THẬP NIÊN 70: TRỌNG SINH XONG, TÔI ĐƯỢC VIÊN SĨ QUAN MẠNH NHẤT CƯNG CHIỀU HẾT MỰC - Chương 151

Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:31:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác Sinh vội gật đầu: "Cảm ơn cô! Cảm ơn cô nhiều lắm!"

Chưa đến mấy chiếc chăn bông khó mua , chỉ riêng đôi khăn trải gối giá cần 120 điểm , cộng thêm dầu muối mắm muối nữa, bác hời to . Hơn nữa, con trai bác sắp cưới vợ, thêm một chiếc chăn bông mới và đôi khăn trải gối thì gì bằng.

Sau khi bác Sinh và Hổ T.ử rời , nhiều liền chỉ định nhờ Cố Tiểu Khê cứ điểm tích lũy mà đưa đồ tùy ý. Cố Tiểu Khê khá thích kiểu , tùy ý tiện cho cô tiện cho , đỡ mất thời gian đắn đo lựa chọn, tốc độ dòng lưu thông vì thế mà nhanh hơn hẳn.

, nhóm Cố Tiểu Khê vẫn bận rộn đến tận bảy giờ rưỡi tối, đám đông xếp hàng mới dần tản . Lúc , Lục Kiến Sâm cũng mang bữa tối hôm nay tới.

"Hôm nay đông quá. Anh xem, liệu ngày mai đến đông hơn hôm nay nhỉ?" Tề Sương Sương ăn cảm thán.

"Chắc đến mức đó . Hai ngày nay đến đông như , ai ngày mai cũng sẽ đến thêm nữa." Cố Tiểu Khê cảm thấy ngày mai sẽ ít .

Hơn nữa, điểm tích lũy của họ cộng dồn mà kết toán ngay tại chỗ. Nếu ai tìm thêm đồ cũ để đổi, khả năng cao là họ sẽ cách một ngày mới .

"Có lẽ ngày mai ở trấn bên cạnh cũng sẽ tới." Lục Kiến Sâm nhắc nhở một câu. Với một , việc đổi đồ cũ chẳng khác nào "bánh từ trời rơi xuống", cách địa lý ngăn cản nổi họ .

"Vậy ngày mai vật tư của đủ ?" Tề Sương Sương thoáng lo lắng. Đồ đạc giá hôm nay gần như quét sạch. Ngay cả nồi niêu xoong chảo hôm qua ít ngó ngàng, thì hôm nay nhờ dầu và mì nên cũng nhiều đổi.

"Anh sẽ nghĩ cách điều thêm vật tư tới. Hôm nay cũng thu mua ít lương thực, lát nữa Lý Côn và Trang T.ử sẽ mang qua." Lục Kiến Sâm xong liền về phía cô gái nhỏ nhà : "Đống đồ cũ thu hôm nay, lát nữa sẽ dọn sạch , để ở lán trại phía . Lúc đó em tự qua xem cái gì còn tái sử dụng . Thứ nào xử lý thì giao cho ."

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng ạ." Cô cực kỳ thích thái độ ủng hộ hết lòng và bao giờ hỏi han soi mói của Lục Kiến Sâm.

Ăn tối xong, Lục Kiến Sâm lập tức dọn dẹp đống tạp vật đồ cũ. Cố Tiểu Khê thì xử lý nốt nông cụ kịp sửa ban ngày, đó dán nhãn ghi rõ của thôn nào, đại đội nào để ngày mai họ thể trực tiếp đến mang .

Làm xong những việc , cô mới tới lán trại của Lục Kiến Sâm, đem đống tạp vật bên trong chia thành từng đợt ném kho đồ cũ. Khi điểm tích lũy tăng mạnh, các loại hàng hóa trong "Phòng trưng bày hàng mới" cũng ngày một nhiều hơn. Trong đó còn nhiều đồ cổ, thậm chí cả trang sức, tranh chữ cũng ít. để ý những món trang sức đó chui từ . Có lẽ là gói ghém trong một món đồ cũ nào đó chăng!

Khi cô đem bộ tạp vật sàn bỏ kho, một chuyện tưởng xảy . Điểm tích lũy của cô bỗng nhiên tăng vọt lên hơn 72 vạn điểm! Nhìn con khổng lồ , cô ngẩn . C.h.ế.t tiệt! Cô thu bảo vật gì thế ?

Đang lúc thẩn thờ, mắt cô bỗng xuất hiện một vòng vàng lớn. Đồng thời, một âm thanh thông báo vang lên trong đầu:

[Ký chủ nhận 2 chiếc Lư Hương Công Đức, cấp độ giao dịch thăng lên Trao đổi sư trung cấp bậc 5, nhận 2 lượt Vòng Quay May Mắn.]

Cố Tiểu Khê lúc mới sực tỉnh, hôm nay cô đúng là thu hai chiếc lư hương cũ, nhưng lúc đó cô chỉ nghĩ đó là lư hương dùng lâu ngày trong nhà dân thôi. Không ngờ đây là Lư Hương Công Đức? Cảm giác như cả ngày hôm nay cô thần linh phù hộ, may mắn đến mức choáng váng cả đầu óc!

Ngưng thần, tịnh khí, hít thở sâu, mười giây cô bắt đầu xoay vòng mặt. Khi vòng vàng chuyển động, cô cảm thấy một luồng sức mạnh huyền bí đang luân chuyển mắt, gió từ vòng tạo khiến khí xung quanh trở nên trong lành, dễ chịu. Một cảm giác kỳ lạ!

Sau một phút hít hà làn khí huyền bí đó, cô nhấn dừng vòng . Ngay đó, một hàng chữ lớn màu xanh lục đậm hiện :

[Chúc mừng ký chủ nhận một chiếc Máy Đóng Gói Toàn Năng Hệ Thống!]

Vẻ mặt Cố Tiểu Khê ngây . Máy đóng gói? Là cái gì? Vừa nghĩ xong, trong tay cô xuất hiện một vật thể màu xanh lục, hình dáng giống đèn pin, hai nút bấm trắng và xanh.

Tay cô chạm nút trắng, trong đầu liền hiện một hình ảnh: Một bàn tay nhấn nút trắng chọn một tấm ván gỗ, đó nhấn nút xanh, ánh sáng xanh chiếu một đống táo. Giây tiếp theo, tấm ván gỗ tự động biến thành một chiếc hộp, ngăn bên trong vặn đựng hết đống táo . Tiếp đó, hộp gỗ xuất hiện vô kiểu đóng gói, từ đơn giản đến tinh xảo, chúng khít khao đến mức dù hộp gỗ va đập rơi rớt thế nào, táo bên trong cũng hề trầy xước. Bởi vì cô thấy rõ, bên trong hộp một luồng ánh sáng trắng tạo thành một lớp màng bảo vệ gian cho trái cây.

Chương 206: Linh khí xinh , tuyệt đỉnh!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-cung-chieu-het-muc/chuong-151.html.]

Sau đó, cô còn nhận gợi ý rằng Máy Đóng Gói Toàn Năng thể kết hợp các loại vật liệu để đóng gói và chia nhỏ vật phẩm theo ý . Thậm chí nó còn thể liên kết với "Bảng màu Vạn vật tùy tâm" của cô để thiết kế hoặc sửa đổi vẻ ngoài của vật phẩm. Sự kết hợp vật liệu và cách thức đóng gói chỉ sợ cô nghĩ , chứ gì nó .

Đến đây, Cố Tiểu Khê chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng khôn xiết. Thứ quá thực dụng! Vì vẫn còn một lượt may mắn, cô liền nốt. Mười giây , mắt hiện một dòng chữ thanh mảnh như bao phủ bởi ánh trăng:

[Chúc mừng ký chủ nhận Nhãn Tuyền Hồ Nguyệt Linh!]

Vừa xong dòng chữ , bên tai Cố Tiểu Khê vang lên tiếng nước chảy róc rách linh động. Ngay đó, cô thấy một luồng ánh trăng trắng ngần hạ xuống gian nhỏ kèm.

Chưa kịp vui mừng, trong đầu cô vang lên âm thanh cảnh báo dồn dập:

[Cảnh báo khẩn cấp! Cảnh báo khẩn cấp! Không gian nhỏ thể chứa đựng Nhãn Tuyền Hồ Nguyệt Linh, hiện tự động kích hoạt Lôi Bạo Thuật, Không Gian Áp Súc Thuật để tranh đoạt lãnh thổ.]

Dứt lời, trong đầu Cố Tiểu Khê vang lên những tiếng sấm nổ đì đùng. Trong phút chốc, cô cảm thấy thế giới của bắt đầu đầy sấm sét, trái tim cũng như chịu áp lực và đau đớn tột cùng.

Cùng lúc đó, một còn đau đớn hơn cô, đó chính là Cố Tân Lệ đang ăn cơm tối. Tiếng sấm kinh hoàng trong não bộ như thực giáng xuống , tay cô run lên, bát cơm rơi xuống đất vỡ tan.

Ân Xuân Sinh đối diện qua, thấy cô đau đớn sụp xuống đất, mặt cắt còn giọt m.á.u.

"Cô ?" Ân Xuân Sinh vội bỏ bát xuống, tiến lên kiểm tra.

Cố Tân Lệ vô thức nắm c.h.ặ.t lấy miếng ngọc bội bỗng nhiên nóng rực cổ, mắt đỏ hoe Ân Xuân Sinh: "Em... đau quá..."

Ân Xuân Sinh ngẩn , đưa tay bế thốc Cố Tân Lệ đang nhũn lên. lúc , tay chạm miếng ngọc bội nóng bỏng cổ cô . Anh sững sờ, mắt lóe lên tia dị sắc. Ngọc, thể nóng như ?

Trong khi Ân Xuân Sinh đang chằm chằm miếng ngọc, thì ở bên , Cố Tiểu Khê cũng đau đến mức cuộn tròn sàn. lúc đó, Lục Kiến Sâm bước . Thấy cô gái nhỏ nhà mặt mày đau đớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội bế cô chạy ngoài.

"Anh đưa em gặp bác sĩ."

Cố Tiểu Khê vội níu lấy áo : "Không cần. Là miếng ngọc."

Chỉ vài từ đó khiến Lục Kiến Sâm bình tĩnh . Anh dừng bước, bế cô trở lán, tay dò miếng ngọc cổ cô. Thấy miếng ngọc lúc nóng như nước sôi, lập tức bao trọn nó trong lòng bàn tay .

"Để tháo nó xuống cho em."

Cố Tiểu Khê đáp, mà vô thức rúc : "Anh... mát quá, dễ chịu lắm!"

Lục Kiến Sâm ngẩn , nhưng đôi tay phản ứng bộ não, ôm c.h.ặ.t lấy cô gái nhỏ trong lòng. Có Lục Kiến Sâm ở đó, Cố Tiểu Khê cảm thấy nhiệt độ cơ thể giảm xuống đôi chút, tuy tiếng sấm trong đầu vẫn còn âm vang nhưng cô còn quá khó chịu nữa. Khi đại não thể suy nghĩ, cô vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ : "Có ở đây, em thấy khó chịu nữa!"

Lục Kiến Sâm vuốt nhẹ mái tóc dài đẫm mồ hôi của cô, cúi đầu hôn lên môi cô: "Anh sẽ luôn ở bên em!"

Cố Tiểu Khê đáp lời, nhưng cũng học theo , chủ động hôn lên môi . Chính sự chạm nhẹ khiến nụ hôn kéo dài bất tận. Mười phút , trong phòng Lục Kiến Sâm vang lên những tiếng rên rỉ kiều mị...

Ở bên , Cố Tân Lệ lúc ngất . Nhìn phụ nữ đau đến ngất xỉu giường, Ân Xuân Sinh trầm tư một lát tháo miếng ngọc cổ cô xuống, đó bế đến phòng y tế của quân đội. Anh rằng, khi họ rời khỏi nhà, miếng ngọc vốn nóng bỏng đột nhiên nguội lạnh, ánh sáng mặt ngọc cũng mờ vài phần.

Cùng lúc đó, Cố Tiểu Khê Lục Kiến Sâm hôn, nâng niu, yêu thương sâu đậm đang mềm nhũn giường. Cứ nghĩ đến chuyện xảy là cô cử động, dậy chút nào. Thẹn thùng quá mất! Vừa chính cô là quấn lấy Lục Kiến Sâm! Hình như cô còn kêu thành tiếng nữa, quên mất chuyện cách âm, ai thấy .

Nghĩ đến khả năng khác thấy, cô cảm thấy còn mặt mũi nào ai nữa. Đang lúc mải mê hối hận và thẫn thờ, Lục Kiến Sâm xách một thùng nước nóng lớn bước . Thấy cô gái nhỏ nhà vẫn còn cuộn tròn trong chăn, tiến tới, bế cả cả chăn lên.

Loading...