Thập Niên 70 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên - Chương 562: Bái Sư Học Nghệ

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:35:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tư Nguyệt Ngô sư phó đang cau mày, bà đang do dự.

Đã là do dự thì sẽ cơ hội.

Cô hỏi: "Ngô sư phó, bà thể nỗi lo lắng của ?"

Ngô sư phó là tính tình thẳng thắn, thích vòng vo, thẳng:

"Các cháu cũng thấy đấy, cái tiệm chỉ một , đặt hôn phục tốn thời gian tốn sức lực, chắc thể xong hai bộ trong vòng tám tháng ."

Bà tuy đồ , nhưng đều ngoài việc, tiện gọi về giúp đỡ.

"Còn nữa, hôn phục thêu tay do giá rẻ ."

Thẩm Tư Nguyệt : "Tiền là vấn đề. Ngô sư phó, cháu một ý kiến khá , bà thử xem ."

"Được, cháu , đây."

"Kỹ thuật thêu của chị Nhược Tuyết cũng khá, lúc bận thể trợ thủ cho bà."

Thẩm Tư Nguyệt đang ôm việc cho Tô Nhược Tuyết, mà là theo Ngô sư phó học thêu thùa, tranh thủ một cơ hội cho cô .

Tô Nhược Tuyết hiểu ý của Thẩm Tư Nguyệt, vội vàng phụ họa.

"Ngô sư phó, bà thể xem thử tay nghề thêu của cháu , hãy quyết định."

Ngô sư phó liếc cái giỏ tre bên cạnh.

"Cháu tự chọn chỉ và vải, thêu một đóa hoa sen cho xem."

Nói xong, bà dậy đo kích thước cho Thẩm Tư Nguyệt, bàn bạc về kiểu dáng hôn phục, và phác thảo đơn giản một bản vẽ.

Sau đó đo kích thước cho Bùi Thừa Dữ.

Hôn phục nam đều theo mẫu nữ, cần bàn bạc thêm.

Ngô sư phó cất bản vẽ , về phía Tô Nhược Tuyết vẫn đang thêu.

Cô cầm kim vững, xỏ kim nhanh, đường kim mũi chỉ cũng bắt bẻ lớn nào.

thể thấy cô học thêu lâu, sự phối hợp tổng thể của cơ thể định lắm.

Điều khiến bà ngạc nhiên là cách phối màu chỉ tơ.

Muốn học giỏi thêu thùa, sự nhạy cảm với màu sắc.

Điều khó rèn luyện hậu thiên, phần lớn đều bắt nguồn từ bẩm sinh.

Ngô sư phó tự chủ gật đầu, thầm trong lòng: "Là một hạt giống để học thêu."

bà nghĩ đến việc Tô Nhược Tuyết là đại thanh y đang nổi đình nổi đám, diễn hết trận đến trận khác, liền dập tắt ý định nhận đồ .

Thẩm Tư Nguyệt vẫn luôn âm thầm quan sát biểu cảm của Ngô sư phó, nỗi lo của bà.

Cô nhẹ nhàng để xóa tan sự lo lắng của Ngô sư phó.

"Sau sự cố sân khấu, sức khỏe của chị Nhược Tuyết còn như , chị sẽ hát mãi sân khấu , cũng chỉ bận năm nay thôi, về sẽ từ từ chuyển sang hậu trường, biên kịch dàn dựng, thiết kế trang phục diễn."

"Kịch nghệ cần truyền thừa, thêu thùa cũng . Chị Nhược Tuyết là vô cùng nghiêm túc, chỉ cần chị , sẽ dốc hết lực để , tuyệt đối sẽ khiến bà thất vọng."

Ngô sư phó xong lời , tán thưởng Thẩm Tư Nguyệt.

"Giống ông nội cháu, cái miệng khéo ăn ."

Lời ý chê bai.

Thẩm Tư Nguyệt cũng , : "Bà thấy lọt tai là ạ."

Ngô sư phó , gì.

ánh mắt bà Tô Nhược Tuyết càng thêm hài lòng.

Thẩm Tư Nguyệt nhân cơ hội thêm một câu.

"Ngô sư phó, chị Nhược Tuyết năm nay sẽ bận, bà thể hôn phục cho cháu , đợi bà xong một bộ, bên phía chị Nhược Tuyết cũng còn bận rộn như nữa."

Sở dĩ Tô Nhược Tuyết bận là vì Lỗ gia ban vẫn đang trong giai đoạn mở rộng tuyển sinh và giảng dạy, định .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-562-bai-su-hoc-nghe.html.]

Nhiều nhất là bận đến cuối năm, sẽ rảnh rỗi hơn.

Ngô sư phó Tô Nhược Tuyết đang xỏ kim dẫn chỉ, : "Được, hôn phục của cháu ."

Ý tứ là, giao quyền quyết định hôn phục của Tô Nhược Tuyết tay chính cô .

Nếu cô chọn đợi, thì chấp nhận rủi ro thể thành kịp.

Một lát , Tô Nhược Tuyết thêu xong hoa sen.

Cô gỡ khăn lụa từ khung thêu xuống, đưa cho Ngô sư phó.

"Mời Ngô sư phó phê bình ạ."

Ngô sư phó nhận lấy chiếc khăn lụa phiếm ánh sáng nhu hòa, trong mắt hiện lên sự ngạc nhiên.

"Cháu thêu hoa sen ánh hoàng hôn?"

Hoa sen nở buổi sáng, khép buổi chiều.

Người bình thường đều sẽ chọn thêu lúc hoa nở, hương thơm ngào ngạt, phong tư yểu điệu.

Còn buổi chiều đều là nụ hoa, khó thêu vẻ của hoa sen.

Tô Nhược Tuyết chỉ dùng vài sợi chỉ vàng, điểm ánh tà dương vàng óng, khiến nụ hoa càng thêm lập thể, dường như toát một tia thần tính.

Ngô sư phó kích động, bàn tay cầm khăn lụa run rẩy.

Tô Nhược Tuyết: "Tại cháu thêu loại hoa sen nở khép ?"

Đôi môi hồng của Tô Nhược Tuyết nhếch lên: "Lúc bà hoa sen, trong đầu cháu nghĩ đến đài sen. Đóa hoa sen khép là sự chuyển tiếp từ hoa sen sang đài sen, lạc đề, thể hiện sự khai hoa kết quả."

Ngô sư phó hài lòng gật đầu: "Giải thích tồi. Có hứng thú đồ của ?"

Bà tuy giỏi nhất trong giới thêu thùa, nhưng ở Kinh thành cũng coi là một trong những đầu.

Rất nhiều bảo tàng đều tác phẩm thêu của bà.

Tô Nhược Tuyết đương nhiên cầu còn .

"Có hứng thú ạ, sư phụ!"

Gọi xong, cô dáo dác xung quanh, kính một chén .

Kết quả thấy ấm và chén .

Tay Cố Thanh Thư đặt lên vai Tô Nhược Tuyết, nhắc nhở cô đừng quá hoảng loạn.

Anh lễ phép và kính trọng : "Ngô sư phó, cảm ơn bà khẳng định và yêu thích Nhược Tuyết, chúng cháu sẽ chọn ngày lành, chính thức bái sư."

Tô Nhược Tuyết , vội vàng gật đầu.

"Sư phụ..."

mở miệng, Ngô sư phó xua tay.

"Ta chuyện việc chỉ duyên phận, thích mấy cái trò hư cấu đó, nước ở gian trong, rót một chén mang đây."

Sư phụ lên tiếng, Tô Nhược Tuyết đành theo.

Một chén nguội, một cái cúi đầu, coi như bái sư.

Ngô sư phó đặt chén xuống, với Tô Nhược Tuyết: "Cháu rảnh thì đến chỗ , sẽ cố gắng hết sức dạy cháu, nhưng cháu học bao nhiêu, xem bản lĩnh của chính cháu."

"Sư phụ, con nhất định sẽ cân bằng việc hát kịch và thêu thùa, sẽ để thất vọng."

"Bất luận cháu gì, đều sẽ thất vọng, cháu đừng để bản thất vọng là ."

Lời khiến nội tâm Tô Nhược Tuyết chút chấn động.

"Sư phụ yên tâm, con từng khổ từng mệt từng hối hận, nhưng con bao giờ để bản thất vọng."

Ngày hôm nay của cô, đều là...

 

 

Loading...