THẬP NIÊN 70: TRỌNG SINH XONG, TÔI ĐƯỢC VIÊN SĨ QUAN MẠNH NHẤT CƯNG CHIỀU HẾT MỰC - Chương 209
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:25:56
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật chia sẻ miếng bánh kem dâu tây ngọt ngào với Lục Kiến Sâm quá mất!
lúc cô đang suy nghĩ xem nên dùng cách nào để lấy thêm đồ ăn một cách hợp lý, thì từ đằng xa bỗng vang lên một trận ồn ào. Trong gió thoảng, cô dường như thấy tiếng của Hà Lâm.
Tim Cố Tiểu Khê thắt một cái, chuyện gì xảy nữa đây?
Chương 284: Hối hận vì sự bốc đồng nhất thời!
Không lâu , cô thấy mấy chiến sĩ khiêng hai chiếc cáng doanh trại. Trên cáng, một là Hà Lâm, là Lục Kiến Nghiệp.
Lúc Hà Lâm vẫn còn tỉnh, ngừng lóc, nhưng Lục Kiến Nghiệp thì đang hôn mê bất tỉnh. Hà Hạo rũ rượi bên cạnh, sắc mặt âm trầm. Còn Lục Kiến Sâm và Lục Kiến Lâm phía vài bước, vẻ mặt còn tệ hơn nhiều.
“Có chuyện gì ?” Cố Tiểu Khê tiến lên hỏi.
Nhìn thấy cô vợ nhỏ, vẻ căng thẳng mặt Lục Kiến Sâm mới giãn đôi chút: “Ở khu vực đá lở chúng phát hiện một cái hang đất, hai họ giẫm hụt chân nên ngã thương.”
Cố Tiểu Khê chớp mắt, cảm thấy lời giải thích của Lục Kiến Sâm quá đơn giản. Tuy nhiên cô cũng hỏi thêm.
Lục Kiến Lâm thấy cả giữ thể diện cho hai và chị dâu hai nên cũng vạch trần, chỉ quanh thấp giọng hỏi: “Chị dâu, ông nội Tề vẫn về ạ?”
“Chưa ! Chú xem cho họ ?”
“Xem ạ, hai chắc là va đập đầu, nhưng ngoài vết trầy xước thì thương tích khác. Còn chị dâu hai thì gãy chân .”
“Để chị xem.” Đợi đặt phẳng xuống đất, Cố Tiểu Khê xổm xuống bắt mạch cho Lục Kiến Nghiệp.
Hà Lâm nãy còn đang thút thít dụi mắt, thấy Cố Tiểu Khê lấy một bao châm bạc định đ.â.m Lục Kiến Nghiệp thì lập tức ngừng , gào lên giận dữ: “Cô cái gì thế? Sao cô thể cầm kim đ.â.m lung tung hả?”
Cố Tiểu Khê chẳng buồn để ý đến cô , động tác tay vẫn dừng . Hai phút , Lục Kiến Nghiệp mơ màng mở mắt .
Cố Tiểu Khê liếc một cái với Lục Kiến Lâm: “Người tuy tỉnh nhưng va chạm đầu thì vẫn cần tĩnh dưỡng. Đưa họ về Kinh đô !” Ở đây chỉ tổ phiền phức!
Lục Kiến Lâm thực cũng thấy là nhất, bèn về phía cả. Lục Kiến Sâm trả lời ngay mà Lục Kiến Nghiệp: “Chú thấy thế nào?”
Lục Kiến Nghiệp sờ sờ hai cái cục sưng to tướng đầu, hít một đau đớn: “Chắc là .”
“Đứng dậy một chút xem. Đợi ông nội Tề về xem cho chú nữa, nếu gì nghiêm trọng thì ngày mai về Kinh đô luôn!”
“Vâng.” Lục Kiến Nghiệp từ chối, trả lời dứt khoát.
“... chân của ...” Hà Lâm chân cô chẳng còn cảm giác gì, tại Cố Tiểu Khê xem cho cô .
Lục Kiến Nghiệp Hà Lâm cả, định mở miệng thì thấy giọng vui vẻ của Tề Sương Sương từ phía bên vọng : “Tiểu Khê, mau xem bọn chị săn gì ...”
Cố Tiểu Khê lập tức chạy về phía Tề Sương Sương. Thấy Tư Nam Vũ và Tề Sương Sương đang kéo về một con lợn rừng nặng tới ba bốn trăm cân, mắt cô đầy vẻ kinh ngạc: “Hai giỏi quá mất! Đến lợn rừng mà cũng săn !”
Tề Sương Sương nhướng mày, hớn hở: “Thực săn bằng s.ú.n.g , là dùng t.h.u.ố.c mê ông nội chị pha chế nó ngất đấy, đó Tư Nam Vũ mới kết liễu nó.”
“Thế thì mau mổ lợn , em ăn móng giò nướng!”
“ đúng, mau mổ lợn thôi!” Tề Sương Sương phấn khích Tư Nam Vũ.
Tư Nam Vũ thu ánh mắt từ phía Lục Kiến Nghiệp và Hà Lâm, thấy Tề Sương Sương đầy hào hứng thì mỉm gật đầu: “Đừng vội! Tối nay nhất định sẽ cho các em ăn thịt lợn!”
Lúc Tề Sương Sương mới phát hiện Hà Lâm đang cáng, tò mò hỏi: “Cô ?”
“Ngã gãy chân , Lục Kiến Lâm cố định , nhưng ở đây bệnh viện nên t.h.u.ố.c.”
“Ồ! Thực dù t.h.u.ố.c thì vẫn nên về tuyến nghỉ ngơi mới nhanh khỏi . Chứ nếu để lệch xương, lành cũng thành què thôi.”
Tề Sương Sương câu thuận miệng, cũng ý cố tình, nhưng Hà Lâm xong như giẫm đuôi, đột ngột bùng phát: “Cô mới là đồ què! Cô mới là đồ què! Cô chỉ mong khỏi đúng ? Sao tâm địa cô độc ác thế hả?”
Cô là của đoàn văn công, tuy là đào chính nhưng tương lai sự nghiệp đang rộng mở, thể trở thành què !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-cung-chieu-het-muc/chuong-209.html.]
Tề Sương Sương cũng nổi khùng: “ chỉ sự thật thôi, hiểu lời dặn của bác sĩ ? thường ông nội dặn bệnh nhân như thế đấy. Có giỏi thì đừng để ông nội khám cho!”
Hà Lâm tức nổ đom đóm mắt, lập tức Lục Kiến Nghiệp: “Chúng xuống núi, ngay bây giờ xuống núi bệnh viện!” Trên đời chỉ mỗi ông Tề là bác sĩ!
“Cô đừng quậy nữa!” Lục Kiến Nghiệp cũng hiếm khi phát hỏa.
Ngày , coi Tất Văn Nguyệt như viên ngọc quý trong lòng, luôn yêu chiều che chở, ít khi nổi cáu với cô . từ khi kết hôn với Hà Lâm, luôn cảm thấy cuộc sống thật ngột ngạt và bí bách. Dù , vẫn nhẫn nhịn, tuy yêu cô nhiều nhưng vẫn hết sức bảo vệ. Thế nhưng... Hà Lâm dường như chẳng lấy lòng bất kỳ một bạn bè nào của cả!
Anh đột nhiên thấy hối hận! Hối hận vì sự bốc đồng nhất thời khi đ.á.n.h cược khí tiết với Tất Văn Nguyệt!
“Anh mắng ?” Hà Lâm Lục Kiến Nghiệp quát, cứ như chịu nỗi oan ức thấu trời, nước mắt rơi lã chã như mưa.
Cố Tiểu Khê mà thấy phiền vô cùng, đưa tay đẩy nhẹ cánh tay Tề Sương Sương: “Sương Sương, cô là bệnh nhân mà. Đi thôi, chúng nhóm than nướng thịt ăn !”
“Được.” Tề Sương Sương lập tức cùng Tiểu Khê. Cô chẳng ở đây xem phụ nữ giả vờ giả vịt lóc !
Tư Nam Vũ và Lục Kiến Sâm lúc đều gì, nhưng suy nghĩ trong lòng hai thì khá giống . Cái cô Hà Lâm quá trò, còn Lục Kiến Nghiệp... chung quy là khi chọn Tất Văn Nguyệt, mối quan hệ giữa họ xa cách !
Mãi đến tám giờ rưỡi tối nhóm ông Tề và ông Trương mới về. Biết chuyện của Lục Kiến Nghiệp và Hà Lâm, ông Tề thở dài một tiếng vẫn khám cho họ.
Sau khi bắt mạch, ông với Lục Kiến Nghiệp: “Cháu ngã đập đầu, trong não m.á.u bầm. châm cứu của con bé Tiểu Khê giúp cháu tan m.á.u bầm , nếu với tình trạng mà đưa bệnh viện thì khi mấy ngày cũng chẳng tỉnh .”
“Vợ cháu vấn đề gì lớn, chân chỉ gãy xương thôi. Lục Kiến Lâm cố định , cứ tĩnh dưỡng là !”
“Cháu cảm ơn ông!” Lục Kiến Nghiệp chân thành và áy náy cảm ơn.
Ông Tề xua tay: “Cháu cảm ơn thì cảm ơn con bé Tiểu Khê !”
Trang Linh bên cạnh thấy thì nhịn khẽ hừ một tiếng. Chỉ là gãy chân thôi , ngã c.h.ế.t quách cái phụ nữ đó ! Đang liếc mắt lầm bầm, cô bỗng thấy Cố Tiểu Khê đang nướng móng giò chuẩn ăn. Cô trực tiếp bước tới: “ mua một cái móng giò nướng!”
Cố Tiểu Khê khẽ ngước mắt cô: “ nướng mỗi một cái thôi.”
“ đưa cô năm mươi cân rượu Hoa Điêu, cô nhường cái móng giò cho .”
Cố Tiểu Khê: “...” Đắn đo hai giây, cô vẫn gật đầu: “Thành giao!”
Thế là Cố Tiểu Khê chẳng ăn móng giò nữa, trực tiếp nhét cho Tề Sương Sương hai gói que cay, còn thì ôm bình rượu Hoa Điêu tìm ông Tề học cách rượu cốt toái bổ. Sợ ông cụ đói, cô còn đặc biệt lấy cho ông hai cái bánh bao nhân thịt.
Cứ như , ông Tề chỉ việc mở miệng các bước và lưu ý khi rượu t.h.u.ố.c, phần còn đều do Cố Tiểu Khê tự tay thực hiện. Học xong cách rượu khớp, cô sang xem ông Trương và ông Trang ngâm rượu nhân sâm.
Trong mắt Lục Kiến Sâm và Tư Nam Vũ, Cố Tiểu Khê giống như một đứa trẻ hiếu học, ham tìm tòi mạnh. Không chỉ lắng chăm chú lời ông Trương và ông Tề mà thỉnh thoảng cô còn đặt những câu hỏi .
Lục Kiến Lâm thì thầm cảm thán, chẳng thành công nào là ngẫu nhiên cả, dù bề ngoài vẻ dễ dàng nhưng nỗ lực nhiều ở phía . Mà chị dâu của , chỉ nỗ lực mà còn thiên bẩm cực cao! Đêm đó, Cố Tiểu Khê cảm thấy thu hoạch nhiều, ngủ cũng thật ngon giấc. Còn Hà Lâm thì mở trừng mắt thức trắng cả đêm!
Chương 285: Mượn một ít trong khu gia đình
Ngày hôm . Một cơn mưa lớn bất ngờ ập xuống khiến trong doanh trại thể núi. Vì là Tết Nguyên Tiêu, quây quần bên bánh trôi, sưởi lửa, tán gẫu. Nhóm Lục Kiến Nghiệp và Hà Hạo vốn định xuống núi cũng đành kẹt .
Cố Tiểu Khê trời, thấy cơn mưa chắc kéo dài quá nửa ngày nên tâm an lý đắc mà ngủ nướng một bữa. Lục Kiến Sâm cũng hiếm khi tận hưởng thời gian rảnh rỗi , mãi đến chín giờ mới dậy. Anh dậy, ý định lười biếng của Cố Tiểu Khê cũng tan biến.
“Anh định ngoài ạ?”
Lục Kiến Sâm khẽ, xoa nhẹ mái tóc bù xù của cô: “Mưa to quá, xem món gì ngon thì bưng về cho em ăn.”
“Em ăn nhiều nhé!” Cố Tiểu Khê dặn . Cô còn bao nhiêu đồ ăn vặt nếm thử, miếng bánh kem dâu tây của cô cũng đang đợi cô giải quyết nữa!
“Được.” Lục Kiến Sâm cưng chiều hôn lên trán cô, vén rèm lều ngoài .
Cố Tiểu Khê gian, khi vệ sinh cá nhân nhanh ch.óng, cô lấy một chiếc giỏ tre, đựng đầy một giỏ đồ ăn vặt mang . Những thứ cô định để Lục Kiến Sâm nếm thử xem .
Một lát , Lục Kiến Sâm bưng một bát bánh trôi đầy ắp . Đang lúc Cố Tiểu Khê lo lắng ăn hết, Lục Kiến Sâm : “Em cứ ăn , chỗ nào hết thì đưa .”
Nghe Cố Tiểu Khê hết lo ngay, cô chỉ giỏ tre bên cạnh: “Cái cất mà ăn dần.”
Lục Kiến Sâm liếc , ngoan ngoãn thu gian của . Bên trong là đồ ăn vặt, nào là bánh quy, que cay, sô cô la, Coca... chủng loại vô cùng phong phú.