết, chị ở gánh hát cũ vẫn chứ? Đã tìm đồ ưng ý ?"
"Cũng , Thanh Thư giải quyết vấn đề gánh hát cũ giải tán, chỉ cần Quốc khánh năm , Lỗ gia ban thể chuyển lỗ thành lãi là thể tồn tại . Còn về đồ , chị nhận tổng cộng mười , trong đó hai hát linh tính, thể trọng điểm bồi dưỡng, nhưng phẩm tính thế nào thì còn quan sát thêm."
"Vậy chị và đại ca em thì ?"
Thẩm Tư Nguyệt hỏi xong, Tô Nhược Phong bưng đĩa trái cây và điểm tâm .
Đợi khỏi, Tô Nhược Tuyết mới trả lời.
"Đại ca em giúp chị việc lớn, chị cảm kích , cũng sẽ thử tìm hiểu xem ."
Khi lời , vành tai cô hiện lên một tầng hồng nhạt.
Thật cô từng nghĩ sẽ chấp nhận một đoạn tình cảm mới nhanh như .
Cố Thanh Thư thực sự quá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-509-mai-moi-cho-dai-ca.html.]
Nếu cô cứ từ chối mãi, dẫn đến bỏ lỡ, tương lai nhất định sẽ hối hận.
Cho nên, cô cho một cơ hội để thử.
Thẩm Tư Nguyệt biểu cảm của Tô Nhược Tuyết là cô và Cố Thanh Thư hy vọng.
"Đại ca em hôm nay về, chiều nay nếu chị rảnh, chúng cùng cửa hàng bách hóa mua đồ nhé."
Tô Nhược Tuyết do dự một lát gật đầu.
"Được, đúng lúc chị mua quà Tết cho nhà."
Cô vốn định ngày mai .
Đi sớm một ngày cũng chẳng .
Thẩm Tư Nguyệt uống cạn chén , dậy.
"Vậy ăn trưa xong em sang tìm chị."
"Được, chị tiễn em ngoài."
Thẩm Tư Nguyệt từ khu nhà tập thể xuống, thấy Cố Vân Xương chở Cố Thanh Thư đang xách vali về hướng Cố gia.
Cố Thanh Thư thấy Thẩm Tư Nguyệt, vội vàng nhảy từ ghế xuống.
"Cha, cha về , con bộ với Nguyệt Nguyệt một lát."
"Vậy con kẹp vali ghế , cha đạp chậm một chút."
Vali của Cố Thanh Thư to và nặng.
cũng đến mức xách nổi.
"Không cần cha, đường xa lắm, con tự xách về là ."
Cố Vân Xương ép nữa, đạp xe .
Thẩm Tư Nguyệt rảo bước về phía Cố Thanh Thư.
Anh mặc áo khoác màu đen, tôn lên dáng cao ráo, chiếc khăn quàng cổ màu xanh lam cổ ấm áp nổi bật.
"Đại ca, em còn hôm nay về, nếu đón ."
Người nhà họ Cố thấy Thẩm Tư Nguyệt dạo bận nên với cô.
Cố Thanh Thư : "Em là bác sĩ, nghiên cứu bệnh án quan trọng hơn đón ."
Nói xong, về phía khu nhà tập thể của Tô gia.
"Em tìm Nhược Tuyết ?"
Thẩm Tư Nguyệt "" một tiếng: "Về nhà ."
Đại viện chỗ nào cũng , nếu kẻ tâm gì đó, nhất định sẽ truyền lời tiếng .
Cố Thanh Thư gật đầu: "Đi, về nhà."
Về đến Cố gia.
Cố Thanh Thư chào hỏi Cố lão gia t.ử , về phòng cất hành lý.
Đợi thu dọn xong xuống lầu, Thẩm Tư Nguyệt bếp nấu cơm.
Lão gia t.ử : "Thanh Thư, Nguyệt Nguyệt bảo cháu bếp phụ con bé một tay."
"Vâng ạ, ông nội."
Trong bếp chỉ Thẩm Tư Nguyệt.
Cô thấy Cố Thanh Thư , vội vàng báo tin cho .
"Đại ca, em hẹn chị Nhược Tuyết chiều nay cửa hàng bách hóa, cũng nhắc đến việc sẽ cùng, chị đồng ý ."
Cố Thanh Thư phản ứng kịp: "Ý là ?"
"Ý là chị Nhược Tuyết cảm thấy cũng tệ, thử tìm hiểu xem ."
Tin cực lớn Cố Thanh Thư choáng váng.
Một lúc lâu , mới phản ứng .
"Nguyệt Nguyệt, em lừa chứ?"
Thẩm Tư Nguyệt nhún vai, : "Đại ca, em lừa bao giờ ?"
"Chưa, em bao giờ lừa ."
Cố Thanh Thư ...