Bùi Thừa Dữ dịch sang một bước, để Thẩm Tư Nguyệt thấy rõ gì.
Nguyện trường cửu, ngàn dặm chung thuyền quyên.
Thẩm Tư Nguyệt xem xong, tinh nghịch chớp chớp mắt.
"Em còn tưởng sẽ cả nhà hạnh phúc bình an gì đó."
Bùi Thừa Dữ , véo nhẹ mũi Thẩm Tư Nguyệt.
"Anh em sẽ về gia đình, nên về chúng . Như , lời chúc trùng lặp, đều thể thành hiện thực."
"Đoàn trưởng Bùi thật tham lam."
"Ừm, tham lam, chỉ tham lam kiếp , mà còn tham lam cả kiếp , đời đời kiếp kiếp."
Lời tỏ tình bất ngờ khiến má Thẩm Tư Nguyệt ửng hồng.
Cô hạ giọng, "Nhiều thế , đừng bậy."
Bùi Thừa Dữ nâng mặt Thẩm Tư Nguyệt, nhanh ch.óng hôn lên trán cô một cái.
"Không bậy, từng chữ đều là thật lòng."
Nói xong, buông Thẩm Tư Nguyệt , mặt đỏ như gấc, tim đập như trống dồn.
Anh mạo phạm cô gái nhỏ, nhưng nhịn .
Má Thẩm Tư Nguyệt cũng nóng ran, vội vàng dùng mu bàn tay hạ nhiệt.
Trái tim đập loạn xạ khiến cô thể bình tĩnh.
"Em đồng ý với , đời đời kiếp kiếp."
Nói xong, trái tim đang đập loạn của cô bỗng nhiên bình tĩnh .
Tựa như trái tim l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn luôn chờ đợi một lời hồi đáp.
Mặt Bùi Thừa Dữ càng đỏ hơn, khóe miệng cũng cong lên ngày một lớn.
Hạnh phúc đến mức gì cho .
Thẩm Tư Nguyệt dáng vẻ lúng túng của , lòng mềm nhũn, bước tới ôm lấy .
"Chúng là vợ chồng cưới, ôm là chuyện bình thường."
Bùi Thừa Dữ ôm Thẩm Tư Nguyệt.
Cằm khẽ cọ lên đỉnh đầu cô, "Ừm, bình thường."
Hai ôm một lúc lâu mới lưu luyến buông .
Thẩm Tư Nguyệt cầm lấy chiếc đèn Khổng Minh lời chúc.
"Em xách, châm lửa."
Rất nhanh, đèn Khổng Minh nóng đưa lên cao.
Hai dòng chữ chúc phúc bay lượn theo gió.
Vạn sự như ý, tuổi tuổi bình an.
Thả đèn xong, Bùi Thừa Dữ nắm tay Thẩm Tư Nguyệt, về phía Cố gia.
"Nguyệt Nguyệt, một chuyện bàn với em."
Thẩm Tư Nguyệt sự nghiêm túc của Bùi Thừa Dữ.
"Anh ."
"Có một nhiệm vụ tỉnh ngoài, nguy hiểm, nhưng thời gian sẽ dài, nếu thành , thể nhận huân công hạng ba."
Tuy tấm huân chương thể giúp thăng chức thêm.
ích cho việc xét duyệt thăng chức .
Thẩm Tư Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y Bùi Thừa Dữ.
"Sự nghiệp của tự quyết, thế nào lợi cho thì cứ ."
Nói xong, cô ngẩng đầu lên, với .
"Anh yên tâm, em sẽ chạy ."
Bùi Thừa Dữ sợ lúc ở Kinh Thành, Thẩm Tư Nguyệt sẽ yêu khác.
Chỉ là rời khỏi Kinh Thành lúc y quán của cô khai trương.
"Y quán mới khai trương, chắc chắn sẽ gặp nhiều vấn đề, ở với em."
Dù giúp nhiều, ở bên cạnh động viên con bé cũng .
Thẩm Tư Nguyệt vội vàng từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-526.html.]
"Đừng, em cần ở bên. Không đúng, là, em khả năng giải quyết khó khăn, ở đây cũng cả. Em hy vọng thể tỏa sáng trong lĩnh vực yêu thích, chứ vì em mà từ bỏ bất kỳ cơ hội nào giúp tiến bộ."
"Nguyệt Nguyệt, em mạnh mẽ quá, chẳng đất dụng võ."
"Mỗi giỏi một chuyên môn. Nếu bảo em nhiệm vụ, bắt tội phạm, em chắc chắn sẽ hỏng bét."
Thẩm Tư Nguyệt xong, khẽ huých cánh tay Bùi Thừa Dữ.
"Em là chúng cùng động viên , cùng tiến bộ. Cho nên đừng bất kỳ e ngại nào."
Nói xong, cô chuyển chủ đề.
" một điều, ghi nhớ."
"Gì ?"
Thẩm Tư Nguyệt Bùi Thừa Dữ với vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu trang trọng.
"Mạng chỉ một, hãy liệu sức mà ."
Nói xong, cô cố ý dọa .
"Nếu xảy chuyện, em ở goá ."
Bùi Thừa Dữ hề tức giận vì lời của Thẩm Tư Nguyệt, ánh mắt cô vô cùng nghiêm túc.
Đôi môi mỏng gợi cảm mấp máy, "Nguyệt Nguyệt, nhớ kỹ lời em ."
Lời dứt, Thẩm Tư Nguyệt vội đưa tay lên bịt miệng Bùi Thừa Dữ.
"Không bậy bạ!"
Bùi Thừa Dữ hôn lên lòng bàn tay Thẩm Tư Nguyệt.
"Em yên tâm, nhất định sẽ sống thật , trở về cưới em, cho em hạnh phúc."
Thẩm Tư Nguyệt đỏ mặt rụt tay về.
"Nhớ kỹ lời , thì em cho tay."
"Được, nếu nuốt lời, mặc em xử trí."
Trong lúc chuyện, hai đến cửa Cố gia.
Thẩm Tư Nguyệt buông tay Bùi Thừa Dữ, "Khi nào khởi hành?"
"Phải lên kế hoạch mới , nếu gì bất ngờ, một tuần nữa sẽ ."
Bùi Thừa Dữ Thẩm Tư Nguyệt với vẻ áy náy.
"Nhiệm vụ bí mật, thể tiết lộ quá nhiều."
Thẩm Tư Nguyệt sớm đoán là nhiệm vụ bí mật.
Nếu công an ở tỉnh khác cũng đến mức điều từ Kinh Thành qua.
Cô lo lắng hỏi: "Anh từng lên báo, sẽ lộ chứ?"
"Yên tâm , sẽ ."
"Không là , cần em tiễn ?"
Bùi Thừa Dữ lắc đầu.
"Không cần, chúng sẽ lấy lý do tập huấn khép kín để rời khỏi Kinh Thành."
"Vậy việc cẩn thận, em ở Kinh Thành chờ về."
Thẩm Tư Nguyệt xong, hôn lên má Bùi Thừa Dữ một cái.
Hơi nóng mặt Bùi Thừa Dữ mới hạ xuống bùng lên.
Anh ôm Thẩm Tư Nguyệt lòng, nỡ buông .
Thẩm Tư Nguyệt tiếng tim đập như trống dồn, cảm thấy an lòng một cách khó hiểu.
"Thừa Dữ, em thích , thích từ sớm ."
Bùi Thừa Dữ nhớ những mảnh ký ức của kiếp .
"Anh cũng ."
Anh buông Thẩm Tư Nguyệt , vén lọn tóc má cô tai.
"Mau nghỉ ngơi , sáng mai em đến y quán từ sớm."
"Vâng, chúc ngủ ngon."
Thẩm Tư Nguyệt về đến Cố gia, rửa chân xong liền lên giường.
cô