Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Sản Bị Chồng Quân Nhân Từ Chối, Gây Chấn Động Cả Nước - Chương 391: Dữ Liệu Bị Đánh Cắp, Nguyên Ly Nâng Giá Trên Trời

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:46:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Nguyên Ly từ bên ngoài về thì Cố Niệm vẫn ngủ. Vì cuộc họp bổ sung thêm ít chi tiết, nội dung chuyển đến chỗ Cố Niệm . Cố Niệm nhiều chỗ quyết định , đành đến tìm Nguyên Ly giúp đỡ.

 

Sự dằn vặt kéo dài đến tận sáng. Cố Niệm hài lòng mang theo tài liệu chỉnh lý xong rời , cô còn thời gian để ngủ nữa. Còn đào tạo cho 30, , thực tế là hơn 100 nữa.

 

Mặc dù bình thường tiếp đón khách ngoại quốc tổng cộng chỉ 30 , nhưng thực tế còn nhiều việc vặt khác . Nguyên Ly yêu cầu tất cả đều chuyên nghiệp như , chính là cho bọn Tây thấy, Long Quốc chỉ cần , thì sẽ , đến mức bọn họ thể sánh bằng.

 

Bận rộn xong Nguyên Ly gian. Tốc độ thời gian ở đây trôi nhanh, cô cần ngủ một giấc . Buổi trưa xăng sẽ đưa tới, cô kiểm tra chất lượng. Hơn nữa, sẽ xảy chuyện gì, cứ trông chừng mới yên tâm.

 

Nguyên Ly ngủ trong gian 6 tiếng, còn lâu mới đến mức tỉnh ngủ thì Cố Kiêu đ.á.n.h thức. Cố Kiêu đặt ô tô ở khu triển lãm xong yên tâm, vẫn luôn túc trực ở đó, ngoài.

 

Không xảy chuyện gì, lính gác ở khu triển lãm đột nhiên tăng thêm gấp mấy , Cố Kiêu lúc mới rút chút thời gian nghỉ ngơi. Anh gian báo tin cho Nguyên Ly , ngờ Nguyên Ly đang ở trong gian.

 

Nhìn thương đang ngủ say sưa giường, trong lòng Cố Kiêu tràn ngập hạnh phúc. Không kìm cúi xuống hôn nhẹ lên má Nguyên Ly. Chính cái hôn tỉnh giấc. Nhìn thấy râu lởm chởm cằm Cố Kiêu, Nguyên Ly nhíu mày.

 

Cố Kiêu đưa tay sờ thử, “Đâm em ?”

 

“Vâng. Xấu!” Giọng nũng nịu, mang theo tiếng lầm bầm tỉnh ngủ. Trái tim Cố Kiêu cũng theo đó mà tan chảy.

 

“Ly Ly đợi , đ.á.n.h răng rửa mặt ngay đây.”

 

Trong gian của Nguyên Ly phòng riêng, bình thường Nguyên Ly chỉ ở một , thùng gỗ lớn bày biện ít. Thùng tắm bình thường chỉ một cái, bên trong lúc nào cũng nước. Chỉ cần thời gian, Nguyên Ly đều sẽ nước bên ngoài.

 

Cố Kiêu Nguyên Ly ưa sạch sẽ, dùng thùng tắm của cô. Lại lấy riêng một cái thùng tắm đặt bên cạnh, tắm rửa sạch sẽ. Lúc thì Nguyên Ly dậy .

 

Cố Kiêu ôm Nguyên Ly từ phía , “Sao ngủ nữa?”

 

Nguyên Ly đầu , “Sao lúc đây? Bên khu triển lãm bận ?”

 

“Không , ai đến gần, chỉ là ngừng tuần tra kiểm tra. hôm nay lính gác đột nhiên tăng gấp ba .” Cố Kiêu tham gia cuộc họp cấp cao, nhưng cảm thấy lượng dường như nhiều hơn so với sắp xếp đó.

 

Nguyên Ly híp mắt, “Không lãnh đạo nào qua đó ?”

 

“Không . Ồ, đúng , thấy Thủ trưởng Lý. Lần an ninh của khu triển lãm do ông phụ trách.”

 

“Thủ trưởng Lý?”

 

“Thủ trưởng Lý Chấn Hổ.” Nói đến đây Cố Kiêu bật . “Ông tìm em khắp nơi thấy, còn đưa em ăn món ngon chính tông của Dương Thành. dạo thời gian, đợi hội nghị kết thúc .”

 

Nguyên Ly chép miệng, đói . “Ăn cơm ?”

 

“Chưa!”

 

Nguyên Ly kéo Cố Kiêu đến chỗ để đồ ăn. Mở chậu mì khô nóng Phùng Băng Băng sẵn . “Băng Băng mì chần qua nước sôi là ăn , đợi nhé, em ngoài lấy phích nước.”

 

Cố Kiêu kéo cô , “Để cho.”

 

Vừa nhấc chân định thì chợt khựng , Cố Kiêu chút ngại ngùng. Nguyên Ly vẻ mặt đầy hứng thú, “Đi .”

 

Gần đây tinh thần luôn căng thẳng, Cố Kiêu cũng trêu chọc Nguyên Ly, liền thực sự trở về gian của , đó nhẩm niệm ngoài. Khi trong phòng khách sạn của Nguyên Ly, Cố Kiêu ngớ .

 

Chuyện gì thế ? Anh rõ ràng là từ khu triển lãm, đột nhiên xuất hiện trong phòng của Ly Ly? Ánh mắt chạm phích nước, Cố Kiêu xách lên gian.

 

Nguyên Ly thấy phích nước trong tay Cố Kiêu, đặc biệt là thấy phòng phích nước, đôi mắt to tròn chớp chớp. Cô hy vọng Cố Kiêu thể cho cô một lời giải thích hợp lý.

 

Cố Kiêu bình thản rót nước một cái chậu , tiếp đó bỏ mì , vớt ...

 

Nguyên Ly lưng Cố Kiêu rướn cổ , Cố Kiêu mặt biến sắc. Đôi tay run rẩy tố cáo cảm xúc của lúc . Làm xong hai bát mì khô nóng to bự, Cố Kiêu lúc mới Nguyên Ly.

 

“Lúc nãy ngoài trong lòng thầm thở dài, phích nước ở khu triển lãm để để ý, nếu thể đến phòng Ly Ly lấy thì mấy. Kết quả ngoài thì đến phòng em luôn.”

 

Nguyên Ly bưng bát, cảm thấy quá thần kỳ. Có cảm giác, xé rách gian . Yên lặng ăn cơm, thấy Cố Kiêu cứ chằm chằm, Nguyên Ly bình thản gật đầu, “Biết , mau ăn . Nói chừng lát nữa việc để đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-san-bi-chong-quan-nhan-tu-choi-gay-chan-dong-ca-nuoc/chuong-391-du-lieu-bi-danh-cap-nguyen-ly-nang-gia-tren-troi.html.]

Cố Kiêu hiểu ý trong lời của Nguyên Ly. Nguyên Ly ăn mì khô nóng đột nhiên nhớ một chuyện. Con bé Thúy Nhi , an phận ở nhà ăn . Nếu buổi họp báo xảy chuyện, bên trong bàn tay của cô .

 

Hai ăn xong, Cố Kiêu khu triển lãm. Người ngoài phát hiện lưng , Cố Kiêu định tay thì rõ là Nguyên Ly. Ánh mắt Nguyên Ly đảo quanh một vòng, gật đầu, “Ừm, thực sự thú vị. Em về đây.”

 

Nói xong liền biến mất.

 

Bên phía khách sạn, cửa phòng Nguyên Ly gõ mấy , Nguyên Ly vẫn mở cửa. Chu Nhiên Nguyên Ly tật gắt ngủ, cũng tối qua cô ngủ. bây giờ tình hình khẩn cấp, thực sự hết cách .

 

Nguyên Ly ngoài thì cảm nhận cánh cửa phòng đang rung lên. Nguyên Ly qua mở cửa, Chu Nhiên thấy Nguyên Ly ngoài, kéo tay cô luôn. “Nguyên Ly, xảy chuyện .”

 

Nguyên Ly phản kháng, theo Chu Nhiên nhanh ch.óng lên phòng họp lầu.

 

Bầu khí trong phòng họp vô cùng nặng nề, ai ngờ xảy chuyện như . Bây giờ đẩy Long Quốc lên nướng lửa .

 

Miệng Hàn lão từ lúc bước phòng họp từng dừng . “Để là thằng cháu rùa nào , nhất định đào mả tám đời tổ tông nhà nó lên. Thật sự quá thất đức .”

 

“Cơ mật chúng cực khổ bảo vệ, mới ngoài mấy ngày? Hả? Đã trộm mất ? Thế nực ? Tên họ Nghiêm rốt cuộc việc , hả? Có chút chuyện nhỏ thế cũng xong ?”

 

Nguyên Ly từ xa thấy tiếng c.h.ử.i rủa của Hàn lão.

 

Chu Nhiên đẩy cửa , phòng họp lập tức im lặng, thấy Nguyên Ly đến, đa kìm dậy, ngay cả Trình lão và Hàn lão cũng lên. Sắc mặt Trình lão bao giờ khó coi đến thế. Ông nghĩ nửa ngày, thế nào cũng nghĩ rốt cuộc Nhật Bản đắc thủ bằng cách nào.

 

Theo lý mà bên viện nghiên cứu dọn dẹp sạch sẽ , vẫn thể sâu mọt? Đây là trò đùa ? sự thật chính là như .

 

Nguyên Ly xuống nửa ngày, ai lên tiếng. “Sao ?”

 

Trình lão hồn, há miệng, Trình lão cảm thấy thế nào. Đây đều là chuyện gì ? Ông thực sự cảm thấy họ với Nguyên Ly, đồ như , trộm mất.

 

Trong mắt Nguyên Ly lóe lên sự mất kiên nhẫn, Hàn lão nhịn nữa, giọng nghẹn ngào, “Nha đầu, dữ liệu của chúng , Nhật đ.á.n.h cắp . Bọn chúng công khai phơi bày quốc tế, ô tô mới của chúng là sản xuất từ tài liệu đ.á.n.h cắp của bọn chúng. Bây giờ bọn chúng yêu cầu cưỡng chế nhập cảnh để đối chất với chúng .”

 

Nói đến cuối cùng Hàn lão nghiến răng nghiến lợi, Nguyên Ly cảm thấy nếu những đó bây giờ đang ở mặt Hàn lão, ông thể trực tiếp xông lên c.ắ.n c.h.ế.t .

 

“Tài liệu cho các ông xem ?”

 

Trình lão lắc đầu, “Nói tin tưởng chúng , yêu cầu đối chất trực tiếp. Để phòng ngừa bọn chúng cố tình vẻ huyền bí chỉ nhập cảnh, bọn chúng đưa một phần nhỏ trong tài liệu cho của đại sứ quán Mỹ, Nga... xem. Có lời chứng của bọn họ, bây giờ Nhật yêu cầu bắt buộc đến Long Quốc đối chất. Còn theo trình tự tố tụng tư pháp quốc tế.”

 

“Ồ?” Nguyên Ly cảm thấy nực , trò ăn cướp la làng Nhật Bản chơi đến mức thuần thục . “Các ông định thế nào?”

 

Trình lão thở dài, “Nha đầu, chúng đương nhiên sẽ thừa nhận, nhưng bây giờ nhiều quốc gia tin lời lẽ của Nhật. Thậm chí, vài quốc gia bắt đầu giao thiệp với Nhật về giá cả của ô tô thành phẩm .”

 

Nguyên Ly , “Vậy giá ô tô của chúng cứ định 2 triệu một chiếc .”

 

“Cái gì?”

 

“Hả?”

 

“Bây giờ là lúc chuyện ?”

 

“Không , theo kịp mạch suy nghĩ của đồng chí Nguyên Ly nhỉ?”...

 

Bầu khí trong phòng họp lập tức sôi nổi hẳn lên. Trình lão và mấy cũng giật , giá còn thể tăng gấp đôi ? Đặc biệt đây còn là ô tô, là một mớ rau cải trắng. “Nha đầu, chuyện , ?”

 

Trình lão bây giờ lo lắng qua một thời gian nữa Nhật Bản sẽ chế tạo ô tô, thì ai còn hợp tác với Long Quốc nữa?

 

Có một kích động dậy, “Dữ liệu là của chúng , dựa Nhật là của bọn chúng thì là của bọn chúng? Nếu là của bọn chúng, tại đến bây giờ bọn chúng vẫn chế tạo một chiếc ô tô nào? Rõ ràng là bọn chúng ăn cắp của chúng . Bọn chúng dựa mà lý lẽ hùng hồn như ?”

 

Một khác tiếp lời, “Nhật bọn chúng cảm thấy vẫn còn gian để tiến xa hơn, cải tiến thêm chút nữa mới đưa sản xuất, ngờ Long Quốc đ.á.n.h cắp giành .”

 

“Bọn chúng yêu cầu chúng chứng minh dữ liệu là do chúng tự nghiên cứu phát triển.” Một khác kìm nén cơn giận.

 

“Hừ! Chỉ những thứ thôi ?” Nguyên Ly đủ , hỏi một câu, họ thì cô sẽ .

 

 

Loading...