Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Sản Bị Chồng Quân Nhân Từ Chối, Gây Chấn Động Cả Nước - Chương 303: Tỉnh Lại Sau Sinh Tử, Thẩm Chấp Vẫn Chậm Một Bước

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:47:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đột nhiên Cố Kiêu ôm lấy, Nguyên Ly suýt chút nữa tay, hết cách , dạo động tay động chân nhiều, nhất thời vẫn thích ứng . Tay chạm đến gáy Cố Kiêu liền khựng , đây là đàn ông cô kết hôn ba năm vẫn "ăn" .

 

Khẽ nhíu mày, tay trực tiếp véo lên tai Cố Kiêu kéo xa một chút. Cố Kiêu Nguyên Ly véo tai, trong nháy mắt dòng điện chạy rần rần khắp , "oanh" một tiếng bộ m.á.u trong dồn lên não, khi chạm mắt với Nguyên Ly, cả đều đỏ bừng.

 

Cho dù là làn da màu lúa mì của Cố Kiêu cũng Nguyên Ly thấu. Chớp chớp mắt, Nguyên Ly tò mò Cố Kiêu: "Tai nóng, hơn nữa, mặt và cổ đều đỏ ."

 

Vừa cô còn dùng tay kéo kéo cổ áo Cố Kiêu xuống, thò trong thăm dò xem là thật giả.

 

Cố Kiêu cảm thấy nhịp thở cũng vững nữa, l.ồ.ng n.g.ự.c như tiếng trống trận đang dồn dập, bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang loạn ở cổ, tay ôm lấy eo Nguyên Ly, cả áp sát tới.

 

Hai bờ môi sắp chạm , bàn tay nhỏ bé tai Cố Kiêu buông một phát bịt c.h.ặ.t miệng Cố Kiêu . Cố Kiêu mở to mắt cô, Nguyên Ly bĩu môi: "Chưa đ.á.n.h răng!"

 

Vừa cô còn nhíu mày bộ râu mặt Cố Kiêu, rõ ràng là hài lòng.

 

Cố Kiêu đành bất lực, thuận thế ôm lòng: "Vợ ơi."

 

Nguyên Ly mặc cho ôm, đừng chứ, tư thế cũng khá thoải mái. Nếu lên sẽ thoải mái hơn . Nói định thực hành, lúc ngoài lều truyền đến tiếng bước chân, dừng lều.

 

"Đội trưởng Cố, xin hỏi bác sĩ Nguyên tỉnh ? Ngón tay của Doanh trưởng Thẩm động đậy , hình như sắp tỉnh ."

 

Hai đang định đổi tư thế...

 

Cố Kiêu ôm Nguyên Ly buông tay, Thẩm Chấp thật sự là đủ , thể đổi lúc khác tỉnh ? Muộn một chút thì c.h.ế.t ai? Anh mới ôm vợ mà.

 

Thấy Cố Kiêu mãi động tĩnh gì, Nguyên Ly lên tiếng: " tỉnh , lát nữa sẽ qua."

 

"Vâng!" Người bên ngoài rời , Cố Kiêu ôm eo Nguyên Ly bế lên đối diện với đùi . Nguyên Ly cúi đầu ôm cổ Cố Kiêu: "Không em ?"

 

Cố Kiêu cọ cọ Nguyên Ly, vùi mặt cô: "Ừ! Không , một chút cũng ."

 

Nguyên Ly đưa tay véo véo tai Cố Kiêu, đừng chứ, cảm giác sờ cũng khá thích.

 

Hai dính lấy một lát, Nguyên Ly dậy: "Em qua đó xem ."

 

Cố Kiêu kéo tay Nguyên Ly: "Anh cùng em, xem xong thì về ăn đồ ăn."

 

Nguyên Ly gật đầu.

 

Thẩm Chấp quả thực sắp tỉnh . Hình như mơ thấy ác mộng gì đó, tần suất ngón tay cử động cao, tựa như đang đấu tranh với thứ gì đó. Vũ Văn Thông và các bác sĩ khác tham gia phẫu thuật một bên căng thẳng chờ đợi.

 

Đây thật sự là một bước đột phá mang tính lật đổ trong y học. Thật sự từng nào thương nặng như mà còn thể tỉnh .

 

Khoảnh khắc Thẩm Chấp mở mắt, Nguyên Ly và Cố Kiêu vén rèm lều bước . Ánh nắng ch.ói chang chiếu , Thẩm Chấp chỉ cảm thấy một bóng khoác ánh vàng kim bước . Anh nhắm mắt mở , Nguyên Ly giường .

 

Thẩm Chấp , ngờ đầu tiên thấy khi mở mắt là Nguyên Ly: "Ra ngoài ."

 

Nguyên Ly nhướng mày, trí nhớ của , hề rối loạn chút nào: "Ừ, ngoài nữa, cái mạng nhỏ của bỏ ở đây ."

 

Thẩm Chấp hì hì, phát tiếng cảm thán: "Không ngờ đấy, mà vẫn còn sống."

 

Giọng nhẹ, nhưng tất cả đều thấy. Mặc dù tự nhiên, nhưng những mặt ở đây ai mà sự hung hiểm lúc đó? Người đàn ông mắt , thật sự hùng, đáng để bọn họ khâm phục.

 

Nguyên Ly kiểm tra cho Thẩm Chấp, tất cả các vị trí đều đang dần chuyển biến . Mấy ngày nay luôn cho uống nước linh tuyền, Nguyên Ly cảm thấy vết thương chí mạng còn nữa. Vết thương đứt lìa cũng hòm hòm , phần còn chính là tĩnh dưỡng và hồi phục.

 

"Ừ, đều , ước chừng vài ngày nữa là thể xuống giường . Đến lúc đó thể từ từ tập luyện những bài đơn giản."

 

Mắt Thẩm Chấp "xoạch" một cái sáng lên. Có thể nhặt một cái mạng vui , lẽ nào? Cơ thể vẫn thể tiếp tục chống đỡ việc huấn luyện? Điều thể ?

 

Chạm ánh mắt của Nguyên Ly, Thẩm Chấp chợt . Cũng đúng, ai bảo gặp là Nguyên Ly chứ. Có cô ở đây, điều thể đều trở thành thể.

 

"Thật sự vẫn thể ?"

 

Nguyên Ly chằm chằm hai mắt : "Không tin ?"

 

"Tin! Hì hì, tin ai cũng tin cô!" Ánh mắt Thẩm Chấp Nguyên Ly dường như đang .

 

Cố Kiêu nắm lấy tay Nguyên Ly: "Tin thì ngoan ngoãn dưỡng thương , kéo từ quỷ môn quan về, bọn họ tốn bao nhiêu công sức, đừng để thất vọng."

 

Thẩm Chấp và Cố Kiêu chạm mắt , sự c.h.é.m g.i.ế.c vô thanh giữa những đàn ông qua hết vòng đến vòng khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-san-bi-chong-quan-nhan-tu-choi-gay-chan-dong-ca-nuoc/chuong-303-tinh-lai-sau-sinh-tu-tham-chap-van-cham-mot-buoc.html.]

 

Nguyên Ly cạn lời lườm một cái: "Được , tỉnh thể di chuyển . Lát nữa sẽ sắp xếp cho đến bệnh viện tiếp tục điều trị."

 

Thẩm Chấp lập tức đầu: "Đi bệnh viện ở ."

 

"Tình trạng hiện tại của đang hồi phục, thích hợp đường dài. Bệnh viện ở Sùng Huyện là thích hợp nhất. Nếu thiết bên đủ, chắc sẽ bệnh viện ở tỉnh Quế."

 

Thẩm Chấp nhíu mày: "Cô còn ở đây bao lâu nữa?"

 

Điều ngược nhắc nhở Nguyên Ly, chuyện bên còn việc gì cô thể nữa. Đáng lẽ cô thể rời ngay bây giờ. Những việc còn ai phụ trách thì đó lo.

 

"Ừ, chắc là hôm nay hoặc ngày mai thôi."

 

Thẩm Chấp cô: " còn nhiệm vụ, ở cùng một chỗ với cô. Cô thì bệnh viện ở đó."

 

Nguyên Ly kịp gì Cố Kiêu lên tiếng: "Không cần ."

 

Thấy đều , tiếp tục: "Bây giờ khỏi , sẽ xin nhận nhiệm vụ. Vết thương của vô cùng nặng, hồi phục cần thời gian, còn từ từ rèn luyện, thích hợp."

 

Bàn tay trong chăn của Thẩm Chấp khẽ nắm , quả thật là, còn cơ hội nữa . Thôi bỏ , vốn dĩ sắp c.h.ế.t , bây giờ thế , !

 

"Được, thì giao cho ."

 

Cố Kiêu lập tức tiếp lời: "Vốn dĩ là của , là việc nên ."

 

Các bác sĩ y tá phía mấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, mặt ai nấy đều mang biểu cảm hóng hớt. Hóa vị Doanh trưởng Thẩm thích bác sĩ Nguyên. Cũng , bác sĩ Nguyên là nhân vật lợi hại như , chắc chắn sẽ thu hút sự ái mộ của nhiều nam đồng chí, đây đều là chuyện đương nhiên.

 

Nguyên Ly kịp các bác sĩ và y tá bên trong vây quanh. Mọi nhao nhao hỏi đủ loại thắc mắc, may mà bây giờ bận, Nguyên Ly lượt giải đáp cho bọn họ.

 

Cố Kiêu nhất thời kết thúc , liền về lều nấu cơm mang qua cho Nguyên Ly. Mọi Nguyên Ly từ lúc tỉnh vẫn ăn cơm, lúc mới tản .

 

Thẩm Chấp ngủ . Nguyên Ly đang ăn cơm, Thường Duyệt Ninh tìm tới.

 

Lặng lẽ vén một góc nhỏ của lều lên, chạm ánh mắt đầu của Nguyên Ly, Thường Duyệt Ninh : "Ly Ly, cuối cùng cũng tỉnh ."

 

Nguyên Ly và một miếng cơm: "Cậu vẫn ?"

 

Thường Duyệt Ninh xổm đối diện Nguyên Ly: " ." Nói xong mặt liền đỏ lên, hình như chút ngại ngùng: "Không tớ sắp Quỳnh Đảo thanh niên trí thức , đồng chí Phó Quân An về quân đội báo cáo công tác, , tiện đường đưa tớ một đoạn. Tránh cho, bọn buôn bắt ."

 

Nguyên Ly ngẩng đầu lên khỏi bát cơm, trao đổi ánh mắt với Cố Kiêu một cái, đó lặng lẽ cúi đầu tiếp tục ăn cơm: "Ừ, cũng . Như yên tâm hơn."

 

Thường Duyệt Ninh xích gần hơn: "Ly Ly, quan tâm tớ ?"

 

Nguyên Ly lườm cô một cái: "Sao lo lắng chứ?"

 

Mắt Thường Duyệt Ninh đỏ lên, cô cúi đầu: "Tớ tưởng, xảy chuyện ở bệnh viện, bao giờ gặp tớ nữa." Giọng ngày càng nhỏ.

 

Nguyên Ly Thường Duyệt Ninh đang nghĩ gì: "Mẹ là vì cho , tớ thể hiểu ."

 

" đúng." Thường Duyệt Ninh nắm tay Nguyên Ly, nhưng cô đang ăn cơm. Thường Duyệt Ninh tiếp tục: "Ly Ly, thật sự xin . Mẹ tớ bà chỉ là quá quan tâm tớ, cho nên suy nghĩ chuyện mới cực đoan như . , cần để ý đến bà , trong lòng tớ, chính là em gái nhất, bạn nhất của tớ. Bất luận khi nào, tớ cũng sẽ quên, cũng sẽ đổi."

 

Nguyên Ly : "Cảm ơn!"

 

Thường Duyệt Ninh Nguyên Ly tức giận, cũng để ý đến cô thì vui, cuối cùng, cô đ.á.n.h mất bạn là Ly Ly .

 

"Phó Quân An khi nào ?"

 

"Chưa, nhưng tớ nghĩ chắc sắp . Anh chắc là đang đợi tỉnh để về báo cáo với thủ trưởng."

 

Nguyên Ly ngược để ý đến những chuyện đó, nhưng Thường Duyệt Ninh về quê thanh niên trí thức, mang theo đồ đạc chắc chắn là . hiện tại cô cách nào chuẩn đồ cho cô : "Ngày mai chúng cùng nhé."

 

"Hả? Ly Ly ngày mai thể ?"

 

"Tại ?" Sự thật chứng minh, quả thật là . Nguyên Ly khỏi lều giáo sư Khúc và giáo sư Trương chặn đường. Trình độ y học của Nguyên Ly quá cao, bọn họ đều đến thỉnh giáo Nguyên Ly.

 

Nguyên Ly dẫn giáo sư Khúc và giáo sư Trương thí nghiệm, dạy một mạch mất ba ngày.

 

"Các ngài xem hồ m.á.u xử lý thế nào?"

 

 

Loading...