Thập Niên 70 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên - Chương 574: Đời Người Như Bàn Cờ, Ảnh Màu Tặng Giai Nhân

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:35:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong những cuốn sách liên quan đến thông tin hàng vũ trụ, nhiều từ ngữ chuyên ngành lạ lẫm.

Thẩm Tư Nguyệt thể là một chữ cũng .

, cái cô dạy Cố Thanh Ngôn là từ vựng, mà là phương pháp ghi nhớ siêu tốc.

Cố Thanh Ngôn khi thấy phát âm tiếng Nga chuẩn xác của Thẩm Tư Nguyệt thì kinh ngạc đến ngây .

Cậu tưởng cô chỉ nghiên cứu về tiếng Nga, cách để ghi nhớ nhanh.

Không ngờ cô thực sự tiếng Nga, còn .

"Chị Nguyệt, còn cái gì là chị ?"

Cậu bao giờ tin đời hảo, kết quả chị gái đột nhiên bước Cố gia khiến tin .

Thẩm Tư Nguyệt gõ đầu Cố Thanh Ngôn một cái.

"Nghe cho kỹ, chị nhiều thời gian dạy em tiếng Nga ."

"Vâng ạ, chị Nguyệt."

Thẩm Tư Nguyệt dạy nghiêm túc, Cố Thanh Ngôn cũng học nghiêm túc, liên tục ghi chép.

Khi sắc trời tối dần, đèn trong phòng khách sáng lên.

Cố Thanh Ngôn gấp sách .

"Chị Nguyệt, hôm nay chị dạy em lâu , nghỉ ngơi một lát ạ, em cũng nấu cơm tối ."

Thẩm Tư Nguyệt day day đôi mắt khô khốc, gật đầu.

"Được, hôm nay tới đây thôi, dù một tuần tới chị cũng khám bệnh, rảnh rỗi sẽ dạy em."

"Vâng ạ, cảm ơn chị Nguyệt."

"Người một nhà, cần cảm ơn."

Cố Thanh Ngôn "" một tiếng, dậy bếp chuẩn bữa tối.

Thẩm Tư Nguyệt dịu cơn mỏi mắt xong, định giúp một tay thì Cố lão gia t.ử gọi .

"Nguyệt Nguyệt, cháu nghỉ , để Lão Tứ và Lão Ngũ nấu cơm là ."

Cố gia cái lệ đàn ông xuống bếp, chỉ sự khác biệt là nấu ăn ngon dở mà thôi.

Thẩm Tư Nguyệt dịch bên cạnh ông cụ.

"Ông nội Cố, chúng một ván cờ nhé?"

cũng đang rảnh rỗi.

Hơn nữa lâu lắm đ.á.n.h cờ, nếu động não, kỳ thuật ông nội dạy cô sẽ quên sạch mất.

Cố lão gia t.ử cũng là chịu yên, gật đầu cái rụp.

"Được, một ván."

Khi hai ông cháu đang sát phạt khí thế ngất trời thì Cố Thanh Thư về.

Anh từng thấy Thẩm Tư Nguyệt đ.á.n.h cờ, bèn bên bàn quan chiến.

Sau khi rõ đường cờ của cô, chút kinh ngạc.

Nhìn như mưu định mới động, thực mỗi một nước đều ẩn chứa phong mang, từng bước ép sát.

"Nguyệt Nguyệt, kỳ thuật của em là học với ai ?"

"Ông nội em ạ, từ lúc em ba tuổi ông bắt đầu dạy em đ.á.n.h cờ . Ông đời như bàn cờ, nhân tính như kỳ phong, khiêm tốn, cũng phong mang, tiến thể công lui thể thủ."

Còn một câu nữa, Thẩm Tư Nguyệt .

Không thể vì thắng mà đường tà đạo, nếu sẽ nhận lấy kết cục thua cả bàn cờ.

Cố Thanh Thư : "Ông nội em lợi hại, em cũng lợi hại, hôm nào rảnh chúng cũng một ván."

"Được ạ, dù em nghỉ phép một tuần, thời gian thừa."

Kết thúc ván cờ, Cố lão gia t.ử thua.

Ông thu dọn quân cờ : "Nguyệt Nguyệt, may mà cháu nhường ông."

Thẩm Tư Nguyệt xếp quân cờ hộp.

"Ông nội em , đ.á.n.h cờ đối chiến là nghiêm túc, nương tay chỉ là tôn trọng đối thủ, mà còn là sỉ nhục tinh thần kỳ thuật."

"Ông nội em , thật đáng tiếc thể quen ông , nếu chúng nhất định sẽ trở thành bạn bè."

"Ông nội Cố cũng là kiểu mà ông nội em ngưỡng mộ. Chính trực, dũng cảm, lạc quan, vô tư, trị quân nghiêm, gia phong cũng chính."

Cố lão gia t.ử đóng hộp cờ , giơ tay xoa đầu Thẩm Tư Nguyệt.

"Rất khen, ông nội Cố thích ."

Vừa dứt lời thì Cố Vân Xương về đến nơi.

Trên đầu ông đều tuyết, tai cũng lạnh đến đỏ ửng.

"Tuyết hôm nay rơi nhanh gấp, sáng mai dậy chắc chắn tuyết đọng dày."

Thẩm Tư Nguyệt đầu ngoài cửa sổ.

Ánh sáng bên ngoài tối, rõ lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-574-doi-nguoi-nhu-ban-co-anh-mau-tang-giai-nhan.html.]

, trận tuyết một khi rơi xuống thì sẽ rơi suốt mấy ngày liền.

"Sáng mai chúng sắm đồ Tết thôi, nếu càng về càng khó ."

Cố Thanh Thư ngày mai còn , rút thời gian.

"Ngày con mới rảnh, đến lúc đó mượn xe của quân khu một chút, tuyết lớn nữa cũng sợ."

Anh xong, Cố Vân Xương lên tiếng.

"Vân Hải ngày mai về, chúng nó chắc chắn sẽ lái xe, đến lúc đó bảo nó đưa mấy đứa nhỏ sắm đồ Tết là ."

Cố lão gia t.ử cảm thấy sắp xếp như cũng khá .

"Được, ngày mai để Vân Hải mua đồ Tết."

Rất nhanh, cơm nước bưng lên bàn.

Sáu , bốn món mặn một món canh, thịt rau.

Hình thức tuy mắt lắm nhưng mùi vị cũng tệ.

Cố lão gia t.ử nếm thử xong, tiếc lời khen ngợi hai đứa cháu trai.

"Tay nghề nấu nướng của hai em tiến bộ ít, so với ông ăn thì ngon hơn nhiều , nhưng vẫn còn gian tiến bộ lớn."

Cố Thanh Ngôn và Cố Cẩn Sơ đều vui vẻ.

"Ông nội yên tâm, chúng cháu sẽ tiếp tục nỗ lực, những món ăn ngon hơn nữa."

"Được, ông chờ, cơm canh mùa đông nguội nhanh, mau ăn mau ăn."

Ăn cơm xong, lục tục tắm rửa về phòng nghỉ ngơi.

Thẩm Tư Nguyệt thu dọn hành lý đơn giản một chút.

Làm xong xuôi, cô chuẩn nghỉ ngơi.

Cửa phòng gõ vang, giọng của Cố Thanh Thư truyền đến.

"Nguyệt Nguyệt, là ."

Cửa phòng Thẩm Tư Nguyệt khóa.

Cô đáp một tiếng: "Đại ca, ạ."

Cố Thanh Thư cầm một xấp ảnh chụp hôm Tết Dương lịch, đưa cho Thẩm Tư Nguyệt.

"Có hai tấm phơi sáng quá mức, vứt , những tấm còn đều khá , em xem ."

Thẩm Tư Nguyệt nhận lấy xấp ảnh màu.

"Cảm ơn đại ca, tốn kém quá."

Ảnh màu đắt hơn ảnh đen trắng gấp năm sáu .

"Chút tiền lẻ vẫn tiêu , em nghỉ ngơi sớm , Nhược Tuyết ngày mai còn một buổi diễn cuối cùng, nhưng buổi sáng là kết thúc , chiều các em thể dạo phố. Hoặc đợi lúc và Thừa Dữ đều rảnh thì cùng ."

Thẩm Tư Nguyệt xua tay: "Em và chị Nhược Tuyết ."

Bùi Thừa Dữ và Cố Thanh Thư đều mới về Kinh Thành nhậm chức năm ngoái, cuối năm cần thể hiện cho .

Bất luận là về sớm xin nghỉ đều thích hợp.

"Được, sáng mai đưa em ít tiền và phiếu, em và Nhược Tuyết mua quần áo mới."

"Đại ca, em sẽ đưa tiền của cho chị Nhược Tuyết, còn em thì cần ."

Cố Thanh Thư xoa đầu Thẩm Tư Nguyệt.

Anh : "Em là em gái , cho em tiền tiêu là chuyện đương nhiên, từ chối là lễ phép nhé."

Nói xong, còn tự trêu chọc một câu.

"Đợi kết hôn xong, tiền của sẽ giao cho Nhược Tuyết quản, lúc đó còn tiền cho em tiêu nữa ."

Thẩm Tư Nguyệt tinh nghịch nháy mắt.

"Không , đến lúc đó em tiêu tiền của Thừa Dữ."

"Em nghĩ thế là đúng , đàn ông nỗ lực kiếm tiền chính là để cho phụ nữ tiêu."

" , ảnh đơn của đại ca đưa cho chị Nhược Tuyết ạ?"

"Vẫn , em nghỉ ngơi sớm , ngủ ngon."

Lúc Cố Thanh Thư rời , thuận tay đóng cửa phòng .

Thẩm Tư Nguyệt xốc chăn lên giường, dựa đầu giường ngắm ảnh.

Kỹ thuật chụp ảnh của Cố Thanh Thư , mỗi một tấm ảnh đều rõ nét.

Cộng thêm hiệu ứng thị giác của ảnh màu mạnh hơn ảnh đen trắng nhiều, vô cùng hút mắt.

Cô chọn vài tấm khí , định lúc nào gặp Bùi Thừa Dữ sẽ đưa cho .

Những tấm còn , cô cất gian.

Không gian thể ngưng đọng thời gian, ảnh để bao lâu cũng sẽ lão hóa phai màu.

 

 

Loading...